We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 16 November 2016

Có gì lạ Võ Văn Thưởng:Đầu độc giết nhau mang rợ trong nội bộ đảng cộng sản VN là chuyện thường?

 Thực hư chuyện Trưởng Ban Tuyên Giáo TW Võ Văn Thưởng bị ung thư đang điều trị tại Nhật Bản?


Hơn một tháng nay, trong làng báo chí trong nước đang lan truyền một thông tin không khó kiểm chứng, về "tai nạn" của một Ủy Viên Bộ Chính trị, Bí thư TƯ Đảng - Khóa 12 còn rất trẻ. Tuy vậy, thông tin này không được mấy ai tin là sự thật. Người ta không tin không phải vì lý do là thông tin bịa đặt, mang hơi hướng của thuyết âm mưu v.v..., Mà sự khó tin - điều không thuyết phục được người nghe, lại là do sự trùng hợp của thông tin đó với một cái chết đau đớn của một ngôi sao sáng chói trên chính trường Việt Nam, bỗng vụt tắt cách đây chưa lâu (năm 2015). Đó là điều người ta khó có thể tin được rằng chuyện đó xảy ra lần thứ 2 đối với những ngôi sao chính trị đang lên.
Mới đây nhà báo Phạm Chí Dũng trong bài "Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương" Trương Minh Tuấn" đăng trên báo Người Việt, có viết về sự kiện này như sau, "Trưởng Ban Tuyên Giáo TW Võ Văn Thưởng, không hiểu vì lý do gì, vẫn quá vắng bóng trên các diễn đàn chính trị, ngày càng nhiều người bắt đầu nghĩ đến một chức vị mang tính thay thế:“Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương” Trương Minh Tuấn".
Qua tìm hiểu kỹ vụ việc thì thấy cộng với sự vắng mặt của ông trên báo chí hay truyền thông cho thấy, tin đồn ông Võ Văn Thưởng Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương hiện đang trị bệnh tại Nhật bản để điều trị bệnh ung thư do nhiễm chất phóng xạ là một chuyện có cơ sở và có nhiều người khẳng định là chuyện có thật. Bởi việc các phe nhóm trong nội bộ lãnh đạo Đảng CSVN ám hại nhau, thậm chí là ám sát là một chuyện có thật, không thể chối bỏ.
Mới gần đây nhất là:
Từ cái chết đầy bí ẩn của ông Nguyễn Bá Thanh...
Đó là chuyện về cái chết do "bị nhiễm phóng xạ" của ông Nguyễn Bá Thanh (1953 – 2015), nguyên là Ủy viên Ban Chấp hành TW, Trưởng Ban Nội chính Trung ương, Trưởng Ban Nội chính TW Đảng CSVN. Tháng 9/2014, ông Nguyễn Bá Thanh đã bị bác sĩ nghi ngờ rằng "bị nhiễm phóng xạ và cần phải ghép tủy", vì vậy ông Nguyễn Bá Thanh được gia đình đưa sang Hoa Kỳ để điều trị. Tại bệnh viện của Hoa Kỳ, các bác sĩ đầu ngành ở đây cũng đưa ra kết quả chẩn đoán trùng khớp với chẩn đoán của bệnh viện C Đà Nẵng, khẳng định ông Thanh bị nhiễm độc phóng xạ.
Cho tới khi dư luận xã hội có quá nhiều tin đồn thổi về bệnh tình của Trưởng Ban Nội chính TW Nguyễn Bá Thanh, thì ngày 29 tháng 12 năm 2014, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, ông Trần Thọ đã xác nhận với báo chí rằng: ông Nguyễn Bá Thanh vẫn sống và đang được chữa bệnh tại Mỹ. Trước thông tin chính thức đó, Giáo sư Phạm Gia Khải - thành viên Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe Trung ương cho biết các chuyên gia sẽ hội chẩn cho ông Nguyễn Bá Thanh vào ngày 8 tháng 1. Tuy nhiên, Giáo sư Khải cũng khẳng định tin đồn "ông Thanh bị đầu độc" là điều xuyên tạc. Theo ông, "Chưa có bằng chứng nào chứng minh ông Thanh bị đầu độc bằng hoá chất hay chất độc. Việc xét nghiệm máu, nước tiểu có thể thấy được bị đầu độc hay không. Bệnh máu ác tính này tuổi nào cũng có thể mắc."
Ngày 2 tháng 1 năm 2015, trang blog tên là Chân Dung Quyền Lực đã đưa ra thông tin chính thức trong thông báo ông Nguyễn Bá Thanh sẽ về Việt Nam bằng một máy bay thuê riêng ngày 9 tháng 1 năm 2015 và đưa ra các thông tin cụ thể thời gian về giờ nào, và khẳng định rằng, ông Nguyễn Bá Thanh đã bị bị đầu độc bằng chất phóng xạ. Tin đồn vừa kể đã lan tỏa với tốc độ chóng mặt tại Việt Nam. Trong khi hầu hết các giới chức tại Việt Nam, kể cả những người trong Ủỷ Ban bảo vệ Sức khoẻ của Trung ương cũng như lãnh đạo tại Đà Nẵng đều không được biết. Còn Phó Ban Tuyên giáo Nguyễn Thế Kỷ vẫn khẳng định: "Căn cứ nào nói (ông Thanh) bị đầu độc? Trên mạng có nhiều thông tin xấu độc, chia rẽ nội bộ, tung tin. Phải sàng lọc thông tin, không thể nghe bất kỳ thông tin nào trên mạng. Hoàn toàn không có chuyện đó".
Đúng như thông báo, 20h30 ngày 9 tháng 1 năm 2015, chuyên cơ y tế do gia đình ông Nguyễn Bá Thanh thuê đã chở ông Nguyễn Bá Thanh đã tới sân bay Đà Nẵng và ngay sau đó, ông Thanh được chuyển tới khoa Ung bướu Bệnh viện Đà nẵng trong sự chào đón của người dân. Mọi sự việc diễn ra đúng y như thông tin đưa ra của Blog Chân dung quyền lực. Tuy vậy, bên cạnh việc mọi thông tin về sức khỏe của ông Nguyễn Bá Thanh vẫn được giữ bí mật một cách chặt chẽ, thì truyền thông nhà nước vẫn đưa tin sức khỏe của ông Nguyễn Bá Thanh vẫn bình thường, vẫn ăn được cháo... Thậm chí còn bốc phét ông Thanh nói rằng "Tui vẫn khỏe, có chi mô!"
Kết quả cuối cùng thì ông Nguyễn Bá Thanh vẫn chết và thông tin từ báo chí nhà nước toàn nói láo là chuyện đúng quy trình .
... đến "tai nạn" và sự vắng mặt bất thường của ông Võ Văn Thưởng
Tin đồn, ông Võ Văn Thưởng Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương hiện đang trị bệnh tại Nhật bản từ tháng 9/2016 đến naycũng đang lan truyền rộng. Tin cho biết, ông Võ Văn Thưởng cũng đang trong cơn nguy kịch và khó có thể tránh khỏi cái chết
Ông Võ Văn Thưởng là một trong những lãnh đạo cao cấp còn rất trẻ, có lý lịch rất đẹp. Ông Thưởng là người quê ở Vĩnh Long và sinh tại Hải Dương (cần chú ý chi tiết này). Tuy vậy chỉ sau 24 năm công tác, ông Võ Văn Thưởng đã kinh qua các chức vụ hết sức quan trọng khác trong bộ máy Nhà nước và Đảng. Cụ thể là: nguyên là Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa X, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI, XII, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh. Bí thư Thứ nhất Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ngãi.
Ông Thưởng sinh năm 1970, đến nay là 46 tuổi nhưng đã có quá trình thăng tiến đến chóng mặt mà nhiều người ước muốn, cho nên cần biết rõ nguyên nhân nào dẫn đến việc ông Võ Văn Thưởng thăng tiến thần tốc như vậy?
Để biết được điều đó, chúng ta hãy tìm hiểu về ông Võ Văn Kiệt và người vợ sau của ông (lấy nhau năm 1984) là Giáo sư, Tiến sĩ Hóa học Phan Lương Cầm.
Ông Võ Văn Kiệt(1922 – 2008), bí danh Sáu Dân, nguyên Thủ tướng Chính Phủ (1991-1997), quê quán tỉnh Vĩnh Long. Ông Võ Văn Kiệt là người được đánh giá cao trong công cuộc Đổi mới và cải cách chính sách ở Việt Nam kể từ năm 1986. Về đời tư, ông Võ Văn Kiệt có hai đời vợ. Người vợ đầu của ông, bà Trần Kim Anh, có với ông 4 người con. Người vợ thứ hai của ông (lấy nhau năm 1984) là GS-TS Hóa học Phan Lương Cầm, giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội. Ngoài 4 người con với người vợ đầu, ông còn một người con riêng sinh năm 1952 ở miền Bắc tên là Phan Thanh Nam sinh năm 1952, chính là người đã thay mặt gia đình đọc lời cảm tạ trong lễ tang ông. Mẹ của Nam là bà Hồ Thị Minh, chủ bút đầu tiên của tờ Phụ nữ cứu quốc Nam bộ.
Còn bà vợ thứ hai - bà Phan Lương Cầm sinh năm 1943 tại Huế, là giảng viên của Trường Đại học Bách khoa Hà Nội từ năm 1965. Năm 1968, bà sang nghiên cứu sinh tại Đại học Tổng hợp Quốc gia Moskva mang tên M.V. Lomonosov, Liên Xô làm luận án tiến sĩ và gặp ông Võ Văn Kiệt trong thời gian làm luận án tiến sị tại Liên Xô trong một lần ông Võ Văn Kiệt sang công tác tại đây. Và bà Phan Lương Cầm chính là mẹ đẻ của ông Võ Văn Thưởng. Ông Võ Văn Thưởng là người quê ở Vĩnh long, song sinh tại Hải Dương là vì lý do như vậy. Khi bà Cầm sinh được một con trai, đã gửi về nước cho người nhà nuôi và dấu tung tích cha của đứa trẻ, vì không muốn ông Võ Văn Kiệt mắc tội hủ hóa. Sau năm 1975, ông Võ Văn Kiệt đưa con trai về quê ở Vĩnh Long, cho làm lại giấy tờ khai sinh mang dòng họ Võ Văn và cái tên Võ Văn Thưởng có bắt đầu từ đó.
Gần đây, việc Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng im hơi lặng tiếng, không tham gia bất cứ hoạt động nào của đảng cũng như chính quyền là một điều vô cùng kỳ lạ đối với một nhân vật nắm nhiều trọng trách như thế. Nếu search cụm từ "những hoạt động mới nhất của Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng" thì chỉ thấy hoạt động cuối cùng là: "Đồng chí Võ Văn Thưởng chúc mừng các cơ quan báo chí." Theo đó, nhân kỷ niệm 91 năm Ngày báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2016), ngày 16/6, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đã đến thăm, chúc mừng Đài Truyền hình Việt Nam (VTV), Tạp chí Cộng sản, báo Đại đoàn kết và Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV)". (hết trích)
Nguồn: http://baotintuc.vn/tags/v%C3%B5+v%C4%83n+th%C6%B0%E1%BB%9Fng.htm
Vậy thì từ ngày 16/6/2016 đến nay, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đã biến đi đâu? Nhất là trước việc Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa gáp rút bổ nhiệm, Bộ trưởng Bộ Thông tin & Truyền thông Trương Minh Tuấn kiêm chức phó Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương. Đó là lý do vì sao lại có dư luận cho rằng "Trưởng Ban Tuyên Giáo TW Võ Văn Thưởng, không hiểu vì lý do gì, vẫn quá vắng bóng trên các diễn đàn chính trị, ngày càng nhiều người bắt đầu nghĩ đến một chức vị mang tính thay thế: “Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương” Trương Minh Tuấn"?.
Câu trả lời là, ông Võ Văn Thưởng đang chữa bệnh tại Nhật bản từ tháng 9/2016, sau khi có nhiều biểu hiện cho thấy sức khỏe không bình thường trước đó. Và nguồn tin khả tín cho rằng, ông Võ Văn Thưởng đang trở thành một Nguyễn Bá Thanh thứ 2. Nghĩa là bị đầu độc bằng phóng xạ và đang ở trong tình trạng nguy kịch.

Nguyên nhân và thủ phạm
Kể từ sau Đại hội 12, ban lãnh đạo Đảng thống nhất chủ trương chung, duy trì và tiến hành đường lối thực hiện các chính sách cải cách của ông Nguyễn Tấn Dũng, đó là điều mà nhiều người trong đảng gọi là “thực thi đường lối của Nguyễn Tấn Dũng mà không có Nguyễn Tấn Dũng”. Chính sách này đang được một bộ phận trong đảng ủng hộ và thúc đẩy, vì nó phù hợp nhu cầu “Đảng CSVN vẫn có thể chống Trung Quốc trong một giới hạn nhất định, nhưng không để vỡ đảng”. Cho dù phe thân Trung Quốc trong đảng luôn bằng mọi cách cố gắng kìm hãm, níu kéo nhưng không thể đảo ngược xu thế chống Trung Quốc của đa số lãnh đạo cao cấp trong đảng.
Điều đó đã khiến cho banh lãnh đạo ở Bắc Kinh hết sức không vừa lòng. Đó chính là lý do, vì sao lâu nay, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong suốt gàn 2 nhiệm kỳ, luôn giương cao ngọn cờ chỉnh đốn và làm trong sạch đảng. Nếu hiểu rằng đó là chiêu "Chỉ tang mạ hòe nghĩa" có nghĩa là "Chỉ cây dâu để mắng cây hòe" theo thành ngữ Trung Quốc thì thấy, hoàn toàn mục đích của các chiến dịch như thế của ông Trọng chỉ nhằm thanh trừng và loại bỏ các nhân vật lãnh đạo có xu hướng thân phương Tây và chống lại Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng - đồng nghĩa với việc chống Trung Quốc.
Ông Võ Văn Thưởng là con trai của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, là một "hạt giống đó" và là hạt nhân lãnh đạo nòng cốt của Đảng CSVN. Trong một tương lai không xa, ông Võ Văn Thưởng sẽ trở thành một lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam. Tuy vậy, do chịu ảnh hưởng từ người cha của ông - cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, vốn là một người được đánh giá cao trong công cuộc cải cách chính sách ở Việt Nam kể từ năm 1986. Đồng thời ông Võ Văn Kiệt cũng chính là người nâng đỡ, dìu dắt để Nguyễn Tấn Dũng trở thành một nhân vật có thế lực như hiện nay. Giết được ông Võ Văn Thưởng là người ta sẽ giết được cả một đường lối cải cách theo xu thế thân phương Tây. Đó là điều Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng và Bắc kinh mong muốn.

Dù trong lòng ủng hộ Võ Văn Thưởng, song Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng không cưỡng lại được lệnh của Trung Quốc, phải loại trừ Võ Văn Thưởng càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, với chiến dịch chỉnh đốn và làm trong sạch đảng thì có gây hề hấn gì đối với ông Thưởng, ông Nguyễn Phú Trọng có thể đánh Đinh La Thăng vì tham nhũng, nhưng không thể làm như thế với Võ Văn Thưởng, vì ông Thưởng quá sạch không hề có một vết nhơ.
Vì thế cái chết bằng cách dùng tia phóng xạ để đầu độc là cách chết êm ái, không để lại dấu tích là chiêu được sư phụ của ông Nguyễn Phú Trọng ở Bắc Kinh chuyên sử dụng. Điều này sẽ được áp dụng cho bất kỳ ai, thành phần nào mà người đàn anh ngồi ở Bắc Kinh không hài lòng và không muốn thấy tồn tại. Trong những ngày vừa qua, theo nguồn tin (chưa kiểm chứng) thì tất cả các thứ trưởng các Bộ quan trọng như Quốc Phòng, Công An..., cũng như các nhân vật có xu hướng chống Trung Quốc đã được bố trí vấn đề đảm bảo anh ninh ở cấp cao nhất nhắm chống ám sát.
Các câu hỏi, ai là thủ phạm đã tiến hành đầu độc bằng chất phóng xạ ông Nguyễn Bá Thanh và vụ việc đã xảy ra ở đâu? Đến nay vẫn chưa được bạch hóa. Chỉ có các tin đồn cho rằng, trong một chuyến thăm Trung Quốc trước đó, ông Thanh đã bị đầu độc bằng chất phóng xạ gắn trong phòng ngủ. Cũng có tin cho rằng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vốn là một kẻ thù không đội trời chung với ông Nguyễn Bá Thanh là thủ phạm.

Sẽ có người đặt câu hỏi, trước đây có dư luận cho rằng, ông Nguyễn Tấn Dũng là kẻ chủ mưu ám sát ông Nguyễn Bá Thanh vì mối tư thù? Theo đó, ông Nguyễn Tấn Dũng đã khử ông Thanh, khi đó là Trưởng Ban Nội chính TW đang tiến hành điều tra các vụ đại án tham nhũng khủng, có thể truy tận gốc bàn tay nhúng chàm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lúc đó.
Song có lẽ điều này là không có cơ sở, mà bằng chứng rõ ràng nhất là vụ việc Vinalines - mà TGĐ là tử tù Dương Chí Dũng mà trưởng Ban Nội chính TW đòi điều tra mở rộng là dính đến rất nhiều Ủy viên Bộ Chính trị như: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Bộ trưởng Công An Trần Đai Quang, và BÍ thư Thành ủy TP. HCM Lê Thanh Hải. Không chỉ thế, kể từ khi ông Nguyễn Bá Thanh mất, thì người Trung Quốc đã ồ ạt đổ bộ vào vào mua đất ồ ạt ở Đà Nẵng cộng với hàng loạt các hành động phá hoại, như: phá sóng phát thanh, hành hung dân ở Đà Nẵng như chúng ta đã thấy.
Trên đây là các phân tích, đánh giá của cá nhân tác giả, dựa trên các nguồn tin cung cấp cũng như dư luận, hoàn toàn không phải thông tin chính thức. Đề nghị bạn đọc tiếp thu, phổ biến hay bình luận về thông tin này một cách cẩn trọng để tránh suy diên và hiểu lầm.
Ngày 16/11/2016
 © Kami
  (Blog Kami)

Ý Trời Đã Định: Không chấp nhận Trump, xin kiên nhẫn uống thuốc an thần!

SIÊU QUYỀN LỰC THẤT BẠI HAY  CHỈ LÀ SỰ THAY NGỰA CUỐI ĐƯỜNG?


Sự đắc cử Tổng Thống thứ 45 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ của ứng viên Cộng Hòa Doanald Trump đã trái với dự đoán và ước muốn trước bầu cử của nhiều người trong đó có một số các lãnh đạo hàng đầu các quốc gia. Những người quan tâm đến sức mạnh của một thứ “Siêu quyền lực” thường tác động có hiệu quả vào các cuộc bầu cử Tổng Thống tại Hoa Kỳ tự hỏi kết quả thực tế ngoài ý muốn của số đông này có phải là sự thất bại của “siêu quyền lực” hay chỉ là hệ quả của một quyết định “thay ngựa cuối đường” vào phút chót ?

Không ai giám trả lời quyết đoán cho câu hỏi này, mà chỉ suy đoán theo hai chiều hướng khác nhau.

I/- KẾT QUẢ BẦU CỬ LÀ MỘT SỰ THẤT BẠI CỦA  SIÊU QUYỀN
     LỰC.
     Những người cho rằng kết quả bầu cử là một thất bại của “Siêu quyền lực”. Vì qua các cuộc thăm dò trước đó nhiều người nói đến và tin tưởng đến tám chín chục phần trăm rằng ứng viên Dân chủ Hillary Clinton sẽ đánh bại ứng viên Cộng Hòa Donald Trump ở một khoảng cách khá xa để trở thành nữ Tổng Thống Hoa Kỳ đầu tiên. Vì qua các dấu hiệu thực tế cho thấy “Siêu quyền lực” đã tác động tích cực nhiều mặt để cho ứng viên Dân Chủ Hillary Clinton sẽ thắng cử và phải thắng cử.

Chẳng hạn “Siêu quyền lực”đã tài trợ dồi dào cho quỹ tranh cử, dùng truyền thông khai thác triệt để những khiếm khuyết năng lực và kinh nghiệm chính trị, những sơ hở trong lời ăn, tiếng nói bộc trực,mạnh bạo, cung cách tranh cử độc đáo nhưng có nhiều kẽ hở và những yếu điểm trong đời tư  như quan hệ với phụ nữ, hay trong sự nghiệp kinh doanh như các vụ án lừa đảo, trốn thuế hợp pháp của Ông Trump…Mục đích chung của các tác động mọi mặt này là tạo cho ứng viên Cộng Hòa Donald Trump một khuôn mặt méo mó,thiếu năng lực, kinh nghiệm chính trị, vô nhân cách, ăn nói bốc đồng không xứng hợp với vai trò và nhân cách của một Tổng Thống Hoa kỳ. Nhiều người đã nghĩ như vậy để tin theo kết quả các cuộc thăm dò, rằng ứng viên Dân Chủ Hillary Clinton sẽ thắng.

Thế nhưng kết quả thực tế thì ngược lại, Donal Trump đã thắng, từ ngữ bình dân gọi là “ngựa về ngược” trong cuộc chậy đua vào Tòa Bạch Cung,trái với dự liệu của “Siêu quyền lực”, dự đoán và sự tin tưởng vào sức mạnh vạn năng của “Siêu quyền lực” có tính quyết định trong việc bầu chọn Tổng Thống Hoa Kỳ. Nhưng chiến thắng này là có căn cứ, là kết quả của tài năng vận động với những nỗ lực cá nhân và nhiều yếu tố chủ quan cũng như khách quan thuận lợi khác cho ứng viên Cộng Hòa Donal Trump.

Chẳng hạn về tài năng vận động, ứng viên Donald Trump đã vận dụng hiệu quả kỹ thuật quảng cáo trên thương trường vào chính trường, nhờ đánh đúng tâm lý và thị hiếu của khách hàng là cử tri. Hầu hết cử tri đều mang tâm lý quá chán ngán cung cách vận động (rao bán) theo truyền thống chính trị xưa nay vẫn thế của các chính trị gia chuyên ngiệp, thư lại, về những vấn đề quốc nội và quốc tế được nhiều người dân Hoa Kỳ quan tâm (như kiểm soát nhập cư, chống khủng bố quốc tế, đối ngoại thu hẹp, ưu tiên cho quốc nội… như đáp ứng đúng tâm lý và thị hiếu khác hàng) . Nhờ đáp đúng thị hiếu và tâm lý quá chán ngán những chính trị gia chuyên nghiệp như ứng viên Hillary Clinton, muốn thay đổi nên đa số cử tri đã bỏ phiếu cho ứng viên Donald Trump, không cần biết những biện pháp táo bạo có tính cách mạng Ông đưa ra sau này có thực hiện được hay không, nhưng họ tin Ông là người trung thực, khả tín và có quyết tâm dám nghĩ, giáo làm, còn làm được hay không hạ hồi phân giải (tương tự như tâm lý của người tiêu dùng khi nghe quảng cáo về một món hàng mới,đúng thị hiếu, người tiêu dùng nghe thấy hay mua về dùng thử, còn chất lượng có đúng như lời quảng cáo hay không mua về dùng mới biết…).

Chẳng hạn về các yếu tố khách quan thuận lợi cho ứng viên Cộng Hòa Donald Trump thắng cử. Một là tâm lý chán nản thực tại, quyết liệt muốn thay đổi của hầu hết nhân dân Hoa Kỳ sau 8 năm cầm quyền của Tổng Thống Dân Chủ Barrack Obama.Họ muốn thay đổi theo truyền thống mỗi đảng chỉ nên cho cầm quyền tối đa 8 năm hai nhiệm kỳ, dù ứng viên Cộng Hòa cón nhiều bất hoàn, thiếu kinh nghiệm, nhưng bầu cho Ông vẫn tốt hơn bầu cho ứng viên Hillary Clinton không khả tín lắm. lại phải kéo dài thêm một chính quyền “Obama không có Obama” mà nhiều người không hài lòng. Hai là quyết định của FBI đưa ra không đầy 2 tuần trước ngày bầu cử chính thức cho mở lại cuộc điều tra về những emnail mới phát hiện liên quan đến việc Bà Hillary Clinton sử dụng một máy chủ email riêng khi còn làm Ngoại Trưởng. Mặc dầu trước ngày bầu cử chính thức vài ngày FBI đã đưa ra kết luận vẫn không thấy có dấu hiệu vi phạm hình sự giống như kết luận về những email đã được điều tra trước đây. Tuy nhiên, quyết định này của FBI đã có tác động khoét sâu mối nghi ngờ về tính không trung thực của ứng viên Dân Chủ Hillary Cllinton, khiến các cử tri có ý định bầu cho Bà đã thay đổi quay qua bầu cho Donald Trump, trong bầu cử sớm hai tuần trước và trong ngày bầu cử chính thức. Vì họ tin tưởng ứng viên Donald Trump dẫn sao vẫn trung thực hơn ứng viên Hillary Clinton.

Như vậy chỉ có thể kết luận là “Siêu quyền lực” đã thất bại trong cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2016-2020. Vì kết quả đã ngoài dự liệu chứng tỏ mọi tác động tích cực của “siêu quyền lực” cho sự chắc chắn đắc cử của ứng viên Hillary Clinton đã vô hiệu quả trước sức mạnh lá phiếu của đa số cử tri đã bầu chọn ứng viên Donald Trump.

II/- KẾT QUẢ BẦU CỬ CHỈ LÀ THAY NGỰA CUỐI ĐƯỜNG CỦA
    SIÊU QUYỀN LỰC”.

Suy đoán theo chiều hướng này cho rằng vào phút chót của cuộc tranh cử, dường như “Siêu quyền lực” đã nhìn thấy ý nguyện của số đông cử tri và sức mạnh của “con ngựa hoang” Donald Trump nếu thuần hóa được sau này có thể sẽ tốt hơn sức mạnh của” con ngựa nài” đã thuần thục Hillary Clinton. Do đó, vào phút chót đã chủ động tạo ra hai tác động chủ yếu có hiệu quả ngược chiều, bất lợi cho ứng viên Hillary Clinton tạo điều kiện cho Donald Trump thắng cử.

Một là quyết định của Giám đốc FBI James Corney đưa ra không đầy 2 tuần trước ngày bầu cử chính thức cho mở lại cuộc điều tra về những emnail mới phát hiện liên quan đến việc Bà Hillary Clinton sử dụng một máy chủ email riêng khi còn làm Ngoại Trưởng. Sau ngày bầu cử, trong một cuộc họp riêng với các nhà tài trợ cho quỹ tranh cử, Bà Hillary cũng đã nói đến nguyên nhân chính đưa đến thất cử cử Bà là quyết định của Giám đốc FBI James Corney.

Hai là sức hậu thuẫn ngầm của tổ chức Tam K, dù ngay từ đầu cuộc tranh cử ứng viên đã Donald Trump đã lên tiếng phủ nhận, sau khi tổ chức có tính kỳ thị của người Mỹ da trắng này công khai lên tiếng ủng hộ. Người ta cho rằng sự hậu thuẫn của Tam K. dường như có tác động của “Siêu quyền lực”.

Sở dĩ “”Siêu quyền lực” đã nhìn thấy sức mạnh của “con ngựa hoang” Donald Trump nếu thuần hóa được sau này có thể sẽ tốt hơn sức mạnh của con ngựa nài đã thuần thục Hillary Clinton, là vì thể lực yếu đuối của một nữ Tổng Thống Hoa Kỳ, một cường quốc số 1, như bà Hillary Clinton ở tuổi 69 không thể chịu đựng nổi sức năng của các vấn đề đối nội cũng như đối ngoại đè lên đôi vai, dù chỉ trong một nhiệm kỳ 4 năm, bằng thể lực mạnh mẽ của một nam Tổng Thống Donald Trump, dù ở tuổi 70, được thể hiện trong quá trình tranh cử. Tất cả những khiếm khuyết về năng lực, cá tính, cách ăn nói, kinh nghiệm chính trường của Donald Trump, “Siêu quyền lực” đánh giá là hoàn toàn có thể bổ khuyết được (thuần hóa) bằng nhiều cách trong guồng máy tổ chức công quyền quốc gia có truyền thống chính trị lâu đời, mà cá nhân Tổng Thống Donald Trump dù muốn hay không cũng phải khép mình trong khuôn khổ và hành động theo chiều hướng chung là phục vụ đất nước và nhân dân mà ưu tiên vẫn phải là quyền lợi trên hết và trước hết của các nhà tư bản, vốn là động lực phát triển quốc gia.

III/- MỘT CÁI NHÌN CHUNG VỀ TÁC ĐỘNG CỦA “SIÊU QUYỀN LỰC” HẬU BẦU CỬ.

Dù sự suy đoán về kết quả bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ dưới tác động của “Siêu quyền lực” theo hai chiều hướng trên có khác nhau, nhưng dường như tất cả đều có cái nhìn chung về tác động của “Siêu quyền lực” hậu bầu cử. Nghĩa là mọi người cho rằng dù muốn dù không, tân Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump vẫn không đi ra ngoài quĩ đạo của “Siêu quyền lực”.

Trong khi hành xử chức vụ Tổng Thống Hoa Kỳ, nhân cách, cá tính và mọi chủ trương, chính sách táo bạo, có tính cách mạng của ứng viên Donald Trunp khi tranh cử đều sẽ được điều chỉnh (thuần hóa) một cách phù hợp. Tổng Thống Donald Trump có thể thực hiện tất cả hay một phần những chủ trương, chính sách này, song làm được hay không Ông đều được miễn trừ trách nhiệm trước nhân dân nhờ cơ chế chính trị dân chủ pháp trị tam quyền phân lập ràng buộc chặt chẽ đến độ một Tổng Thống không phải muốn làm gì thì làm và làm gì cũng có hiệu quả theo ý muốn chủ quan của mình. Chung quanh Tổng Thống còn cả một dàn cố vấn, chuyên viên thượng thặng, giúp Ông có được những quyết định đúng đắn, phù hợp và có hiệu quả.

Chẳng hạn Tổng Thống Donald Trump muốn xây một bức tường biên giới quá tốn kém, kiểm soát gắt gao và biện pháp quyết liệt đối với di dân bất hợp pháp…Quốc hội không cho phép thì không trách Ông được. Ông muốn thực hiện chính sách ngoại  giao cô lập trái với chính sách ngoại giao truyền thống mở rộng, tránh tốn kém ngân sách quốc gia nhiều mặt, cắt đứt được nhiều ngân khoản khi thi hành các hiệp ước quốc tế về an ninh quốc phòng và thương mại mậu dịch, bảo vệ được thị trường lao động và mậu dịch trong nước, nhưng Quốc hội không cho phép vì lợi bất cập hại nhiều mặt, nhất là lợi nhuận khổng lồ cho các nhà tư bản quân sự, quốc phòng vốn thâu được từ các hoạt động kinh doanh hành hóa và vũ khí đạn dược.Tổng Thống Donald Trump cũng không thể làm khác hơn. Kinh nghiệm thực tế cho thấy, nếu Tổng Thống Donald Trump không tự điều chỉnh hay “Siêu quyền lực” không thể “thuần hóa được”, sẽ có nguy cơ dẫn đến tính mạng bị đe doa. Đơn cử trường hợp Tổng Thống J.F.Kennedy bị ám sát chết năm 1963 tại Dallas, Texas. Thủ phạm bị bắt sau đó đã bị giết ngay trong nơi giam giữ ở sở cảnh sát. Vụ án cho đến nay hình như vẫn chưa tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau thủ phạm. Nhiều người cho rằng đó là đòn tối hậu của “Siêu quyền lực” khi không thể làm thay đổi được “Chính sách sống chung hòa bình” với Liên Xô của Tổng Thống Kennedy. Vì sống chúng hòa bình có nghĩa là không còn chậy đua vũ trang, tài giảm binh bị, là chấm dứt các cuộc chiến tranh cục bộ nơi một số quốc gia được chọn là điểm nóng  trong cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa cộng sản và tư bản. Chính sách sống chung hòa bình được đưa ra giữa lúc các nhà tư bản quân sự quốc phòng đang thu lợi nhận rất lớn từ các hợp đồng sản xuất vũ khí chiến lược cũng như khí tài, đạn dược cung ứng cho các cuộc chiến tranh cụ bộ (trong đó có chiến tranh Việt Nam). Tổng thống Kennedy bị ám sát, ít năm sau đó em trai là Thượng nghị sĩ Robert Kenny cũng bị bắn chết tại bục tranh cử Tổng thống dương như cũng là vì muốn tiếp tục chính sách sống chung hoà bình của anh mình. Nhiều người cho rằng cả hai cái chết đều có chung thủ phạm dấu mặt là “siêu quyền lực”.

Hơn ai hết, Tổng Thống Donal Trump là một nhà tư bản lớn, trước khi đắc cử Tổng Thống Hoa Kỳ, chắc Ông thừa khôn ngoan để hiểu rõ quy luật sân chơi chính trị tại đất nước mình. Vì vậy sau khi đắc cử người ta thấy Tổng Thống Donald Trump khởi sự có nhiều thay đổi (điều chỉnh) trong cung cách cư xử và lời ăn tiếng nói từ tốn, tương kính một cách phù hợp với phẩm chất và cương vị của một Tổng Thống Hòa Kỳ vốn có dưới mắt người dân. Một số chủ trương, chính sách đối nội và đối ngoại mạnh bạo, có tính cách mạng đưa ra khi tranh cử, Tổng Thống Donald Trump cũng bắt đầu thực hiện và sẽ thực hiện như đã hứa trong 100 ngày đầu“Trăng mật” vốn dành cho một tân Tổng thống sau ngày tuyên thệ vào 20-1-2017 tới đây và tiếp tục thực hiện trong suốt nhiệm kỳ 4 năm (2016-2020).

Dường như tân Tổng Thống Donald Trump đang cố gắng từng bước khép mình trong chừng mực nào đó vào khuôn khổ truyền thống chính trị Hoa Kỳ để tạo ra bộ mặt Tổng Thống quen thuộc dần dưới mắt đa số nhân dân Hoa Kỳ, hoàn toàn khác với khuôn mặt một thương gia tỷ phú trước đây thể hiện trong cuộ ctranh cử. Đồng thời Ông cũng đã và đang từng bước thực hiện những điều đã hứa với dân khi tranh cử, theo cung cách phù hợp với sự vận động của guồng máy công quyền quốc gia dân chủ pháp trị, vốn có nền tảng ổn định, bền vững và hướng phát triển có lợi nhất cho dân, cho nước, cho mọi giai tầng xã hội sống chung hài hòa.

              Thiện Ý
Houston, ngày 15-11-2016
----------------------

Sóng Thần Trump

 

...Sự nghiệp chính trị của bà Hillary cáo chung...

Cuối cùng thì dân Mỹ đã phải lấy quyết định, đi bỏ phiếu bầu tổng thống, cho dù cả hai ứng viên đều chẳng ai là hấp dẫn gì. Không ít người đã vừa bỏ phiếu vừa bịt mũi. Để rồi kết quả đã là một cơn sóng thần nhận chìm cả chính trường Mỹ. Ngựa về ngược, tỷ phú Donald Trump đắc cử tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ trong ngỡ ngàng của cả thế giới. Đa số thầm lặng đã quyết định.

Bài viết tuần này sẽ bàn về những chuyện gì đã xẩy ra, tuần tới ta sẽ nói về những chuyện gì sẽ xẩy ra.

Đại đa số cử tri phải lựa chọn người nào... ít tệ hơn, và họ đã chọn ông Trump. Ông này đã thành công viết lại toàn bộ cẩm nang tranh cử tổng thống, không giống bất cứ sách lược nào từ xưa đến giờ. Rồi ông cũng đã vẽ lại bản đồ chính trị Mỹ: các tiểu bang kỹ nghệ của thợ thuyền đã bỏ đảng DC, chạy qua CH, không khác gì với thời TT Reagan.

Quan trọng nhất là CH đã giữ vững được thế đa số tại cả Hạ Viện và Thượng Viện, tuy chưa đủ túc số áp đảo 60 ghế tại Thượng Viện. Tân TT Trump sẽ bổ nhiệm ít nhất 2 thẩm phán bảo thủ vào Tối Cao Pháp Viện trong nhiệm kỳ đầu. Một chiến thắng trọn vẹn của CH trên hệ thống hành pháp, lập pháp và tư pháp liên bang. CH cũng chiếm thêm được 3 ghế thống đốc, nâng tổng số tiểu bang CH lên tới 33 so với 17 của DC.

Trong những năm gần đây, thiên hạ đã có dịp đọc không biết bao nhiêu “cáo phó” của đảng CH do TTDC phổ biến. Rốt cuộc, CH vẫn chưa chết, lại bay bổng lên như... phượng hoàng. Hậu quả của cuộc bầu cử thực sự cực kỳ lớn và lâu dài. Công của ông Trump đối với đảng CH không thể chối cãi được. Người đầu tiên nhìn nhận thực tế này là ông Paul Ryan, chủ tịch Hạ Viện, đã hồ hởi ôm chầm lấy ông Trump ngay. TT Bush con cũng gọi điện thoại chúc mừng rất sớm.

Đây là lần thứ hai bà Hillary lại làm rớt miếng mồi đã ngậm trong mồm. Mà cả hai lần đều thua hai anh lính mới tò te, với kinh nghiệm và tên tuổi thua bà xa lắc xa lơ.

Đáng nói nhất là chiến thắng của ông Trump có thể nói hoàn toàn nhờ lá phiếu của dân lao động và trung lưu vùng kỹ nghệ, bị khó khăn kinh tế, mất job nhiều nhất dưới thời TT Obama. Trong vùng này, ông hạ bà Hillary tại Indiana là thành đồng CH từ lâu nay, tại cả Ohio là tiểu bang xôi đậu lớn nhất trong vùng, và đáng kinh ngạc hơn cả là ông thắng luôn tại Wisconsin, Michigan, Pennsylvania, là những thành đồng của nghiệp đoàn, đã bầu cho DC từ gần 30 năm sau khi họ bầu cho TT Reagan thập niên 1980. Có một chỉ dấu mà kẻ viết này đã nhắc nhở từ lâu: trong 6 tiểu bang trong vùng, thì gần đây 5 đã bầu thống đốc CH: Indiana, Illinois, Ohio, Michigan, và Wisconsin. Ông Trump cũng “chiếm lại” được các tiểu bang lớn đã mất vào tay TT Obama như Florida, Iowa, North Carolina; cả ba tiểu bang này cũng đã bầu thống đốc CH.

Cuộc bầu cử tổng thống lần này trước tiên là cuộc trưng cầu dân ý về chính sách của TT Obama. Bầu cho bà Hillary là tiếp tục chính sách của TT Obama, bầu cho ông Trump là thay đổi toàn diện. Cuối cùng thì dân Mỹ đã bác bỏ tất cả các chính sách cấp tiến của TT Obama. Từ Obamacare đến cuộc chiến chống khủng bố, từ kinh tế đến các hiệp ước thương mại quốc tế, từ chính sách di dân đến phải đạo chính trị, dân Mỹ quyết định thay đổi hết.

Lo cho ngày ba bữa ăn, đầu tháng trả tiền nhà, lo cho lối sống, những giá trị luân lý, tôn giáo, an toàn cá nhân cho chính mình và gia đình, cũng như cho cả nước Mỹ quan trọng hơn xa kinh nghiệm và thành tích của cá nhân bà Hillary, hay hình ảnh một phụ nữ làm tổng thống, hay tính thô lỗ của ông Trump. Nói cách khác, “đời sống của tôi” quan trọng hơn chuyện cá nhân các ứng viên. Những bê bối của bà Hillary đã không giúp bà vượt qua được sự lo lắng và bực mình muốn thay đổi của cử tri. Những tố giác về ông Trump kỳ thị, khùng điên,.. cũng chẳng có hiệu quả gì. Đây có lẽ là một lựa chọn sáng suốt, lạnh lùng, có suy nghĩ từ lý trí, chứ không phải là quyết định của… con tim tình cảm.

Cuộc bầu này cũng là phán quyết về cá nhân bà Hillary, và thông điệp của dân Mỹ không thể nào rõ hơn: bà mánh mung và gian dối quá, không thể tin bà được. Dân Mỹ nói chung là dân lương thiện, không chấp nhận những chính khách quá nhiều tham vọng cá nhân, nói láo bẩm sinh, tham tiền quá mức,...

Sai lầm căn gốc của bà Hillary chính là cái thiếu tự tin, muốn rào đón những lời mình nói, che dấu những việc mình làm, đến độ lập hệ thống email riêng tại nhà, rồi khi bị lộ thì nói dối quanh. Việc này đã trưng ra hình ảnh một người tham vọng quá lớn sẵn sàng gian trá, hay ít nhất cũng là có tật giật mình, đã chi phối toàn diện cuộc tranh cử của bà, khiến bà không có dịp quảng bá chương trình hay chính sách gì hết, hay có quảng bá cũng chẳng ai nghe và chẳng ai tin.

Ai cũng nghe qua những mánh mung của bà và ê-kíp của bà, nhưng không có gì cụ thể. Cho đến khi Wikileaks xì ra cả chục ngàn emails thì sự thật được phơi bày ra không thể nào rõ ràng hơn. Khó ai có thể chối cãi Wikileaks đã đóng một vai trò quyết định trong cuộc bầu cử này.

Bà Hillary và phe cấp tiến không thể bào chữa được những việc làm của mình, chỉ còn cách quay qua đả kích Wikileaks, rồi tố cáo vai trò của Putin một cách vu vơ, chẳng bằng chứng gì. Giống như tay ăn trộm không bào chữa được việc mình ăn trộm, quay qua chửi cảnh sát và ông hàng xóm đã tố mình cho cảnh sát.

Nhưng sai lầm lớn nhất có tính chiến lược là bà đã không nhìn thấy hay không chịu nhìn nhận đời sống khó khăn, sự ấm ức và lo lắng của khối lao động và trung lưu, mà lại gọi họ là đám tệ hại, chỉ giỏi kỳ thị. Bà Hillary đã không có cái thính mũi chính trị.

Dưới khiá cạnh chiến thuật tranh cử, câu nói về “cái rổ tụi tệ hại” –basket of deplorables- có lẽ là viên đạn kết liễu cuộc vận động và hy vọng đắc cử của bà Hillary. Bà đã công khai sỉ vả một khối cử tri thật lớn, đánh thức họ dậy, và giúp ông Trump lôi họ ra khỏi nhà để đi bầu.

Bà Hillary có lẽ đã quá tin tưởng vào các “nghiên cứu” hoàn toàn sai lầm của khối cấp tiến, cho rằng cấu trúc dân số Mỹ đã thay đổi toàn diện. Bây giờ là thời đại của khối thiểu số da màu, phụ nữ, trí thức trẻ thiên tả,... không còn là thời thịnh trị của các ông già da trắng nữa. Bà quên mất dân da trắng dù sao cũng vẫn còn là tuyệt đại đa số dân Mỹ, khoảng 70%, và đã vô ý chọc tức đám này để họ ào ào đi bầu khiến bà đại bại.

Mà bà cũng tố cáo sai. Cái đám “tệ hại” này bị bà tố là kỳ thị đủ thứ, thật ra không phải họ kỳ thị, mà là một khối dân đang lo lắng, đang sợ hãi, cần người bảo vệ. Như anh đạo diễn cấp tiến cực đoan Michael Moore đã nhìn nhận, “cả triệu người bỏ phiếu cho ông Trump, trước đây đã hai lần bỏ phiếu cho một ông với cái tên là Hussein, không thể nói họ là đám kỳ thị được”.

Ứng viên Obama khôn ngoan hơn nhiều, ông không tố đám da trắng là tệ hại, mà lại còn khẳng định “không có Mỹ trắng Mỹ đen mà chỉ có Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ”. Để rồi ông thắng vì khối “tệ hại” chấp nhận ông, một số lớn bầu cho ông, số còn lại ngồi nhà không đi bầu, tức là gián tiếp chấp nhận ông. Nhưng khi họ bất mãn với chính sách và thành quả của ông và khi bà Hillary nhục mạ họ là đám tệ hại, thì họ phản ứng, và bà Hillary đã phải trả một giá cực kỳ đắt.

Tai hại hơn cho bà Hillary là trong khi bà khích động được khối cử tri chống bà, thì bà lại thất bại không khích động được dân da đen và da nâu ủng hộ bà như họ đã ủng hộ TT Obama, bất kể những kêu gọi giờ chót của TT Obama. Trong suốt cuộc tranh cử, TTDC đã tô vẽ ông Trump như một người kỳ thị nặng, sẽ bị chống đối mạnh bởi khối dân da màu. Kết quả bầu cử cho thấy bà Hillary thu được có 88% phiếu da đen so với 94% của TT Obama trước đây. Bà Hillary cũng chỉ thu được 65% phiếu dân gốc La-Tinh so với 71% bầu cho TT Obama. Cả dân da nâu lẫn dân da đen đã không nổi điên trước những tuyên bố khó nghe của ông Trump, chỉ vì những tố giác đó thật ra cũng có phần đúng. Một số không nhỏ dân gốc La-Tinh sống hợp pháp không chấp nhận đám di dân lậu vừa mang tai tiếng xấu cho họ, vừa nhận việc với những mức lương rẻ mạt, kéo mức lương của họ xuống theo nếu không lấy job của họ. Không ít dân lao động da đen cũng không chấp nhận đám di dân lậu vì lấy mất job của họ. Dù bị tố kỳ thị nặng, ông Trump vẫn thu được nhiều phiếu da đen và da nâu hơn ông Romney trước đây.

Đa số giới trẻ dưới 30 tuổi vẫn bầu cho bà Hillary tới 55%, nhưng không bằng so với TT Obama chiếm được 60%. Điểm đáng nói là bất chấp tất cả những bôi bác của TTDC về thái độ của ông Trump đối với phụ nữ, cuối cùng bà Hillary vẫn chỉ chiếm được có 54% phiếu phụ nữ, vẫn không bằng TT Obama với 55%, và hơn 42% phụ nữ vẫn bỏ phiếu cho ông Trump.

Nói tóm lại, bà đã không thu được hết hậu thuẫn của khối cử tri mà báo Mỹ gọi là “Obamas coalition”, liên minh dân da màu, phụ nữ, thợ thuyền, và trí thức da trắng của Obama. Khối này ủng hộ bà quá ít, không đủ hạ khối cử tri nông dân tỉnh lẻ và da trắng trung lưu của ông Trump, chưa kể khối thợ thuyền đào ngũ nhẩy qua bên ông Trump.

Năm 2012, TT Obama thu 66 triệu phiếu. Năm nay, bà Hillary thu được trên dưới 60 triệu phiếu. Có nghiã là so với năm 2012, 6 triệu người bầu cho TT Obama đã không bầu cho bà Hillary, hoặc là nằm nhà, hoặc là đã bầu cho ông Trump.

Lá phiếu của cử tri của ông Trump là lá phiếu chẳng những chống chính sách của TT Obama và bà Hillary mà còn là lá phiếu bác bỏ toàn thể guồng máy cầm quyền đã khống chế nước Mỹ, trong đó có gia đình Clinton, đảng DC, nhưng cũng có luôn gia đình Bush, guồng máy CH với các chính khách rường cột như McCain, Romney, chủ tịch Hạ Viện Paul Ryan và lãnh đạo Thượng Viện Mitch McDonnell. Việc các ông lãnh đạo CH không ủng hộ ông Trump chẳng có tác dụng gì khi số phiếu của Trump vẫn ngang ngửa với số phiếu của ông Romney trước đây. Cũng là chống luôn cả hệ thống tài phiệt đang chi phối cả nước và là đồng minh với cả hai đảng. Để giải thích cuộc bầu năm nay, có lẽ phải dùng cụm từ “cách mạng từ quần chúng hạ tầng lật đổ hệ thống cầm quyền” vì họ đã bị bỏ bê quá lâu bởi cả hai đảng.

Truyền thông dòng chính đã sai lầm tuyệt đối khi tất cả đều nhất loạt ủng hộ bà Hillary. Kết quả bầu cử rõ ràng đã làm bầm cả hai mắt của TTDC. Mấy ông nhà báo cấp tiến đại trí thức ngồi trong phòng lạnh tại Nữu Ước, Hoa Thịnh Đốn, Los Angeles,... chằm hăm lo đánh ông Trump mà không biết mấy ông Mỹ ruộng và lính thợ nghĩ gì.

Những tiên đoán sai lầm của toàn thể TTDC và gần như tất cả các thăm dò dư luận [chỉ có Los Angeles Times và IBD là đã có thăm dò chính xác, cho đến ngày cuối cùng vẫn cho thấy ông Trump thắng bà Hillary khít nút] cho thấy rõ ràng các thăm dò đều dựa trên cách lựa chọn cử tri và câu hỏi, cũng như cách diễn giải, nặng phần phe phái, méo mó, vì thiếu khả năng hay cố ý, đúng như ông Trump tố giác.

Thăm dò cũng sai lầm vì không tính những người ngoài mặt chỉ trích ông Trump cho “phải đạo”, tránh mang tiếng hủ lậu, kỳ thị, nhưng vào phòng phiếu thì lại bỏ phiếu cho ông này.

Nhìn cho kỹ, chiến thắng của ông Trump chỉ là bước kế tiếp của cuộc chuyển động chính trị qua phiá hữu trên thế giới, xuất phát từ Âu Châu, do chống toàn cầu hoá, chống di dân Hồi giáo, đã khơi dậy tinh thần quốc gia cực đoan trên khắp Tây Âu, từ Đức qua đến Anh, Pháp, Hòa Lan, Thụy Điển, ... Một chuyển động lớn mà TTDC và khối cấp tiến của Mỹ vì phải đạo chính trị đã lờ đi hay giảm thiểu tầm quan trọng và ý nghiã lâu dài. Bài học bất ngờ Brexit –dân Anh bỏ phiếu rút ra khỏi Liên Âu- hầu như đi vào quên lãng quá sớm.

Sự nghiệp chính trị của bà Hillary cáo chung. Đây là một tin buồn lớn cho phụ nữ, không biết bao giờ mới có bà nào có đủ khả năng và tư cách ra ứng cử tổng thống. Vài tiếng nói cấp tiến đã thả bong bóng Michelle Obama năm 2020 ra thăm dò.

Tất cả những lời bàn trên đều chẳng có gì mới lạ. Cái bất ngờ là bà Hillary đã “thành công” quá lớn, lôi được quá nhiều dân da trắng chống bà ra khỏi nhà đi bầu.

Một ngày sau khi ông Trump đắc cử, hàng ngàn người, phần lớn là giới trẻ, đã xuống đường biểu tình chống ông này tại hàng chục thành phố lớn. Chỉ lòi ra cái giả dối thô bạo của khối cấp tiến. Khi ông Trump tuyên bố sẽ xét lại kết quả bầu cử nếu ông thua, thì cả khối này cùng với TTDC nhẩy nhổm lên tố ông Trump xấc láo, không tôn trọng ý dân, không đọc Hiến Pháp, không hiểu dân chủ và ý nghiã bầu cử,... Nhưng bây giờ, sau khi ông đắc cử thì chính khối này lại xuống đường biểu tình, thậm chí đốt phá, bác bỏ kết quả bầu cử, đòi đàn hạch ông Trump ngay khi ông chưa tuyên thệ nhậm chức. Cả TT Obama lẫn bà Hillary đều im lặng, hình như gián tiếp cổ võ. Giải an ủi?

Dù sao thì cuộc bầu cử này cũng cho thấy viễn kiến tuyệt vời của những cha già đã khai sinh ra Hiến Pháp Mỹ và thể chế dân chủ Mỹ: tạo ra một cơ chế chính trị có thể ngăn chặn không cho xứ này tiến về một phiá cực đoan quá lâu, bất kể cực hữu hay cực tả. Luôn luôn như quả lắc đồng hồ, chạy qua chạy lại.

Một câu hỏi mà nhiều sử gia sẽ đặt ra: nếu không phải là ông Trump, mà là bất cứ một ông bà CH nào khác thì có thắng nổi bà Hillary không? Trả lời câu hỏi này sẽ biết có phải DC đã đưa ra một ứng viên quá tệ đến độ một ứng viên tệ như ông Trump mà cũng thắng được? Hay sự bất mãn với chính sách của TT Obama quá mạnh, bất cứ ai chống lại cũng sẽ đắc cử, kể cả một ứng viên yếu như ông Trump?

 Nhiều người bất mãn với kết quả, nhìn vào số phiếu cử tri cao hơn của bà Hillary, rồi chửi bới chế độ bầu cử gián tiếp qua cử tri đoàn. Dĩ nhiên trước khi bỏ phiếu thì không chỉ trích luật chơi, sau khi thất bại mới đòi đổi luật. Cũng phải nói ngay, chỉ trích cách bầu này là không hiểu nước Mỹ không phải là một nước thuần nhất, mà là một liên bang của 50 “nước”. Bầu theo đa số phiếu dân, thì bảo đảm, ít nhất hai chục tiểu bang sẽ rút ra khỏi liên bang ngay, vì mất tiếng nói.

Cuối cùng, cuộc bầu năm nay cũng chứng minh đồng tiền khó mua được Nhà Trắng. Năm 2012, ông Romney chi gần một tỷ, ngang với TT Obama, cũng vẫn thua. Năm nay, bà Hillary chi hơn 500 triệu so với 250 triệu của ông Trump, mà vẫn thua.

Nói về tiền, một cách nhìn thú vị về cuộc bầu cử năm nay: nhà tỷ phú Trump đã phải dành dựt sống chết để xin được vào ở nhà “housing” do Nhà Nước trả tiền, là Nhà Trắng, sau khi một cặp vợ chồng da đen ăn nên làm ra, dọn đi về nhà bạc triệu họ mới mua.

Riêng với kẻ này, chiến thắng của ông Trump đáng lo với quan điểm cực đoan, tính tình nóng nẩy, làm ẩu trước khi suy nghĩ, cực kỳ nguy hiểm của ông. Nhưng dù sao, cũng rất vui khi thấy các chính sách sai lầm của TT Obama sẽ bị thay đổi, và cảm thấy nhẹ nhõm tổng thống Mỹ sẽ không phải là một bà chính trị gia chuyên nghiệp tuy nhiều kinh nghiệm, chín chắn, nhưng quá mánh mung, quá tham nhũng, thiếu đạo đức.

Dù sao thì chúng ta cũng nên bình tâm. Nói như chính TT Obama đã nói, “ngày mai mặt trời lại mọc”, không có gì phải mất ăn, mất ngủ, cũng chẳng cần phải dọn nhà qua Canada hay Úc Châu, hay về VN sống. Có tin đồn chính phủ Canada đã quyết định xây tường ngăn dân Mỹ chạy qua, và sẽ bắt TT Trump trả tiền xây tường!

TT Trump sẽ không thu hồi lại quốc tịch Mỹ và đuổi dân tỵ nạn về VN đâu. Vị nào bực mình, không chấp nhận TT Trump, có quyền uống thuốc an thần, kiên nhẫn chờ đến năm 2020 sẽ có dịp và hy vọng đổi tổng thống.

Vũ Linh

Bài Xem Nhiều