We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 15 November 2016

VIỆT NAM tôi ngày xưa qua hình ảnh


Nghề nghiệp ngày xưa qua hình ảnh


Hầu hết những bức ảnh này được chụp vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Hầu như chúng không còn bản quyền, không rõ ai là tác giả. Những thước ảnh quý giá này đang được lưu truyền rất nhiều trên mạng xã hội, giúp cho giới trẻ Việt Nam hiểu rõ hơn về nghề nghiệp ngày xưa của ông cha.



Một quán bán đồ ăn dạo.



Những sạp đồ gốm ở ven đường tại Hà Nội xưa. Gốm được bày bán chủ yếu là bình, chậu hoa, chum, chĩnh,...




Gánh trầu cau bán dạo.
Ăn trầu là một tục lâu đời của người Việt, có từ thời Hùng Vương. Hình ảnh phụ nữ Việt với bộ răng đen nhánh đã gắn liền với lịch sử của dân tộc. Nhai trầu vừa giúp thơm miệng, vừa là một biện pháp để bảo vệ răng của người xưa.



Lấy ráy tai dạo tại Hà Nội. Chỉ cần một que sắt và một chiếc ghế đẩu, người đàn ông này đã có thể hành nghề.





Hớt tóc dạo ở Sài Gòn xưa.





Thợ mộc đang xẻ gỗ ở một xưởng mộc.




Một thiếu phụ bên khung dệt.



Một người làm nghề thu tiền với cuốn sổ ghi chép trên tay.




Những người thợ trong một xưởng làm giấy. Thời xưa, giấy được làm từ vỏ cây, ngâm, giã, ép,... qua nhiều công đoạn.



Người thợ săn tại Nam Kỳ xưa với vũ khí tự chế.



Một gánh phở rong. Người bán hàng gánh cả bếp lò, nồi nước sôi đi khắp nơi.



Một họa sĩ ở làng tranh dân gian Hàng Trống.



Xưởng thợ rèn làm từ căn nhà tranh.



Dàn nhạc biểu diễn ở Nam Kỳ...



... và ở Hà Nội xưa.




Đoàn xe chở thư từ Sài Gòn về Cần Thơ.




Một xe đưa thư từ Sài Gòn - Tây Ninh.




Trái với hình ảnh hiện đại bên trên, một toán vận chuyển thư và bưu chính bằng chân.



Họ nghỉ qua đêm trong rừng ở một chỗ trú chân đơn giản.



Một phụ nữ hành nghề thầy bói ở chợ. Bức ảnh được chụp vào năm 1921. Ngày xưa, có rất nhiều người mù hành nghề thầy bói, họ thường đeo kính đen hoặc dùng mạng che mặt.





Cửa hàng bán đồ đồng thau ở Bắc Kỳ xưa, với đủ loại vật dụng: lư hương, mâm, nồi, chảo, ấm,...



Nghề đan nón rơm.



Thợ khảm tại Bắc Kỳ ngày xưa.



Thợ làm mành.
Ngày xưa, mành được sử dụng để ngăn nắng mưa, gió bụi, chống côn trùng. Mành thường được làm từ tre, trúc, cỏ lau,...



Một cửa hiệu sửa và bán dép làm thủ công.



Lớp dạy nghề khảm ở trường dạy nghề Hà Nội



Một người đàn ông đan phên trên phố Hàng Mành. Phên được đan từ tre, nứa, thường được dùng để ngăn phòng, hoặc che cửa,...



Một cụ già làm nghề in tranh.
Ở các làng tranh dân gian, người ta dùng các bản in có sẵn để tạo nên các bức tranh. Thợ in phải in từng loại màu, phơi khô rồi mới tiếp tục in màu khác. Khi in phải ấn bản in đều tay, để màu đều, không bị loang làm mờ đường nét.



Một nhà làm lọng. Nghề làm lọng của nước ta bắt đầu từ thời nhà Lê. Lọng là dụng cụ thường dùng cho các quan lại và vua chúa hoặc được sử dụng trong đình, chùa,...



Những người thợ đang làm công đoạn phơi da.



Một cửa hàng bán cân tiểu ly. Ngày xưa, người ta thường dùng loại cân tiểu ly đơn giản, được làm thủ công. Một đầu là đĩa cân, một đầu là cán khắc vạch nhỏ với quả cân. Loại cân này khó đọc và cho sai số cao.



Người bán trứng, chụp ở Bắc kỳ năm 1904



Thợ đan mây tre.
Nguồn: Báo Mai
********
_______________________________________________________________________

19 Dấu Hiệu Tổng Thống Thứ 45 Hoa Kỳ : Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia "CHÚC MỪNG"!



CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA LIÊN BANG HOA KỲ

THƯ CHÚC MỪNG

Kính gừi Ông Donald J. Trump,
Tổng Thống đắc cử của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ

Thưa Tổng Thống đắc cừ,

Thay mặt cho Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ, chúng tôi xin hân hoan chúc mừng Ngài đã đắc cử Tổng Thống nước Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ trong cuộc bầu cử ngày 8 tháng 11, 2016 vừa qua.

Chúng tôi hy vọng rằng dưới sự lãnh đạo của Ngài, Ngài sẽ thực hiện được những điều đã hứa hẹn trong dịp tranh cử và sẽ đáp ứng được khát vọng của toàn thể người dân Hoa Kỳ trong đó có chúng tôi như sau:

1- Phát triển kinh tế, thăng hoa đời sống, phục hồi đạo đức, và bảo đảm sự an toàn cho toàn dân.
2- Hỗ trợ tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam, quê hương gốc của chúng tôi.
3- Ngăn chận sự bành trướng của nhà cầm quyền cộng sản Trung Hoa (Trung Cộng) trên Biển Đông và giúp đỡ trả lại những quần đảo và hải phận của Việt Nam và của các nước Đông Nam Á đã bị Trung Cộng chiếm giữ bằng võ lực.

Chúng tôi cầu chúc Ngài được nhiều sức khỏe để phục vụ đất nước Hoa Kỳ.

Trân trọng,

Ngày 14 tháng 11 năm 2016.
BS Võ Đình Hữu, Chủ Tịch Hội Đồng Đại Biểu
BS Đỗ Văn Hội, Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành
Ông Lưu Văn Tươi, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát.

Bản chính thức Anh ngữ

FEDERATION OF VIETNAMESE AMERICAN COMMUNITIES OF THE USA


CONGRATULATION LETTER


Honorable Mr. Donald J. Trump
President - elect of the United States of America
Washington D.C.

Dear Mr. President:

On behalf of the Federation of Vietnamese American Community of the United States, we congratulate you and celebrate your election as President of the United States on November 08, 2016.

We hope that under your leadership as President, you will fulfill your promises declared during the campaign, and will support the aspirations of our fellow-countrymen including Vietnamese American Communities:

- Developing economy, promoting life, reviving ethics, and providing security for the American people.

- Supporting Freedom, democracy and human rights for Vietnam, our original homeland.

- Preventing the expansion of the Chinese Communist authorities in the South China Sea and supporting the return of the islands and the seas belonging to Vietnam and other Southeast Asia countries occupied militarily by China.

We wish your Honorable Mr. Donald J. Trump good health and serve the people of the United States

Sincerely Yours,
November 14, 2016

Huu Dinh Vo, M.D.                    Hoi Van Do, M.D.          Luu Van Tuoi
Pres. Board of Representatives        Pres. Board of Executives Pres, Supervisory Council 

Donald Trump, Tổng Thống Thứ 45 Hoa Kỳ

Việc ông Trump chiến thắng trong cuộc chạy đua vào nhà trắng thực ra không phải là điều khó hiểu.
1) Lịch sử nước Mỹ chỉ có hai lần khi một đảng cầm quyền kéo dài tới ba nhiệm kỳ tổng thống : trường hợp của Franklin D. Roosevelt và sau này là Ronald Reagan (8 năm) kế tiếp bởi người phó của ông . Tổng Thống Roosevelt người đưa được nước Mỹ thoát thời kỳ Đại Suy Thoái (Great Depression) và đang trên đà thắng lợi trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai. Reagan cũng để lại dấu ấn mạnh mẽ trong lòng người Mỹ đến nỗi họ chấp nhận thêm bốn năm dưới sự cầm quyền của Bush (cha, Cộng Hoà). Cả hai vị tổng thống trên (Roosevelt , Reagan) đều chiếm được địa vị ưa thích đối với cử tri toàn quốc (không phân biệt xu hướng chính trị).
2) Những tổng thống còn lại đều chỉ kéo dài hai nhiệm kỳ hiến định ,sau đó phải nhượng quyền lãnh đạo cho đảng đối lập bởi vì hầu hết chẳng để lại dấu ấn gì . Bill Clinton, vị tổng thống được cho là đem công ăn việc làm cộng với kinh tế tốt đẹp trong thời gian cầm quyển nhưng (có thể) những bê bối về đời tư khiến cử tri Mỹ thất vọng ,hoặc quá chán ngán , không đủ thành tích dọn đường cho vị tổng thống kế tiếp cùng đảng . Chính nhờ đó Bush (con) đã có thể ngồi vào Nhà Trắng .
Cũng như những vị tiền nhiệm Bush chẳng làm gì tạo tiếng tăm hoặc dấu ấn đặc sắc ngoại trừ cuộc chiến tranh Iraq đầy tốn kém dựa trên dữ kiện được chứng minh hoàn toàn không đúng sự thực (việc chính quyền Iraq sở hữu WMD) . Đó là lý do tại sao Obama người da đen đầu tiên trở thành vị tổng thống thứ bốn mươi bốn của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
3) Giữa Obama và Donald Trump có vài điểm tương đồng thú vị : Obama không có thành tích chính trị nào đáng kể ngoại trừ thời gian hoạt động cộng đồng . Trước đó ông chỉ là giáo sư luật ở Harvard . Thời kỳ làm thượng nghị sĩ chỉ kéo dài trong hai năm . Vậy mà ông lần lượt đánh bại tất cả các ứng cử viên Dân Chủ khác kể cả bà Hillary Clinton với bề dày kinh nghiệm để cuối cùng dành chiếc vé duy nhất , đối đầu John Mc Cain một ứng viên nặng ký từng là anh hùng quân đội, lão luyện trong Thượng Viện một thời gian dài. Obama đắc cử tổng thống bởi vì nguyện vọng của đại đa số cử tri khao khát một sự đổi mới . Họ quá mệt mỏi và chán ngán sau tám năm dưới quyền lãnh đạo của một tổng thống như Bush.
Donald Trump cũng vậy . Ông không sở hữu bất cứ kinh nghiệm nào về chính trị kể cả một chức vụ dân cử . Ngoại trừ vấn đề kinh doanh , ông chỉ là tay mơ ở lãnh vực này khiến có những phát biểu không tế nhị trong tầm nhìn của các chính trị gia chuyên nghiệp . Dù vậy một người Mỹ bình thường sẽ cảm thấy như ông thuộc về phe của mình bởi vì đó là những ý tưởng họ vẫn thường quan tâm sâu sắc . Chẳng hạn việc “ xây tường để ngăn cản bọn tội phạm từ nước láng giềng “ (chưa chắc Trump sẽ làm được) . Chẳng hạn “ Không cho phép nhập cư di dân chiến tranh Hồi Giáo chừng nào mà nền an ninh của nước Mỹ vẫn còn bị đe dọa ” (chỉ vài ngày sau khi sự việc xảy ra tại San Bernadino làm chết hàng chục người Mỹ) .
Dù không nói ra đa số người Mỹ đồng ý bởi vì cho tới nay vẫn chưa có một phương tiện máy móc nào bảo đảm rằng tất cả những di dân trên đều là những người Hồi Giáo tốt và sẽ không ảnh hưởng gì tới nền an ninh và tính mạng của dân chúng . Đại đa số thầm lặng coi sự cho phép nhập cư hàng loạt của chính phủ Obama là tự sát và không khôn ngoan.
4) Dựa trên nguyên tắc , bà Hillary chắc chắn phải biết sau thời gian cầm quyền của Obama, một tổng thống Dân Chủ khác sẽ là điều không tưởng, ngoại trừ vị tiền nhiệm phải để lại một legacy gì đó thật xuất sắc cỡ như Roosevelt hoặc Reagan . Nhưng nếu biết tại sao bà vẫn tranh cử ? bởi vì đây là có hội cuối cùng sau khi đã chờ một thời gian dài đến tám năm . Bà biết mình sẽ không còn cơ hội nào nữa nếu đợi thêm đến 2020 lúc đã trên bảy mươi tuổi . Biết đâu may mắn vẫn có thể mỉm cười với bà , hơn nữa dựa trên những thăm dò dư luận thành phần dân chúng ủng hộ bà vẫn rất cao . Kể cả bà đã có thể đánh bại ứng cử viên Bernie Sanders . Chắc bà đâu biết rằng đa số cuộc thăm dò dư luận được thực hiện ở những nơi đã không phản hồi sự trung thực đáng tin cậy bởi vì tổng lực cử tri đủ sức mạnh làm nghiêng cán cân nằm ngoài các khu hoạch định đó.
5) Phần khác nhiều cuộc thăm dò thực hiện bởi hệ thống truyền thông có khuynh hướng thân Dân Chủ. Họ luôn đưa ra những con số thiếu xác thực nhưng có lợi cho “ bồ tèo “. Lấy một thí dụ : trên CNN tỷ lệ phần trăm cử tri thiên về bà Clinton luôn luôn cao hơn ông Trump kể cả vào những ngày cuối cùng . Theo CNN ông Trump không có cách nào để chiến thắng được . Ngoài những tuyên bố xem ra chẳng cân nhắc gì , phe thân Dân Chủ đã tung những câu chuyện bê bối của ông Trump với nữ giới (từ cách nói năng đến những hành động sàm sỡ) tưởng chừng có thể phá nát thanh danh của một ứng cử viên tổng thống. Tuy nhiên họ lầm lẫn vì đánh giá quá thấp .
6) Nếu những tuyên bố của Trump không được đa số người Mỹ ủng hộ ông đã không thể đánh bại các ứng cử viên cùng đảng có thành tích nổi bật và dày cộm như Jeb Bush, hoặc John Kasich để đại diện cho Cộng Hoà. Nếu cử tri Mỹ không bằng lòng Trump thì với số tiền tranh cử bỏ ra (khoảng trên dưới 60 triệu) ông không thể địch nỗi một đối thủ được tài trợ đến gấp mấy lần từ các tỷ phú (cỡ George Soros). Trước kia cũng đã có tỷ phú Perots từng ra tranh cử nhưng ông này bị đánh bại thê thảm.
7) Gần đến ngày bầu cử, Dân Chủ dồn mọi nỗ lực để quyết dành chiến thắng cho “ gà nhà “. Cả vợ chồng tổng thống tại chức – thay vì dành thì giờ lo cho quốc dân – đã đầu tư sức lực để tranh đấu cho Hillary (có người cho rằng nếu hai con gái của họ đủ tuổi chắc rồi cũng gia nhập cha mẹ để lên đường cổ võ bà Clinton). Các tài phiệt , tỷ phú thì đổ tiền,dàn ca nhạc sĩ danh tiếng thì tổ chức những buổi đại nhạc hội (tên tuổi vang dội như Jon Bon Jovi, Jay Z, Bruce Springstein) . Thậm chí danh ca Chez còn tuyên bố sẽ di chuyển lên sao Hỏa trường hợp Trump đắc cử. Bây giờ thì không biết Chez đang ở đâu ?
8) Trong khi toàn bộ Dân Chủ đoàn kết và ra sức cổ động kể cả Bernie Sanders kêu gọi những kẻ ủng hộ mình hãy dồn phiếu cho ứng cử viên Dân Chủ (dù trước đó ở sơ bộ ông đã vạch không biết bao nhiêu khuyết điểm của Clinton) , thì Donald Trump phải đối diện với sự chia rẽ trầm trọng : các lãnh tụ Cộng Hoà lần lượt bỏ rơi ông, không ai muốn dính dáng gì tới ứng cử viên chính thức của đảng bởi họ sợ (cho chính thanh danh mình). Cựu tổng thống Bush (cha) tiết lộ là có thể ông sẽ bầu cho Dân Chủ, cựu ngoại trưởng Colin Powell ủng hộ bà Clinton …. chỉ kể một vài tên. Điều may mắn cho Trump : ông vẫn còn sự ủng hộ mạnh mẽ từ đảng viên Cộng Hòa. Đây là những người dân bình thường nhưng chính lá phiếu của họ chứ không ai khác sẽ quyết định cán cân nghiêng về phía nào.
9) Những người này rất bất mãn về sự “ đem con bỏ chợ “ của các lãnh tụ đảng. Càng bất mãn họ càng quyết tâm và cố gắng hết sức để đưa được Trump đến chiến thắng bằng cách nổ lực vận động, nhiệt tình hơn và lôi kéo nhiều người hơn đến phòng phiếu (dựa trên tỷ lệ Cộng Hòa đi bầu rất cao so với năm 2012). Họ cũng đã bỏ nhiều công sức để vận động những người vẫn còn lừng khừng hoặc không muốn đi bầu hoặc chưa ngã ngũ sẽ bầu cho ai. Không có những đại nhạc hội quy tụ nhiều tên tuổi, không có sự hậu thuẫn lớn từ đảng viên cao cấp thậm chí kém cả về tiền đầu tư tranh cử nhưng nhờ vào những người dân bình thường quyết tâm làm một cuộc thay đổi cho nền chính trị phe phái ông Trump trở thành vị tổng thống thứ bốn mươi lăm của Hoa Kỳ
10) Có thể Obama đã hoang tưởng vì nghĩ rằng sau tám năm cầm quyền ông vẫn còn đủ sức lôi kéo cử tri bầu cho Clinton. Sự đắc cử của Trump hy vọng sẽ làm vị tổng thống da đen đầu tiên của nước Mỹ thức tỉnh. Có thể Obama không nhận ra nhưng đối với đại đa số người Mỹ (dù là trắng đen hay vàng đỏ) đều cau mày khi thấy vị tổng thống của mình cúi rạp người trước một quốc vương Á Rập trong nhiệm kỳ đầu và bị làm nhục ở nước ngoài vào nhiệm kỳ hai (đến VN không kèn không trống vào ban đêm, bị China từ chối trãi thảm đỏ tiep rước phải rời phi cơ bằng cửa sau, bị tổng thống đồng minh Philippines chửi tục). Nước Mỹ dưới thời Obama bị coi là mềm yếu trong các chính sách về đối ngoại điều mà hầu hết người Mỹ rất khó chịu. Và nỗi uất ức đó được thể hiện qua lá phiếu. Cả vợ chồng Obama, cả những tỷ phú ủng hộ, cả ca nhạc sĩ danh tiếng và nếu có một tập đoàn siêu quyền lực chuyên đứng đằng sau hậu trường để “ chọn “ dùm tổng thống cho dân Mỹ đều lãnh lấy thất bại.
11) Một vài tác giả tin rằng có bàn tay can thiệp của Thượng Đế. Đúng hay sai không ai biết, nhưng rõ ràng chủ trương của ba Hillary ủng hộ sự phá thai kể cả gần đến kỳ sinh nở. Dù biện hộ cách nào ai cũng biết bào thai thực sự là một con người . Cho phép phá thai là cho phép giết người và chính quyền nào hậu thuẫn một ứng cử viên như vậy đã không lường trước được phản ứng của cử tri Mỹ. Chính quyền Obama từng bị lên án dùng tiến đóng thuế của người dân để hỗ trợ cho các tổ chức phá thai . Đó có thề là một trong những lý do người Mỹ bình thường dồn phiếu cho Trump vốn chủ trương chống lại .
Sự thắng cử của Trump là một choáng váng đối với người ủng hộ bà Clinton. Họ cho rằng ứng cử viên Dân Chủ đã có nhiều phiếu bầu (popular votes) hơn . Nếu thế tại sao không ai phàn nàn về lần chạy đua năm 2008 trong đó ứng cử viên đảng Cộng Hoà cũng ở trong trường hợp tương tự ? không ai dè bĩu Obama chỉ dành được đại đa số phiếu cử tri đoàn nhưng lại thua về lượng phiếu bầu của người dân?
13) Bởi vì tất cả sự đầu tư về tiền bạc sức lực quá lớn cho bà Clinton đổ hết xuống sông xuống biển, việc những cuộc biểu tình nổ ra trên toàn quốc nhằm chống lại ông Trump có thể hiểu được. Điều không hiểu được là mặc dù ông Trump tỏ dấu chỉ muốn đoàn kết trong bài diễn văn chiến thắng, tất cả chức sắc Dân Chủ – kể cả vợ chồng tổng thống tại chức Obama- đã không có bất cứ động thái gì nhằm làm dịu lại tình hình. Donald trump đã thắng cử một cách chính đáng qua lá phiếu của người dân. Dù bằng lòng hay không vẫn phải chấp nhận thực tế (như đã xảy ra khi Obama đắc cử). Đáng lẽ lúc này là lúc cần phải dẹp bỏ mọi thứ để đoàn kết theo vị lãnh đạo mới . Không loại trừ bàn tay của những nhân vật đã đầu tư (quá nhiều) vào cuộc vận động cho bà Clinton đứng đằng sau lưng các cuộc biểu tình
“…Việc Donald Trump đắc cử tổng thống không khác gì một bi kịch đối với nền cộng hòa Mỹ, một bi kịch đối với hiến pháp Mỹ, và một chiến thắng đối với các lực lượng, trong nước và ngoài nước, của chủ nghĩa bản địa bài ngoại, chủ nghĩa chuyên chế, sự kỳ thị nữ giới, và phân biệt chủng tộc. Chiến thắng chấn động của Trump, việc ông leo lên ghế tổng thống, là một sự kiện đáng thất vọng trong lịch sử nước Mỹ và nền dân chủ tự do…”. (David Remnick, “An American Tragedy,” The New Yorker, November 9, 2016.)
Như vậy (theo tác giả), 297 phiếu cử tri đoàn trên toàn quốc Mỹ đưa Trump lên làm tổng thống là một hành động tuyệt đối sai lầm ? tác giả (cố tình) ngây thơ không hiểu đó là tiếng nói của đại chúng mà tất cả mọi siêu quyền lực kể cả Obama và vợ, kể cả Jay Z, Jon Bon Jovie , Chez …. đã không thể thay đổi được?
“…Ngày 20 tháng 1 năm 2017, chúng ta sẽ chia tay vị tổng thống người Mỹ gốc Phi đầu tiên—một con người của liêm chính, phẩm giá, và tinh thần hào sảng—và chứng kiến lễ nhậm chức của một con người giả dối đã không làm gì nhiều để cự tuyệt sự ủng hộ của các lực lượng bài ngoại và thượng tôn da trắng. Không thể nào phản ứng lại thời khắc này với bất cứ điều gì khác ngoài sự ghê tởm và lo lắng sâu sắc….” (David Remnick, “An American Tragedy,” The New Yorker, November 9, 2016.)
Thật sao ? nếu tác giả viết đúng Donald Trump không cách nào trở thành vị Tổng Thống thứ 45th!! Và chắc chắn những người “ mê “ Obama sẽ đổ xô tới phòng phiếu để bầu cho Hillary!! Còn vụ Obamacare premium sẽ tăng ít nhất 20% trong năm tới thì sao ? (Thằng cha này (David Remnick) sẽ là người đầu tiên xin hôn đít Trump để kiếm một việc làm trong nội các mớI, hóa ra tác giả Mỹ cũng viết những điều thối hoắc!!)
14) Bởi vì sự thất bại của đảng Dân Chủ quá khủng khiếp đến nỗi họ không tiếc lời than van rên rĩ và bài bác do đó Ông Trump cần phải khôn khéo, người ta chỉ mong chờ một phản ứng nhỏ của ông để làm lan rộng sự chống đối. Người ta biết ông trực tính và không chịu được những kẻ chống đối mình. Ông cũng có thành tích tuyên bố không suy nghĩ và họ đang giăng bẫy chờ đợi
Cứ im lặng, rồi mọi chuyện sẽ lắng đọng lại tỷ như một cú đấm vào hư không. (Lấy nhu thắng cương) nếu chẳng thấy phản ứng gì từ ông người ta sẽ không còn cơ hội để khích động, hơn nữa lúc này ông chưa chính thức cầm quyền, không cần phải phản ứng một cách không cần thiết. Nhớ một điều : kinh nghiệm chính trị theo kiểu political correctness của ông là con số không đừng dùng nó để đối đầu với một đám đông giận dữ .
15) Cũng không khó đoán đường đi nước bước trong nhiệm kỳ của vị tân tổng thống. Trong bài diễn văn chiến thắng ông đã ngậm ngùi tưởng nhớ , cảm ơn song sinh của mình và xác nhận đã học hỏi rất nhiều từ họ . Điều đó chứng tỏ ông là con người tình cảm. Nhiều dân Mỹ gốc Á cho rằng ông Trump sở hữu một cái miệng quá xấu nhưng thực ra ông rất cần cái miệng như vậy để có thể địch lại cỡ đối thủ cực kỳ đáng nể là bà Hillary. Ông cũng cần nó để dằn mặt lãnh đạo ngoại quốc rằng ông không phải dễ bị giởn mặt. Tốt nhất họ nên tránh điều đó nếu không muốn thảm họa đổ xuống cho đất nước và dân chúng của mình. Chẳng cần chiến tranh nhưng một nhà kinh doanh thành công như Trump thì việc trừng phạt đích đáng bằng đòn kinh tế tài chính là khả dĩ thực hiện.
16) Một vài việc (có thể) sẽ xảy ra trong những ngày sắp tới:
  • Trump sẽ không điều tra hay truy tố bà Clinton (như ông đã đe dọa)
  • Trump sẽ không xây dựng bức tường ngăn cách (nhưng sẽ điều đình với Mexico kể cả đề nghị giúp đỡ mọi phương tiện để giảm bớt sự nhập cư bất hợp pháp) .
  • Trump sẽ trục xuất (nhưng không phải toàn bộ) những người bất hợp lệ đang sinh sống ở Mỹ. Tuy nhiên ông sẽ tăng tốc quá trình chọn lọc di dân hợp pháp theo luật
  • Trump sẽ chấp nhận rất hạn chế nạn nhân chiến cuộc từ các quốc gia Hồi Giáo nhưng được lọc lừa chặt chẽ và kỹ càng hơn
  • Việc chấp nhận giữ lại những phần tốt trong chương trình Obamacare cho thấy Trump không phải là người theo chủ nghĩa cực đoan
  • Dĩ nhiên và cũng đừng trông mong rằng Trump sẽ thực hiện tất cả những gì ông đã hứa hẹn thời gian tranh cử (chẳng có vị tiền nhiệm nào làm được điều đó) nhưng chỉ cần ông chú tâm lắng nghe nhu cầu của dân chúng và cương quyết thực hiện để đem công ăn việc làm cho mọi người và “ Make America Great Again “ ông sẽ đi vào lịch sử như một vị tổng thống huyền thoại
  • Trump sẽ đoàn kết mọi người như ông đã đề cập trong bài diễn văn chiến thắng . Người ta cũng có thể tin vào điều này khi ông tỏ thái độ thân thiện trong cuộc gặp mặt với tổng thống tại chức, cũng như những lời nói ngưỡng mộ đối với ứng cử viên Hillary Clinton.
  • Obama từng chê Trump không thể trở thành tổng thống. Việc gì cũng phải học, Trump thông minh và hơn hẳn Obama kinh nghiệm lãnh đạo trong thương trường sẽ chứng minh Obama hoang tưởng
17) Nhiều người tỏ ra bi quan thậm chí nại tới những lời tiên tri ảm đạm từ Nostradamus hoặc bà thầy bói mù Vanga . Câu hỏi được đặt ra là : Những người đang sống trong thời đại bây giờ và có đôi mắt 20/20 lại không thể nhận ra chính tương lai của mình hoặc con cái hay sao mà phải nhờ cậy tới những ông bà thầy bói, tiên tri ? họ là ai và quyền lực như thế nào mà dám biết được chương trình của Thượng Đế ?
18) Sự thất bại của bà Hillary rõ ràng là do sự mất tín nhiệm trong quá trình cầm quyền của ông Obama. Việc email , Benghazi, điều tra của FBI thực ra chỉ là những dấu cộng thêm .
Mới đây bà Hillary cho rằng FBI tung tin điều tra email của cựu dân biểu Anthony Weiner đã ảnh hưởng rất xấu . Thực ra nó có lợi nhiều hơn khi giám đốc FBI tuyên bố không có gì phạm pháp về bà Hillary liền sau đó. Nó làm cử tri Dân chủ và người ủng hộ bà yên tâm thêm trên đường đi tới phòng đầu phiếu. Tuy nhiên đối với những người quyết tâm bầu cho ông Trump thì chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì cả .
19) Những người tham gia biểu tình phần lớn trong lứa tuổi đi học. Rồi họ phải trở lại trường lớp, hãng xưởng, sinh hoạt thường ngày sau khi đã xả xong sự tức tối. Rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy như trước ngày bầu cử.
Quan trọng lúc này là Trump đừng đổ thêm dầu vào lửa bởi những tuyên bố bốc đồng rất ” Trump ” của ông !!
15/11/2016 nguoiviettudo

Hồi ký : NGƯỜI MẸ VIỆT NAM TUYỆT VỜI

NGƯỜI MẸ VIỆT NAM TUYỆT VỜI
(VIETNAMESE MOTHER IS MARVELOUS)


Tôi có một người bạn thân nhất, chúng tôi coi nhau như anh em ruột, lúc đó hai chúng tôi mới 12 tuổi, cùng học chung một lớp, cùng học chung một trường Dũng Lạc ở Hànội. Di cư vào Miền Nam 1954 và trong thời gian mới bắt đầu vào Sàigòn, hai gia đình chúng tôi cùng ở chung trong một trại tạm cư tỵ nạn cộng sản, chúng tôi lại có dịp học chung với nhau tại trường trung học Nguyễn Trãi, là nơi tạm thời mượn một trường tiểu hoc nằm trên đường Trần Hưng Đạo, Sàigòn, rồi sau khi gia đình anh rời khỏi trại tạm cư, mẹ của anh mở một cái quán nhỏ gần ngay cửa ra vào chợ Tân Định

, một mình bà tự tay tráng bánh cuốn Thanh Trì và bánh cuốn nhân thịt, quán mở cửa từ 6 giờ sáng đến 5 giờ chiều và ngày nào cũng đông nghẹt khách đến ăn, vì bánh cuốn của bà làm vừa thơm ngon lại vừa tráng mỏng dính như tờ giấy, nên nổi tiếng khắp vùng chợ Tân Định, nhiều khi không kịp tráng đủ bánh cuốn, để cung ứng nhu cầu của khách hàng đến mua hàng ngày mang về nhà ăn, Mỗi ngày bà phải thức khuya dậy sớm, xào nấu nhân thịt bánh cuốn, pha chế nước mắm ăn bánh cuốn, bà phải dậy sớm từ 4 giờ sáng để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng đem ra quán, cho kịp giờ mở cửa cho khách đến ăn lúc 6 giờ sáng sớm hôm sau. Nhờ kiếm được tiền nhiều bán bánh cuốn, nên mẹ anh có dư tiền trả tiền học phí trường tư cho anh, nên mẹ anh chuyển anh về học trường tư thục Đông Tây Học Đường, nằm trên đường Hai Bà Trưng, thuộc vùng Tân Định. Đây là một trong những hiện tượng rất thường thấy các bà mẹ Việt Nam, làm việc lao động chân tay vất vả cực nhọc suốt ngày đêm, nhất là các bà mẹ dư cư từ Bắc vào Nam, để kiếm đủ tiền nuôi dưỡng các con ăn học thành tài mai sau.

Vào tháng tư đen 1975, khi công sản xâm chiếm Miền Nam Tự Do Nước Việt Nam, cả hai gia đình chúng tôi đều may mắn được chính phủ Hoa Kỳ giúp đỡ, đưa chúng tôi ra khỏi Việt Nam đến Hoa Kỳ định cư cùng lúc với mấy trăm ngàn người Việt khác, cũng được hưởng quy chế ty nạn công sản tại đất nước tự do Hoa Kỳ này. Thế là gia đình anh định cư một tiểu bang xa cách gia đình tôi hàng ngàn dặm, nhưng cứ vài năm chúng tôi lại hẹn hò gặp mặt nhau, để cùng nhau ôn lại những kỷ niệm xa xưa, mà bây giờ chúng tôi đã trở thành hai cụ ông 76 tuổi cả rồi, nhưng riêng người mẹ của anh bạn này, nay vẫn còn sống và cụ đã 98 tuổi, bị bệnh mất trí, đang sống trong viện dưỡng lão và anh bạn tôi là con trai cả duy nhất của cụ, anh có 3 cô em gái, cô em gái út cũng gần 70 tuổi, tất cả 4 anh em đều lập gia đình, nhưng riêng cô em gái thứ nhì và thứ ba đều đã trở thành góa phụ, chỉ riêng cô em gái út thì người chồng vẫn còn sống. Vì chúng tôi thân với nhau như anh em ruột, từ hồi còn thơ ấu cho đến khi chúng tôi lập gia đình, mọi chuyện gì lớn nhỏ xẩy ra trong 2 gia đình của chúng tôi, chúng tôi đều kể lại cho nhau nghe, hơn thế nữa bố mẹ anh cũng yêu quý tôi, coi tôi như con ruột của ông bà, nên tôi thường xuyên đến nhà ông bà ăn cơm và đôi khi ngủ qua đêm ở nhà ông bà nữa. Chính vì thế, ngoài những câu chuyện trong gia đình của anh do anh kể lại cho tôi nghe, tôi còn được chứng kiến tận mắt những công việc nội trợ của mẹ anh, như nấu ăn, thu dọn nhà cửa gọn gang, sạch sẽ, ngăn nắp và được nghe tận tai những lời nói ngọt ngào, êm dịu của mẹ anh với bố anh và với các em gái anh. Tất cả những đức tính trân quí này của mẹ anh, tiêu biểu sâu đậm những nét đặc biệt của những bà mẹ Việt Nam thời xa xưa ở quê nhà, mà bây giờ chúng ta rất ít thấy trong một xã hội văn minh, đầy rẫy sự sa đọa cám dỗ cả về thể xác lẫn tinh thần tại Hoa Kỳ, là nơi đất khách quê hương thứ hai, mà chúng ta đang sinh sống. Sau đây tôi xin tiếp tục kể thêm những chi tiết sự thật về bà mẹ của anh bạn tôi, có thể điển hình cho những bà mẹ Việt Nam khác, khi bà đưa các con cái bà về Hànội sinh sống, mà tôi vừa mới chỉ kể lại sơ qua ở phần trên đây, để cống hiến đến quý độc giả hiểu rõ thêm về những bà mẹ Việt Nam, cả đời chỉ biết hy sinh thân mình như con trâu kéo cầy, làm những công việc vất vả cực nhọc, để lo cho chồng và cho con được sống hạnh phúc, dù có phải chịu đựng nhiều sự gian nan đau khổ thế mấy đi nữa, cũng không hề than thân trách phận, trái lại trong lòng các bà mẹ Việt Nam này luôn luôn cảm thấy hài lòng, thể hiện qua nét mặt vui tươi khi nhìn thấy chồng con mình sống hạnh phúc. Vì thế các bà mẹ này dược mọi người kính trọng, ca tụng các bà là những Bà Mẹ Việt Nam Tuyệt Vời và tôi xin đi sâu từng chi tiết diễn tiến về người mẹ tuyệt vời của bạn tôi như sau :

Ông bố của bạn tôi là cựu học sinh trường trung học Bưởi ở Hànội, sau này vào Sàigòn được đổi tên thành trường trung học Chu Văn An. Sau khi ra trường, ông được bổ nhiệm làm Phó Giám Đốc ngân hàng tỉnh Đáp Cầu, gần sát tỉnh Bắc Ninh, Bắc Việt. Gia đình ông có 3 chị em, ông là con trai út duy nhất, 2 người chị ông đều xinh đẹp, được thiên hạ mệnh danh là Thúy Kiều và Thúy Vân, còn ông được mệnh danh là Kim Trọng, nổi tiếng thời bấy giờ ở phố Tiền An Bắc Ninh, là các con của cụ Quế Hương thuộc một gia đình điền chủ tại làng Ngô Khê thuộc tỉnh Bắc Ninh, còn mẹ của anh là một cô gái trẻ đẹp, được liệt vào hàng hoa khôi tỉnh Nam Định, được sinh trưởng trong một gia đình, mà tất cả các anh em đều mang giòng máu âm nhạc. Trai tài gái sắc tình cờ gặp nhau trở nên duyên nợ vợ chồng và bà đã sinh hạ cho ông 4 người con, 1cậu con trai cả duy nhất đầu lòng và 3 cô con gái như tôi vừa kể ờ phần trên đây. Khi ông bố của anh qua đời ở tuổi 33, thì người con trai cả là bạn tôi mới lên 9 tuổi, người con gái thứ nhì 6 tuổi, người thứ ba 4 tuổi và người con gái út mới 2 tuổi. Vì muốn sống tự lập, không muốn nhờ vả vào nhà chồng, mặc dầu gia đình nhà chồng rất giầu có, nhưng bà nhất quyết rời bỏ tỉnh Bắc Ninh, đem 4 đứa con theo bà lên Hànội sinh sống, nhờ sự giúp đỡ tận tình của người em trai ruột kế bà, là một nhạc sĩ nổi danh từ Bắc vào Nam. Ngoài sự giúp đỡ vật chất của người em trai nhạc sĩ này, trong những năm tháng ở Hànội, để có thêm lợi tức hàng tháng chi dùng cho 4 đứa con, bằng cách bà làm vài loại bánh ngọt theo công thức bánh của Pháp, hàng ngày tự tay bà dem đến giao hàng cho một tiệm chuyên bán bánh ngọt của Pháp làm chủ, nổi tiếng tại Hà Thành tiêu thụ. Rồi 2 ngày cuối tuần vào mỗi buổi tối, người con trai cả của bà, đeo trên vai một thùng bánh ngọt Caravát, đi theo người Cậu nhạc sĩ chơi đàn trong vũ trường của người Pháp làm chủ, để bán bánh mang tiền về cho mẹ.

Khi di cư vào Miền Nam Tự Do 1954, mấy năm đầu bà mở quán bán bánh cuốn ở chợ Tân Định, như đã được đề cập ở phần mở đầu của bài này, sau đó ít lâu, qua sự giới thiệu của Cha Bề Trên Trần Văn Hưng, Giám Đốc Dòng Chúa Cứu Thế Kỳ Đồng, Sàigòn, bà được tuyển chọn làm Quản Lý cho Viện Mồ Côi Hội Dục Anh, đường Nguyễn Tri Phương, Chợ Lớn. Trong rất nhiều năm, bà cai quản hơn một chục nhân viên và 2 cô giáo viên, trông nom săn sóc gần 200 trẻ em mồ côi, từ sơ sanh cho đến 18 tuổi và những em bé sơ sinh nào còn mẹ, thì được người mẹ đón về nhà ngủ qua đêm, đến sang sớm hôm sau lại mang con đến gửi. Trong suốt thời gian nhiều năm, 4 người con của bà cũng cùng sống chung với các trẻ em mồ côi ở trong cô nhi viện. Để phụ giúp thêm ngân khoản chi dùng cho viện trẻ em mồ côi, bà đã tổ chức những buổi trình diễn văn nghệ tại rạp hát Thống Nhất Sàigòn và đi lưu diễn tại một số các tình, như Cần Thơ, Vĩnh Long, Rạch Gía, Mỹ Tho, Châu Đốc để kiếm tiền gây quỹ cho viện mồ côi, tất cả các diễn viên tài tử trình diễn trên sân khấu trong các buổi văn nghệ này, đều do 3 cô con gái của bà cùng với một số đông các em mồ côi lớn tuổi đã được huấn luyện đảm nhiệm, phần ban nhạc do người con trai cả của bà, đã được người Cậu ruột là nhạc sĩ chỉ dạy về âm nhạc phụ trách. Nhờ sự hy sinh, dạy dỗ và tích cực khuyến khích của bà trong vấn đề học vấn cho con cái, nên anh con trai cả của bà là bạn tôi, đã được Cơ Quan Cố Vấn Quân Sự và Viện Trợ Hoa Kỳ, gọi tắt là MACV đã tuyển dụng anh làm Phụ Tá Quản Đốc (Chief Quarterman) 18 Kho Tiếp Liệu Quân Sự Hoa Kỳ tại Tân Thuận Đông, Nhà Bè, trước khi 18 kho tiếp liệu này được di chuyển đến căn cứ Long Bình, Biên Hòa. Trong tinh thần nhất trí cầu tiến của bà, ban ngày bà điều hành cô nhi viện Dục Anh, ban tối bà ghi tên học các lớp Anh Ngữ ở trường Khải Minh và bà còn thuê giáo sư dạy Anh Ngữ Mr. Singh, người Ấn Độ về tại nhà dạy cho cả gia đình và sau hơn 3 năm liên tục học Anh Ngữ, bà cảm thấy tạm đủ vốn sinh ngữ để có thể giao thiệp với người Mỹ, bà liền yêu cầu con trai bà giới thiệu bà vào làm việc cho sở Mỹ, cho đến tháng tư đen 1975.

Lại thêm một lần thứ hai nữa, bà cùng các con các cháu phải lên đường di cư sang Hoa Kỳ tìm tự do, vừa mới ra khỏi trại ty nạn tại Hoa Kỳ để đến người bảo trợ, vì sẵn biết tiếng Mỹ, nên bà nhờ người bảo trợ kiếm việc làm cho bà ngay, để bà đi làm Salad Maker cho nhà hàng của Sheraton Hotel để kiếm tiền gửi về Việt Nam, nuôi dưỡng gia đình người con gái út của bà có 4 con, vẫn còn kẹt lại Việt Nam. Vì ngày đêm quá lo lắng cho gia đình người con gái út này, bà sợ không đủ tiền để gửi về hàng tháng cho gia đình cô con gái út đông con ở Việt Nam, nên bà phải làm việc lao động vất vả mỗi ngày10 tiếng, để có nhiều tiền gửi về Việt Nam cho gia đình của cô con gái út này. Vào những ngày mùa đông giá lạnh, mưa tuyết rơi xuống đông thành đá trên đường phố, mặc dầu nhà hàng cho phép bà nghỉ ở nhà không lãnh lương, nhưng bà vẫn không chịu nghỉ làm ở nhà, bà nhất quyết đi làm kiếm tiền gửi về Việt Nam hàng tháng.

Cách đây 4 tuần lễ, anh bạn tôi điện thoại cho tôi biết là vào giữa tháng 10 sắp tới đây, cô em gái thứ nhì của anh sẽ tổ chức mừng Lễ Thượng Thọ 98 tuổi cho mẹ tại vùng Hoa Thịnh Đốn, với niềm hy vọng vào dịp này, các con cháu có thể về họp mặt đông đủ để chúc mừng tuổi thọ của cụ, mặc dàu hiện tại, cụ bị bệnh lãng trí, phải ngồi xe lăn và đang phải nằm điều trị trong viện dưỡng lão, nhưng hàng ngày các cô em gái của anh vẫn thay phiên nhau, vào thăm nom cụ, trong khi anh ở tiểu bang xa, nên không thường xuyên về thăm cụ được. Anh còn cho biết là ngày đầu tiên, trước khi con cháu họp mặt đông đủ để mừng Lễ Thượng Thọ cho cụ, chỉ có một mình anh từ xa đã về tới DC trước mấy ngày, còn vợ anh vì sức khỏe không mấy khả quan, nên xin kiếu vắng mặt hôm đó, không thể đi với anh được và tất cả các cô em gái đều thông cảm cho sự vắng mặt của chị dâu vào ngày hôm đó, nhưng khi nghe thấy cô em gái nói với tôi, là không biết trước được mẹ của chúng ta có thể sống được bao nhiêu lâu nữa và nhỡ biết đâu tổ chức Lễ Thượng Thọ cho mẹ lần này là lần chót cho cụ, vợ anh nghe nói thế nên ngày hôm sau tức tốc mua vé máy bay để kịp thời đến tham dự ngày ý nghĩa cao trọng này của mẹ chồng cùng với anh.

Sau khi vợ chồng anh đi tham dự ngày Mừng Lễ Thượng Thọ của mẹ anh tại vùng Hoa Thịnh Đốn và vừa về tới nhà, anh liền điện thoại tâm sự cho tôi nghe như sau: Suốt 2 tuần lễ ở đây, mỗi ngày tôi đều vào thăm mẹ tôi trong viện dưỡng lão, bón thức ăn đã được nghiền nát cho cụ ăn như cho em bé ăn, nhìn thấy cảnh tượng cụ nằm liệt trên giường, làm cho lòng tôi bồi hồi se thắt lại, với đôi mắt dướm lệ, hồi tưởng lại những sự hy sinh cao quí của một góa phụ trẻ đẹp ngày nào, giữ gìn tiết trinh, sống độc thân thờ chồng, nuôi dưỡng 4 đứa con còn thơ dại, cho đến khi 4 đứa con đã khôn lớn ra ngoài xã hội và tất cả đều lập gia thất. Chắc anh đã biết rõ gia đình của tôi, vì chúng ta là bạn thân thiết với nhau như anh em ruột sống trong một mái nhà, anh thường xuyên đến ăn ngủ ở nhà tôi khi chúng ta còn độc thân và mẹ tôi cũng rất thương mến anh như con trai của cụ (xin xem lại những nét đặc thù về người mẹ anh , mà tác giả đã miêu tả ở phần đầu của bài viết này). Nhiều lúc tôi ngồi thơ thẩn một mình, lắng đọng tâm hồn trong giây phút, để cảm nghiệm thấy riêng phần tôi, là một đứa con thiếu bổn phận của một đứa con hiếu thảo đối với người mẹ Việt Nam Tuyệt Vời của chúng tôi trên cõi đời này, bà đã săn sóc cho chúng tôi từ miếng cơm manh áo, lo thuốc thang cứu chữa cho riêng tôi qua khỏi những căn bệnh hiểm nghèo, thập tử nhất sinh khi tôi còn thơ ấu, cũng như khi tôi trưởng thành, nhất là khi tôi bị tai nạn xe hơi đụng gẫy chân, phải bó bột nằm trên giường mấy tháng không đi được, mà bây giờ mẹ tôi nằm trên giường bệnh trong viện dưỡng lão, đáng lý ra tôi phải nên sống gần gũi bên cụ, để đến thăm nom an ủi cụ trong viện dưỡng lão, bón cơm cho cụ ăn ít nhất mỗi tuần vài ba lần, gọi là một chút báo hiếu công ơn sinh thành, dưỡng dục con cái của mẹ tôi mới phải đạo là người con hiếu thảo với cha mẹ, vì cụ đã nuôi nấng, tận tình giúp đỡ cho 4 anh chị em chúng tôi có được cuộc sống gia đình hạnh phúc, con cháu thành đạt tốt đẹp như ngày nay mà cụ hằng mong ước. Dù biết cụ bây giờ bị mất trí, ngày cuối cùng tôi đến từ giã cụ, để tôi lên đường trở về nơi tiểu bang tôi đang cư ngụ, tôi nói vài tạm từ biệt với cụ trong sự xúc động cực độ: Thưa mẹ, con đã ghi sâu trong đáy lòng của con những gì mẹ đã hy sinh cả cuộc đời son trẻ của mẹ cho chúng con, mẹ là tấm gương bác ái soi đường cho chúng con đi theo mẹ và riêng con là đứa con trai yêu quí nhất của mẹ, đã và đang làm những việc xã hội bác ái vô vụ lợi, để theo tấm gương bác ái của mẹ đối với tha nhân, từ khi con mới bước chân vào xã hội để tự lập cuộc đời cho con, mà con tin chắc rằng mẹ biết, nên đã có nhiều lần mẹ tỏ thái độ hài lòng về những việc con làm và mẹ đã từng nói với vị xếp của con, là mẹ rất

hãnh diện có một người con trai duy nhất là con, con xin cảm tạ ơn Chúa đã ban cho chúng con có một người mẹ có trái tim bác ái như mẹ. Amen.

Trước khi anh chấm dứt những lời tâm sự nhiệt thành trên đây của anh với tôi trong điện thoại là: Tôi mong ước sao cho các con cháu của chúng ta sau này, đừng trở thành những người cộng sản vô cảm đối với cha mẹ của chúng nó, nhất là cha mẹ là những bậc sinh thành ra chúng nó, nếu vì lý do cha mẹ bị bệnh tật hay sức khỏe yếu kém, con cái không thể trông nom, săn sóc cha mẹ ở nhà được, đành phải gửi cha mẹ vào viện dưỡng lão, như trường hợp của mẹ tôi, thì phận làm con cái, hãy nên nhớ vào thăm cha mẹ thường xuyên để an ủi tinh thần các Ngài, kẻo sau này sẽ phải hối hận về hành động bất hiếu của mình, hành động vô cảm đối với cha mẹ mình, lúc đó nếu có hối hận thì cũng đã muộn, vì các Ngài bất chợt đã ra đi vĩnh viễn, mà chúng ta sẽ không bao giờ còn thấy các Ngài hiện diện trên trần gian này nữa và biết đâu một ngày kia, chính chúng ta cũng sẽ là những nạn nhân phải đau khổ, vì thái độ vô cảm, bất hiếu của con chúng ta đối với chúng ta, như chính chúng ta đã có thái độ vô cảm, bất hiếu đối với Ông Bà Nội Ngoại của chúng trước kia, mà các bậc tiền nhân thường nói: Hễ Gieo Gió Thì Sẽ Gặt Bão. Nghe anh bạn tôi nhắc đền câu châm ngôn này, làm tôi bất chợt nhớ lại cách đây khoàng 7 năm, khi tôi được Đức Tổng Giám Mục Công Giáo Oklahoma City, chỉ định tôi làm tuyên úy tình nguyện cho trại tù Oklahoma County Jail liên tục 21 năm , thì có một trại tù tạm giam hơn 200 tù nhân hình sự, mà tất cả những tù nhân này 90% là người Việt, đã thi hành xong các bản án từ 10 năm cho đến 15 năm tù, nay họ bị tạm giam tại một trại tù ở tỉnh Waurica, thuộc tiểu bang Oklahoma, để chờ ngày bị trục xuất trả về Việt Nam, nếu chính quyền cộng sản Việt Nam bằng lòng chấp nhận họ trở về nguyên quán. Trong thời gian họ bị tạm giam ở đây, ông Quản Đốc trại tù (Sheriff) mời tôi mỗi tháng 2 lần đến thăm viếng an ủi anh em tù nhân vì ông biết tôi là người Việt Nam. Một hôm như thường lệ, tôi đến thăm anh em tù nhân tại đây, thì có một anh tù nhân khoảng ngoài 30 tuổi, tâm sự riêng với tôi, là anh ta đã thi hành xong bản án ờ tù 10 năm, về tội gia nhập băng đảng đi cướp tiền bạc và nữ trang tại một tư gia, để có tiền mua thuốc xì ke ma túy hút và anh đã kháng cự lại cảnh sát đang thi hành công vụ bằng vũ khí cá nhân của anh, anh kể tiếp hồi anh 15 tuổi, anh còn nhớ bố anh cư xử tệ bạc với bà nội của anh, ông nội anh chết sớm trước bà nội, khi bà nội bị tai biến mạch máu não (Stroke), không đi đứng được, bà nội phải vào ở trong viện dưỡng lão, hoàn toàn do chính phủ đài thọ tiền thuốc men, tiền bác sĩ khám bệnh, tiền ăn ở viện dưỡng lão, bố mẹ anh không phải tốn một đồng xu cắc bạc nào hết, trái lại khi bà nội còn đi làm cleaning up cho một khách sạn 10 tiếng mỗi ngày, 7 ngày mỗi tuần, về tới nhà, bà nội nấu cơm , dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, bố mẹ chỉ biết đi làm kiếm tiền và về tới nhà bố mẹ ăn cơm xong là rủ nhau chui vào phòng ngủ coi phim bộ. Cứ cách 2 tuần bà nội lãnh lương, bà nội đưa hết số tiền lương cho bố mẹ, nói là để phụ trả tiền nhà, tiền ăn cho gia đình, thỉnh thoảng bà nội lại mua đồ chơi cho 2 đứa em nhỏ của con và mua bánh kẹo cho chúng con ăn, con có hỏi bà nội là bà nội lấy tiền ở đâu để mua đồ chơi và quà bánh cho chúng con, thì bà nội nói là tiền thưởng (tip) của những quan khách ngủ qua đêm tại khách sạn, trước khi họ rời khách sạn cho bà. Con còn nhớ rõ, có lần bố anh nói cho anh biết, bố mẹ và các con được ở căn nhà khang trang, mới xây cất như thế này, là do tiền của bà nội bán vàng của bà nội cho bố mẹ, để bố mẹ có đủ số tiền down 50% mua căn nhà này, nên mỗi tháng chỉ phải trả tiền nhà rất ít. Rồi một tai nạn thảm khốc đau thương, bất ngờ xẩy đến cho bà nội, trong khi bà nội đang lau chùi nhà bếp, bị trượt chân té xuống sàn nhà bếp lát bằng đá hoa, bố con gọi 911 đưa bà vào nhà thương cứu cấp, sau đó như đã nói ở phần trên đây, vì không ai có mặt ở nhà để săn sóc bà nội, nên bố mẹ phải gửi bà nội vào trong viện dưỡng lão và bà nội sống ở đây gần 4 năm trời mới qua đời. mà anh không hiểu lý do tại sao bố mẹ anh chỉ vào thăm bà nội mỗi tháng một lần, nên có một lần anh vào thăm bà nội, có một điều làm anh ngạc nhiên nhất và thắc mắc, anh hỏi bà nội là bà nội có biết lý do tại sao bố mẹ anh không vào thăm bà nội thưòng xuyên không? Bà nội chỉ lắc đầu và những giọt nước mắt tuân tràn trên hai gò má chỉ còn da bọc xương của bà nội, nên từ đó mỗi lần anh vào thăm bà nội, anh không dám hỏi bà nội câu hỏi này nữa. Quay trở lại về lời của anh bạn tôi nhắc lại câu châm ngôn : Gieo Gió Thì Sẽ Gặp Bão quả thật rất đúng. Nhưng theo tôi nghĩ câu châm ngôn: Cha Ăn Mặn Con Khát Nước có lẽ còn đúng hơn, vì người bố của anh tù nhân này cư xử bất hiều với mẹ ruột mình như thế, thì nay người con lãnh hậu quả bị ở tù 10 năm và anh tù nhân này còn có thể bị ở tù thêm nhiều năm nữa, khi đương sự bị trục xuất trả về Việt Nam, nếu chính quyền cộng sản bằng lòng chấp nhận cho đương sự trở về nguyên quán.

Sau hết, tác giả xin chân thành đa tạ người bạn thân nhất của tôi, anh đã gợi lại cho tôi hồi tưởng lại những kỷ niệm của thời niên thiếu xa xưa giữa chúng tôi, từ thời gian chúng tôi còn ở Hànội, rồi di cư vào Sàigòn cho đến khi chúng tôi sang đến Hoa Kỳ tìm tự do, nhất là anh đã khéo léo nhắc nhở cho tôi một cách kín đáo, là tôi cũng đang có một người mẹ tuyệt vời như mẹ của anh, hiện vẫn còn sống trên trần gian này và tình trạng sức khỏe của mẹ tôi cũng tương tự giống như tình trạng sức khỏe của mẹ anh, mà hiện tại mẹ tôi đang sống trong viện dưỡng lão, làm cho tôi cảm thấy băn khoăn bối rối trong đáy lòng, tự hỏi lòng mình, không biết tôi có cảm thấy thiếu bổn phận là đứa con hiếu thảo với mẹ tôi, như trường hợp của bạn tôi không?

Hồi ký PT. Nguyễn Mạnh San

Bài Xem Nhiều