We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 18 December 2016

Cộng Đồng :Thương tiếc Bùi Bảo Trúc


Webiste:LY HƯƠNG
NỖI LÒNG NGƯỜI LY XỨ
Thành Kính Phân Ưu.

THƯ GỬI BẠN TA

  TÁC GIẢ
 Nhà báo Bùi Bảo Trúc. 
1944- 2016 
---------
WESTMINSTER (NV) Nhà báo Bùi Bảo Trúc, tên tuổi quen thuộc với người Việt hải ngoại, vừa qua đời lúc 11:45 tối 16 Tháng 12 năm 2016, tại Bệnh viện Fountain Valley, Quận Cam, California, Hoa Kỳ, ở tuổi 72.
Nhà báo Bùi Bảo Trúc, có bút danh khác là Bảo Lâm, sinh năm 1944 tại Bắc Việt, di cư vào Nam năm 1954, học trung học Chu Văn An, Sài Gòn. Ông đi du học tại Tây Tây Lan, về nước năm 1967 làm việc cho chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, sau đó là phát ngôn viên chính phủ đến năm 1974, rồi được cử qua London  làm việc.
Sau biến cố 30 tháng Tư 1975, khi miền Nam thất thủ, ông từ London qua Canada sống một thời ngắn, rồi sang Washington DC làm việc cho Ban Việt ngữ đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA).
Năm 2002, ông rời đài VOA về sống tại Nam California, tiếp tục làm việc tại đài Little Saigon Radio , tuần báo Viet Tide đồng thời là gương mặt quen thuộc trên đài Hồn Việt TV.
Nhà báo Bùi Bảo Trúc nhiều năm viết cho báo Người Việt trong  mục Thư Gửi Bạn Ta bằng lối viết dí dỏm được rất nhiều độc giả yêu thích. (Đ.Q.A.T)
 -----------------------

Người ta nói, người dậy sớm “có cả thế giới trong tay,” thì tôi cũng xin nói thêm, “biết được tất cả mọi chuyện sớm hơn mọi người.” Cũng vì cái tội dậy trễ, mãi đến 12 giờ trưa Thứ Bảy tôi mới được tin Bùi Bảo Trúc qua đời qua điện thoại của Phan Dụy ở Houston, mà nguồn tin này lại phát xuất từ gia đình Trần Duy Đức, một người ở không xa tôi đến mấy dặm đường.

Đây cũng là một tin khá đột ngột, vì mấy năm nay tôi biết tin Bùi Bảo Trúc mổ tim rồi sau đó được một thời gian, bỗng yếu đi, bỏ rất nhiều sinh hoạt đang thực hiện, qua làn sóng phát thanh thì lúc có lúc không. Ngày trước lúc còn khỏe, chúng tôi vẫn có dịp gặp nhau ở quán Song Long, rồi Bùi Bảo Trúc bỏ thói quen ngồi quán. Sau này ông không còn đủ sức đến trụ sở của Little Saigon Radio cũng là đài truyền hình Hồn Việt, mà chỉ còn nói chuyện từ nhà với thính giả qua mục “Ngày Này Năm Xưa,” phát thanh mỗi ngày vào lúc 10 sáng, từ California.

Cách đây hai tuần, còn được gặp Bùi Bảo Trúc qua điện thoại, gần đây có ngày mừng nghe tiếng ông trở lại trên đài phát thanh, ngày Thứ Tư, texting với ông câu nhắn, không thấy hồi âm, thì đêm Thứ Sáu, ông đã ra đi. Không ngờ! Hai tiếng “không ngờ” chúng ta vẫn thường dùng, vì chẳng bao giờ hiểu nỗi sự sống sự chết, và biết được lúc nào chúng ta bỏ cuộc đời này ra đi.

Bùi Bảo Trúc ra đi, để lại trong lòng bạn bè, độc giả, thính giả của ông nhiều thương tiếc. Thương là vì chúng ta đã mất đi một người bạn thân tình, tiếc là tiếc cho một con người lịch lãm, tài hoa khó kiếm. Những trang báo, những câu chuyện qua làn sóng phát thanh, những talk show, Bùi Bảo Trúc đang thực hiện trên đài truyền hình, khi ông ra đi, có thể nói là không có người thay thế. Bùi Bảo Trúc uyên bác hay Bùi Bảo Trúc có một trí nhớ tốt cũng là một cách nói. Sách vở và giấy bút không thể nào giúp cho một người “host” trong vòng nửa giờ trên đài phát thanh hay truyền hình làm việc trôi chảy, nếu không có một trí nhớ tốt.

Có trí nhớ tốt chưa đủ, mà người dẫn chương trình dù chúng ta thấy mặt hay chỉ nghe tiếng nói phải có cái duyên dẫn dắt câu chuyện. Trong vòng nửa giờ, người nghe cảm thấy chưa hả dạ thì đã đến giờ tạm biệt, xin hẹn gặp lại chương trình sau, và có cái gì đó để người nghe có thể mong đợi, đến giờ này, ngày mai mở lại chương trình để đón nghe giọng nói thân quen của một chương trình kế tiếp.

Bởi vậy, khi Bùi Bảo Trúc ra đi, chúng tôi thật sự mất một người bạn quý, nhưng tôi hiểu sự mất mát lớn lao khó bù đắp của chương trình “Ngày Này Năm Xưa” của Little Saigon Radio và “Chào Hoàng Hôn” của Hồn Việt TV. Giọng nói và khuôn mặt của Bùi Bảo Trúc đã là một điều gì đó rất quen thuộc, hẹn giờ, với tất cả khán, thính giả của các cơ quan truyền thông rất phổ cập này.

Người ta dùng nhiều danh xưng để nói về Bùi Bảo Trúc, nhà văn, ký mục gia, nhà báo, ký giả, có sự hiểu biết rộng rãi, hay một MC lịch lãm, duyên đáng trên sân khấu. Ông cũng là giáo sư Anh Ngữ tại Hội Việt Mỹ từ năm 1965 và London School ở Sài Gòn của ông Nguyễn Ngọc Linh, nhưng ít ai gọi ông là giáo sư. Đối với ông hai tiếng gọi thân thiết “nhà báo” là đủ: “Nhà báo Bảo Lâm.”

Bùi Bảo Trúc là một người sinh hoạt từ trong nước ra đến ngoài nước, có dịp đi đây đó nhiều, được nhiều người biết và biết đến nhiều người, nhưng không thể dùng tiếng “quảng giao” để nói đến ông, nếu hiểu theo đúng nghĩa “quảng giao” là giao thiệp rộng rãi với nhiều người. Bùi Bảo Trúc có nhiều bạn bè nhưng con số giao tiếp không nhiều, vì ông có một cá tính đặc biệt, kiêng nể ai thì thấy rõ, nhưng ghét bỏ ai thì cũng ra mặt. Đối với Bùi Bảo Trúc, không có chữ “xuề xòa,” không phải ai cũng là người ông vui vẻ bắt tay xã giao, kiểu “quảng giao” cho xong chuyện, “chín bỏ làm mười,” mà “thương ai thì nói rằng thương, ghét ai thì nói rằng ghét,” dù đó là một kẻ thù chính trị khác ranh giới hay cả một người ông vẫn thường gặp ngoài đường, hay trong sở làm.

Có lần, trong một tiệm ăn, một bác sĩ “dược thảo,” chưa quen biết gì, đã bước đến bàn ăn của Bùi Bảo Trúc, ngỏ lời nhờ ông đứng ra quảng cáo giúp cho thương vụ bán thuốc của mình, ông đã đáp lại rất nặng lời, những lời mà tôi nghĩ không tiện ghi lại ở đây. Bùi Bảo Trúc là vậy!
Đó là xấu tốt phân minh, thiện ác rõ ràng, qua lối viết của ông. Khi ghét ông dùng chữ rất thậm tệ, khi thương kính ông không tiếc lời trang trọng. Bùi Bảo Trúc thường công nhận lối viết của ông không “hiền,” là rạch ròi, nếu cần dùng chữ nghĩa để diễn đạt ý nghĩ và tâm tính của ông.
Bởi vậy, ông có nhiều người thương mà cũng không thiếu người ghét, ngay cả khi ông mất, còn có người theo đuổi kê kích ông.
Trên đời, người đào hoa và hào hoa chưa hẳn là người có hạnh phúc. Bùi Bảo Trúc không nằm trong những người có biệt lệ. Trong sinh hoạt thường ngày, ông vẫn nhận mình là người “cơm hàng cháo chợ,” ăn uống thất thường, không có người thân sống gần bên cạnh, có lẽ vì như vậy, mà lúc đã luống tuổi, sức khỏe ông giảm sút rất nhanh.
Có những câu chuyện xảy ra trong đời, mà Bùi Bảo Trúc cảm thấy ray rứt khôn nguôi, hối hận, xem đây như là những chuyện sai lầm nhất của cuộc đời mình. Một người sống như thế làm sao có thể là một con người hạnh phúc trên đời này được.

Trong những ngày cuối đời, thấy Bùi Bảo Trúc không được vui. Một người thân thiết với ông, qua dòng nước mắt, đã nói với chúng tôi rằng, Bùi Bảo Trúc thấy không còn tha thiết với cuộc sống này nữa. Vậy cuối cùng, thì sự ra đi cũng là ý muốn của ông.
Bùi Bảo Trúc ơi! Mong ông đừng chấp trách, phiền lòng, ông thích nói thật thì nhớ đến ông hôm nay, tôi cũng nói sự thật mọi điều.

Bùi Bảo Trúc đã không còn ở trên đời này nữa! Bùi Bảo Trúc ra đi rồi thật sao!

Thất thập cổ lai hy! Mới bước qua ngưỡng cửa “thất thập” chưa bao lâu mà ông đã bỏ anh em ra đi. Cái chết của Bùi Bảo Trúc không phải là non yểu mà cũng là một cái chết sớm, vì ông còn những việc đang làm và phải làm. Vẫn biết sống chết là lẽ vô thường, nhưng sao cái chết của ông làm cho chúng tôi ngậm ngùi khôn xiết.

Chung quanh đây người ta đang rộn ràng chuẩn bị đón Giáng Sinh và Năm Mới, mà Bùi Bảo Trúc lại vẫy tay từ biệt cuộc đời. Hình như đối với những người luống tuổi, những ngày cuối năm không bao giờ là những ngày vui. Rồi sẽ còn ai nữa, sắp bỏ “cuộc chơi?”

Sáng mai này, thức dậy, rất nhiều người theo thói quen mở đài phát thanh hay đài truyền hình, sẽ nhớ nhiều đến ông.

Thôi, “Bạn Ta!” Xin đừng nói lời vĩnh biệt!

Người xưa nói, cái chết như trở về đi trên con đường làng xưa! Ông đã được trở về, tất cả chúng ta rồi cũng sẽ trở về thôi!
 Tạp ghi Huy Phương
-------
XÂM MÌNH 

Mấy chi tiết của một bài học lịch sử học từ hơn nửa thế kỷ đến nay vẫn còn nguyên trong trí nhớ của nhiều học sinh tiểu học thời của tôi, đó là từ thời cổ đại, người Việt đã có tục xâm mình để khi xuống biển đánh cá các loài thủy tộc  sợ mà không dám tấn công. Không chỉ xâm mình mà trên mũi của những chiếc thuyền đánh cá của họ còn có vẽ những con mắt để loài giao long, thuồng luồng phải tránh xa không dám làm hại.

Thực ra thì chẳng phải chỉ người Việt Nam, mà luôn cả những dân tộc khác cũng có tục xâm mình. Người Nhật,  người Polynesien, người Hạ Uy Di, người Fiji, người Samoa,  người Maori ... cũng biết xâm mình. Ngày nay xâm mình không còn là cách trang trí thân thể của các dân tộc bán khai, sơ khai nữa, mà luôn cả các dân tộc văn minh cũng thích xâm mình. Người Mỹ cũng xâm mình và xâm mình rất đẹp. Nhưng rất nhiều người vẫn còn có những thành kiến không đẹp về xâm mình. Nhiều người vẫn coi chuyện xâm mình là trò chơi của những thành phần bất hảo, những băng đảng sống ngoài vòng pháp luật. Một số người khi muốn trở về với xã hội và đời sống bình thường phải tìm cách xóa đi những hình xâm trên người, nhất là khi đi tìm việc làm, nhất là những thứ công việc vẫn còn mang nhiều định kiến không tốt về những hình xâm. Chuyện phá những hình xâm này không dễ và còn rất tốn tiền. Kỹ thuật laser được sử dụng để làm mờ đi được hình xâm.

Tôi nhận là vẫn chưa thoải mái với những hình xâm, với những người xâm mình. Nói là tôi không có thiện cảm với họ thì cũng đúng. Nhất là với những phụ nữ. Đàn ông xâm mình đã dễ sợ rồi, phụ nữ xâm mình thì lại càng dễ sợ hơn. Tôi biết định kiến hay thành kiến đó là không đúng và nên dẹp bỏ nhưng tôi vẫn chưa làm được.

Hồi đi trình diện nhập ngũ ở Trung Tâm 3 tôi được thấy rất nhiều hình xâm và những hàng chữ xâm không tiện nhắc ở đây. Rồi những lần ngồi ở một tiệm nước cho mấy chú bé đánh giầy thì lại đọc được trên tay của các chú những câu như "chim non xa tổ", "xa quê hương nhớ mẹ hiền", "ân đền oán trả", "hận kẻ bạc tình", "giận đời đen bạc"... Những chú bé đó đều có những câu chuyện kể về những câu xâm mình đó nghe rất tội nghiệp nhưng chuyện tôi không thích xâm mình thì vẫn còn nguyên.

Một bức tranh của Norman Rockwell vẽ một anh chàng thủy thủ có cuộc sống đâu cũng là nhà, mỗi bến một nàng, đang ngồi trong một tiệm tattoo để  xâm thêm một cái tên phụ nữ (mới)  cạnh mấy cái tên (cũng phụ nữ) khác vừa  được xóa đi cũng chỉ lại càng làm tôi nghĩ là (nếu khôn ngoan một chút) (thì) không nên xâm mình chút nào.

Nhưng tuần trước, tôi thấy mình thay đổi hẳn suy nghĩ về chuyện xâm mình khi nhìn thấy những hàng chữ xâm trên cánh tay của một người thanh niên. Người này cũng đã từng vào tù ra khám một hai lần. Hệt như Mike Tyson vào tù thì chưa có cái hình xâm nào trên người nhưng khi ra khỏi tù thì người đàn ông vô địch quyền Anh hạng nặng này có một hình xâm dễ sợ trên mặt và một hình xâm Mao Trạch Đông trên ngực. Mike Tyson đã cho xâm những thứ ấy trong khi đang ở tù. Để nguyên Mike Tyson đã là một người dễ sợ rồi, nay thêm vài ba hình xâm trên người thì lại càng dễ sợ hơn.


Người thanh niên mà tôi vừa nhắc kể trên tên là Nguyễn Viết Dũng trong khi ở trong tù đã nhờ xâm một hàng chữ Anh và một hàng chữ Việt trên cánh tay trái. Hàng trên nguyên văn: Governments should be afraid of their people. Đây là câu của Alan Moore, một nhà văn người Anh: chính phủ phải sợ người dân. Người dân không nên sợ chính phủ. Chính phủ là công bộc, người dân là chủ. Đầy tớ thì phải sợ chủ. Chủ  không phải sợ đầy tớ. Như vậy  mới là dân chủ. Không có thừ dân chủ nào mà người dân phải sợ nhà nước. Nhưng ở Việt Nam thì nhà cầm quyền vẫn ngồi lên đầu lên cổ ngưới dân. Nguyên tắc dân chủ  được gói trong hàng chữ xâm trên tay của Nguyễn Viết Dũng, người thanh niên vừa ra khỏi nhà tù sau hơn một năm bị giam. Hàng chữ này được xâm trong khi Dũng đang ngồi tù. Đó là một việc làm can đảm của một thanh niên chủ trương rõ ràng: nhà nước phải sợ người dân. Dũng đã không hề tỏ ra khiếp sợ nhà nước.  Thích treo cờ Việt Nam Cộng Hòa thì Dũng treo một lá cờ ngay trên nóc nhà của mình. Thích quân lực Việt Nam Cộng Hòa thì anh kiếm cái field jacket của lính dù  có đính cả phù hiệu của nhẩy dù mặc vào xuống đường đi biểu tình ở Hà Nội. Thích cái phù hiệu của quân đội Việt Nam Cộng Hòa thì người thanh niên này kiếm mấy cái t-shirt gắn phù hiệu con ó có nền là cờ Việt Nam Cộng Hòa cùng mấy người bạn biểu tình ở  bờ hồ Hoàn Kiếm.

Những việc làm ấy của Dũng đã thể hiện đúng ý nghĩa của câu tiếng Anh mà Dũng xâm trên cánh tay trong lúc đang ở tù.
Và dưới hàng chữ tiếng Anh là hai chữ SÁT CỘNG rất lớn, lớn hơn hàng chữ tiếng Anh. Hàng chữ lớn và dễ đọc, không thèm che dấu bất cứ ai. Muốn đọc thì đọc đi.

Mùa nực mặc chemisette ngắn tay hay chemise dài tay xắn lên  một chút là để các anh công an đọc cho dễ.


Ôi sao mà trò xâm mình lại hay đến là như thế. Thành ngữ "xâm mình" lại càng rõ nghĩa trong trường hợp mấy dòng xâm trên cánh tay của Dũng: liều mạng và không sợ bất cứ một thứ gì trên đời này.  Đúng là ... xâm mình !
 Bùi Bảo Trúc

Đêm Giáng Sinh và người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa


Đêm nay, đêm Giáng Sinh - Đêm Thánh Vô Cùng - Đêm chia hai lịch sử của nhân loại. Mọi người ở trên mặt địa cầu này, dù có tin Chúa hay không; nhưng mỗi lần đặt bút xuống, để ghi lại một ngày tháng nào đó, dù là ngày vui hay là một ngày buồn, thì chính họ, mặc nhiên công nhận: đó là ngày đánh dấu niên lịch của sự kiện Chúa Cứu Thế đã Giáng Sinh.
 
Cùng giao hòa với sự đổi thay của đất Trời, để nhân loại có một niên lịch vĩnh cửu như hôm nay; chúng ta, những người Việt đang sống đời vong quốc ở khắp bốn phương Trời; hồi tưởng về những năm tháng cũ của một thời chinh chiến; đặc biệt, với những chàng thư sinh đã từng tình nguyện xếp bút nghiên theo việc đao binh, từ giã mái trường cùng bè bạn thân yêu, lên đường tòng quân, với nguyện ước để bảo vệ đồng bào, bảo vệ miền Nam Tự Do, vì đó là bổn phận của người thanh niên giữa thời đất nước đang lâm vào cơn nguy biến.
 
Những ngày tháng đầu tiên nơi “Thao trường đổ mồ hôi, Chiến trường bớt đổ máu”; lần đầu tiên khoác chiến y, trở thành người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, những “Đoạn Đường Chiến Binh” đầy thử thách, nhưng với chí nam nhi các anh đều vượt qua tất cả, để làm tròn trách nhiệm: đem sinh mạng của chính mình, để bảo vệ non sông.
 
Từ những năm tháng ấy, gót chinh nhân đã từng lưu dấu trên khắp Bốn Vùng Chiến Thuật, mà có khi cả năm, các anh không được một lần về phép, để sum họp cùng người thân bên mái ấm gia đình. Cho đến khi những đám mây đen vần vũ trên khắp đầu non, và những ngọn gió Đông giá buốt xoáy vào những chốn rừng sâu, ở các đơn vị nơi biên phòng giới tuyến, thì các anh bỗng nhớ đến rằng: Mùa Vọng và Giáng Sinh lại trở về giữa chốn núi rừng hoang lạnh, thế rồi, với những đôi tay khéo léo như một nghệ nhân của các anh - các chị - các cô Chiến Sĩ Tâm Lý Chiến của đơn vị, đã gom góp những tấm cạt-tông, những tờ giấy xi-măng được tách ra, những cọng cỏ, rơm khô, những nắm đất sét mềm mại vàng nâu, những viên đá, viên sỏi… những cục nhựa đặc biệt mềm và dẻo của loại cây Sưng (sâng) có một mầu vàng trong suốt… và để có những sắc mầu trang trí cho Hang Đá, thì các anh đã lấy mầu vàng từ cốt nước của loại lá Dung, mầu đỏ từ cốt nước của thân cây Vang ở ven rừng… rồi pha thêm thành nhiều mầu khác, sau đó, đem trộn lẫn với một chất keo chiết từ lá khoai lang, cộng thêm với những nhánh Thạch Thảo, thế là đã đủ, để các anh-các chị-các cô Chiến Sĩ Tâm Lý Chiến cứ vừa hát vừa biến tất cả thành những chiếc Hang Đá thật tự nhiên, tái hiện một Hang Bê-Lem của từ nghìn năm trước, và được đem đặt ở một nơi trang trọng nhất của đơn vị, có nơi là một Phòng Văn Khang; để đêm về người Chiến Sĩ quỳ bên máng cỏ, hoặc ở một nơi nào đó của đơn vị và cất tiếng hát giữa đêm thâu bài: Đêm Nguyện Cầu, với những lời như bài Kinh Nguyện thiết tha:
 
“…. Thượng Đế hỡi … có thấu cho người dân hiền, vì đất nước đang còn ưu phiền, còn tiếng khóc đi vào đêm trường triền miên… Thượng Đế hỡi … Quê Hương non nước tôi ai gây hận thù, tội tình, nhà Việt Nam yêu dấu ơi! Bao giờ thanh bình… Thượng Đế hỡi! Thượng Đế hỡi … Quê Hương non nước tôi  ai gây hận thù, tội tình, nhà Việt Nam yêu dấu ơi! Bao giờ thanh bình…”


 


Quê Hương non nước tôi, ai gây hận thù, tội tình? Câu hỏi trong bài hát Đêm Nguyện Cầu cũng như trong một bài thơ khác:
 
“Ai gây nên cuộc bể dâu?
Trẻ thơ vô tội vấn đầu khăn tang!
Ai gieo binh lửa lan tràn?
Dân quê đói khổ, xóm làng quạnh hiu!
Ai gây nên cảnh tiêu điều?
Con thơ đứng tựa mái lều chờ Cha!”

Với những câu hỏi, qua những lời nhạc và thơ ấy, thì kẻ đã gây bao nhiêu cảnh điêu linh kia, chính là bọn cộng sản Bắc Việt đã xua quân xâm lăng nước Việt Nam Cộng Hòa; những quả pháo kích, và chất nổ đủ loại, đã nổ tung ở các sân trường tiểu học tại miền Nam, đã làm tan xương, nát thịt, của không biết bao nhiêu sinh mạng của những em thơ vô tội !!! Nên nhớ, bọn cộng sản Bắc Việt đã xâm lăng miền Nam tự do, nên bắt buộc  Dân-Quân-Cán-Chính của nước Việt Nam Cộng Hòa phải đứng lên để tự vệ, để Bảo Quốc An Dân.
 
Cũng nên ghi nhớ, sau ngày 30.4.1975, khi chiếm được miền Nam, thì cũng chính bọn “… giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào, giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu anh em… “ Chẳng phải chỉ vấy máu đồng bào miền Nam, mà chúng còn cướp đoạt hết tài sản từ quý giá, cho đến tận cùng như những đôi đũa, cái chén nhỏ… chúng không hề chừa bất kể một cái gì của người dân miền Nam cả.
 
Trở về với những Đêm Giáng Sinh vào một thời chinh chiến đã xa, giờ đây các anh Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, có người đã vĩnh viễn đi vào lòng đất mẹ: “Những người muôn năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ ?!”. Ôi! ai đã từng chứng kiến hình ảnh của những người thương phế binh đã từng bị Bắc cộng xua đuổi ra khỏi các Quân Y Viện vào ngày mất nước, trong lúc những vết thương trên thân thể của các anh vẫn còn rỉ máu! Còn nỗi bi thương, thê thảm, còn niềm đau đớn, xót xa nào có thể sánh  bằng!!! Riêng những người may mắn hơn, nhưng đang phải sống đời tỵ nạn cộng sản ở khắp nơi trên thế giới, thì làm sao có thể quên đi một thời cùng đồng đội cận kề với sự tử-sinh; những Đêm Giáng Sinh không trăng sao, run rẩy vì giá buốt dưới những chiến hào giữa núi rừng xa thẳm, sương phủ mờ, che kín cả tầm mắt, ngước nhìn bầu Trời cao, chỉ thấy một mầu đen tối, tang tóc, thê lương! Người Chiến Sĩ bỗng nhớ đến Cha-Mẹ già, em thơ, những người thân, và nhớ đến người vợ, người yêu của mình có lẽ cũng đang nhớ đến mình qua những lời thống thiết của Lá Thư Trần Thế:
 
“… Đêm nay Ngôi Hai Trời xuống, Ánh sao lung linh muôn mầu, Con tưởng hỏa châu soi tuyến đầu… Đêm nay Người xuống đời, Xin đem nguồn vui tới, Những đôi môi lạnh đã lâu không cười.”

 
Pháp quốc, ngày 24/12/2011
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền



Việt Kiều : Mê Chết Mệt Gái Việt Dưới Chế Độ Giáo Dục XHCN Bây Giờ !

"Con gái Việt bây giờ mất hết duyên rồi!!!"



Đó là câu kết luận của người bạn vừa đi du học về của tôi, sau hai ngày rong ruổi khắp Hà Nội để “bù đắp nỗi nhớ quê hương” và “được” chứng kiến những “pha shock óc” của các bạn trẻ Hà Thành.
Bản thân tôi cũng là con gái Việt, lúc đầu cũng hơi “tự ái” một tý, nhưng nghĩ lại thì phải công nhận điều đó. Một bộ phận không nhỏ trong số các bạn nữ hiện nay đang tự biến mình thành những cô gái tóc vàng hoe kém duyên, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh con gái Việt Nam.
Thương quá... tà áo dài Việt Nam
Từ đầu tóc…
Ông bà ta vẫn có câu “cái răng cái tóc là góc con người”, nghĩa là điều đó rất quan trọng để tạo nên hình ảnh đẹp cho chúng ta. Và các bạn trẻ, nhất là các bạn nữ bây giờ đã “vận dụng” điều đó triệt để, tạo nên sự “khác biệt tuyệt đối” cho mình. Những cái đầu nhuộm đủ các thứ màu sặc sỡ, high light, đến kiểu cắt ngắn như con trai rồi dùng gel vuốt dựng đứng lên hay chĩa ra xung quanh, những kiểu tóc xù bông lên như một cái nồi cơm điện của các bạn trẻ nổi bật giữa một đám đông. Và điều đó nghĩa là các bạn trẻ đã “đạt được mục đích” của mình: Nổi bật! Tôi chỉ tò mò là với những cái đầu như vậy, khi đi xe các bạn có chịu “hy sinh” tác phẩm của mình để đội mũ bảo hiểm không?
Đến quần áo
Gần đây xuất hiện những xu hướng thời trang dành cho các bạn nữ rất “bắt mắt”. Kiểu áo kín cổng cao tường, đoan trang, đơn giản trở thành “diễm xưa” và thay vào đó là những kiểu áo làm “nóng mắt” bao người:

Áo siêu mỏng, áo siêu ngắn, áo siêu hở… chính là xu hướng mới.


Áo thế này thì thà... đừng mặc cho xong
Phải công nhận là những cô gái diện những bộ đồ kiểu này thu hút sự chú ý thật! Ngoài đường nguyên nhân của một cơ số những vụ tai nạn giao thông có lẽ cũng là từ đây :D
"Tôi đẹp tôi có quyền khoe chứ!"
Đẹp ở điểm gì nhỉ???
Trên đường phố thì nhìn đâu cũng thấy rồi, vào trường cũng được “bổ mắt” luôn. Các nữ sinh hồn nhiên diện những bộ quần áo mát mẻ, “thiếu trước hụt sau” đến lớp biến giảng đường thành sàn catwalk.

"Hồn nhiên" mặc thời trang mát mẻ tới trường

Tôi vẫn nhớ anh bạn ngồi cùng bàn đã “chế” 2 câu thơ nổi tiếng của cụ Hàn khi nhìn thấy bạn nữ bàn trên mặc loại thời trang “nóng con mắt bên trái, đỏ con mắt bên phải”:
“Ôi áo thời trang, áo người ta
Áo em… mỏng quá nhìn xuyên qua!”


Không dừng lại ở trào lưu áo xuyên thấu, quần áo đủ các loại “siêu” (hở, mỏng, ngắn…) các bạn trẻ còn khiến thiên lạ giật mình, “shock vật vã” vì những “slogan độc” in trên áo.
"Tui nghèo kệ tui"

“Bỗng dưng mún ấy…” hay “Nghèo không phải là cái tội mà là phong cách sống” (???) được in chềnh ềnh trước ngực hoặc sau lưng áo của teen “tung tăng” khắp phố.

Trào lưu “khoe hàng”
Cái style trợn mắt, chu môi, tạo dáng xì tin khi chụp ảnh “tự sướng” của teen đã đi vào dĩ vãng. Thay vào đó là những tư thế, những góc ảnh táo bạo và shock hơn.

“Nếu bạn có một thân hình đẹp, một làn da trắng, một đôi chân dài miên man bạn phải khoe ra, phải trưng diện thì mọi người mới chú ý đến bạn”. Đó chính là những tuyên bố hùng hồn của Hương, cô sinh viên trường CĐ Múa Hà Nội.

Bạn chỉ cần dạo một vòng trên Facebook, blog hoặc các trang mạng xã hội là sẽ được “bổ mắt” với hàng tá hình kiểu nửa kín nửa hở. Các bạn nữ cố tình “phơi” những đường cong trời phú trên mặt blog, trang Fb cá nhân… Có bạn thì theo phong cách “ỡm ờ”, có bạn thì… “phơi trọn bộ”.

"Mốt" khoả thân trước webcam


Có nhiều cô đúng là trở thành “hot girl” sau màn “phơi da thịt” trên mạng. Ừ thì cũng “nổi tiếng” hơn, được nhiều người “biết đến” hơn. Nhưng hình ảnh mà người ta biết đến đấy chỉ là cái mác nổi loạn, thiếu văn hoá, tế nhị tối thiểu của một người con gái. “Được biết đến” ấy cũng chỉ là những lời trêu ghẹo, ong bướm của những tay chơi và sự bàn tán, xì xầm của mọi người xung quanh. “Đổi chác” chính hình ảnh và sự yêu mến của mọi người để lấy cái danh hão “hot girl” và danh thực “hư hỏng” có đáng không?

Còn đâu những nữ sinh dịu dàng, trong sáng?
Khi ngôn ngữ Đan Mạch lên ngôi
Lê la trong quán trà đá, chúng tôi đang “tám” với nhau về cuộc sống văn minh, lịch sự của người dân bên nước bạn tôi từng sinh sống và học tập thì bị chói tai bởi câu nói đanh như thép và chua như giấm của mấy bạn nữ xinh đẹp bên cạnh: “ĐM, cái thằng chó đấy nó là cái đ… gì mà dám chửi tao? Bà mày tha không quay lại tát cho vỡ mặt ra thì thôi, lại còn đ… biết điều!!! ĐKM điên vãi l...!!!!!”
Tôi là con gái và chẳng liên quan tới họ nhưng không hiểu sao tôi thấy nóng hết cả mặt và xấu hổ thay cho mấy cô gái tóc vàng môi đỏ, khoe đôi “chân dài tới nách” qua những chiếc quần siêu ngắn kia. Anh bạn của tôi thì dường như vẫn chưa “quen” với những trường hợp như thế, mắt vẫn chữ O và mồm chữ A há hốc ra vì shock. Chắc ở bên kia lâu nên anh ấy sắp quên mất mấy "câu cửa miệng" của người Việt mình rồi?
Quán trà đá vỉa hè là nơi ngôn ngữ đen "lộng hành"
Bây giờ bạn ngồi trong một nhà hàng sang trọng, hay trên ghế giảng đường thôi, quán trà đá vỉa hè thì không thèm kể rồi, chỉ cần quay sang trái, liếc sang phải hoặc ngoảnh ra đằng sau thôi, bạn cũng dễ dàng nghe thấy những từ ngữ rất chói tai như “vãi cả l…”, “hãm l…”, "vãi chưởng", "đ.c.m, đ.m.m, đ’"… được “phun” ra từ những cái miệng đỏ màu son môi xinh xắn. Các nàng cứ vô tư “phun châu nhả ngọc” oang oang, chẳng cần biết đến sự khó chịu hoặc đoái hoài những cái lắc đầu ngao ngán của mọi người xung quanh.
Có lần tôi ngồi cạnh bàn với 1 bạn nữ rất sành điệu trong quán KCF, bạn ấy cứ “bô bô” qua điện thoại bằng những từ “Đan Mạch” khiến tai tôi “róc rách”: “ĐCM mày, mày bảo với bố mày là 3h đến, mày nhìn đồng hồ xem bây giờ là mấy giờ rồi?... Bố đ… tin, ĐCM mày im mồm mẹ mày đi! Nói nhiều, điếc tai Vkl, không có xe thì đi xem ôm đến đây đi! Bố chờ mày thêm 30 phút nữa đấy…” Cả quán quay lại nhìn bạn ấy, có người nhăn mặt, có người xì xầm. Một chị ngồi gần đấy nhẹ nhàng nói: “Em ơi, ở đây có cả người lớn lẫn trẻ con, em nói chuyện nhỏ và lịch sự hơn một chút được không?” Cô gái hơi tỏ ra khó chịu bằng một câu cộc lốc: “Vâng!” Sau đó ai cũng nghe thấy cô ấy lầm bầm trong miệng: “Bố nói gì là việc của bố, liên quan đ… gì tới chúng mày! Rảnh vkl!” 

Nhắc tới kiểu ăn nói của các bạn trẻ bây giờ tôi vẫn buồn cười về sự ngây ngô của chính mình. Chẳng là ngày tôi mới dùng Fb, tôi có đăng một stt rất hay lên wall page 1991, các bạn trẻ like tới tấp, và những câu comment cũng bay vèo vèo đến, nhưng mà tôi chẳng hiểu nó là cái gì: “Ccmnr”, “cvkl” @@ Tò mò cực độ muốn biết nó nghĩa là gì, nhưng cũng ngại mọi người cười mình “gà” nên dấm dứ mãi tôi chẳng dám hỏi. Đến khi gặp những comment kiểu như vậy nhan nhản trên mặt Fb, tôi mới đánh liều hỏi mấy bạn nữ mới quen: “Tớ thấy mọi người hay cmt “ccmnr” và “cvkl”, cái đó nghĩa là gì thế?”
Quả chẳng ngoài dự đoán của tôi, mấy cô bạn cười lăn lộn (tất nhiên là bằng icon =)) :p): “Nàng ơi sao nàng “gà” vậy? “Ccmnr” nghĩa là… Chuẩn con mẹ nó rồi! Còn “Cvkl” là… Chuẩn vãi cả l… đấy!” Trời ơi! Tôi vừa ngượng vì sự ngờ nghệch của mình, vừa thấy giận vì những câu cmt bất lịch sự, thô thiển như vậy mà các bạn cũng có thể viết ra được.
Cứ vô tư thể hiện “cẩm nang văn tục” đã được tích trữ lâu năm của mình, thể hiện “phong cách VIP” (VIP trong trường hợp này là Very Impolite Person ) của mình và sẵn sàng “bổ vào mặt đứa nào giả nai, ăn nói nhỏ nhẹ kiểu gái quê”, các bạn nữ không hề biết mình đang vô tình đánh mất nét duyên vốn đã hạn chế của mình. Phải chăng các bạn ấy nghĩ: “Thời đại bình đẳng, con trai nói tục được thì con gái cũng có quyền!”?
Không chỉ nói bậy trên đường, trong trường mà còn chửi tục trên cả Fb
Từ “chửi” đến “choảng”!
Ngôn ngữ đen của các bạn nữ đang được sử dụng mọi lúc mọi nơi. Dễ dàng dùng thứ ngôn ngữ Đan Mạch ấy để chửi bới, cạnh khoé nhau nên cũng dễ dàng gây thù chuốc oán. Và thế là lao vào “choảng nhau”.
Có những vụ đánh nhau đình đám bị phát giác, các nữ sinh lao vào xé quần xé áo, túm tóc nhau điên cuồng trong tiếng reo hò, cổ động của đám bạn xung quanh. Và rồi lý do cho những trận bạo lực ấy chỉ vì: “Nó nhìn đểu tao!”, “Nhìn con đấy ngứa mắt vãi đ…” hoặc “Dằn mặt vì tội dám nói hỗn với đàn chị!”… Thật hết sức điên rồ và vô lý! Có lẽ chúng ta không nên gọi con gái là “phái yếu” nữa!
"Khi lời nói bất lực thì bạo lực lên ngôi!!??
Và những hành động Vô cùng Duyên dáng…
Tôi cảm giác như các bạn trẻ bây giờ, đặc biệt là các bạn nữ rất thích “gây sự chú ý” thì phải? Tạo dáng chụp ảnh thật khêu gợi, chỗ tế nhị cần che đi thì lại “bày” ra, hoặc làm thiên hạ “té ghế” bởi những hành động “vô tình hữu ý” như thế này:
Vô cùng Duyên dáng
Tư thế gì đây? @@
Vô tư, trong sáng là điều rất đáng yêu của con gái, nhưng vô tư một cách thiếu văn hoá thì lại trở thành Vô Duyên rồi! Đó là lý do tại sao mấy anh bạn của tôi vẫn hay thở dài tiếc nuối nhìn theo những bóng hồng chân dài miên man, dáng siêu chuẩn, ăn mặc sành điệu, cực kỳ sexy, nổi bật nhưng lại mất điểm vì những hành động “sơ suất 1 cách cố ý”: “Đẹp thì có đẹp nhưng duyên “lặn” đâu hết mất rồi nhỉ?”
Mặt thì rất xinh, nhưng...
Duyên ơi, mày lặn đâu hết rồi???
Khi nhìn những bức ảnh trên, mỗi người sẽ có một suy nghĩ riêng. Có người thấy buồn cười, có người thấy bất bình và tỏ thái độ phê phán, cũng có người thấy bình thường, chẳng “ảnh hưởng đến hoà bình thế giới”!
Còn riêng tôi, thở dài ngao ngán và buồn cho chính thế hệ của mình. Nếu có quyền quản trị trong tay, tôi sẽ cho gỡ hết tất cả các bức ảnh xấu xí kia trên tất cả các trang web. Vì tôi không muốn thêm một lần nữa phải xấu hổ và ngại ngùng với người bạn nước ngoài khi anh ấy nhìn thấy những cô gái Việt Nam có khuôn mặt xinh đẹp đang có những hành động phô bày chính tâm hồn và tri thức nghèo nàn trong ảnh: “Những cô gái này là người Việt Nam à?”

Xin hãy "tha" cho tà áo dài Việt Nam!!!!
Có một số bạn nữ “trần tình” về những bức ảnh chụp những hành động vô duyên, thiếu ý thức bị “ném đá” rằng “do lúc đó chỉ nghĩ là chụp cho vui thôi, không kịp nghĩ nhiều, ai dè ra nông nỗi này…”
Vâng! Đôi lúc chính vì sự “ham vui” hoặc lệch suy nghĩ, thiếu thấu đáo một chút thôi, các bạn cũng đã tự “bôi chàm” lên hình ảnh đoan trang mà mình cố gắng xây dựng hàng ngày. Thử nghĩ như thế này nhé: Nếu trước đó bạn cố gắng làm rất nhiều việc tốt, chẳng một ai thèm quan tâm và ghi nhận những gì bạn đã làm được. Nhưng nếu bạn chỉ “lỡ” sai một chút thôi, là họ sẽ quay lại soi mói, vạch bới từng khuyết điểm, sai lầm của bạn. Và mọi việc tốt trước đó bạn đã đạt được trở về “big zero”. Điều người ta nhìn thấy duy nhất lúc đó là lỗi lầm và hình ảnh xấu của bạn. Đời vốn là vậy mà! Nhưng các bạn có quyền lựa chọn việc được đối xử như thế nào đúng không? Thế nên hãy sáng suốt mọi lúc mọi nơi, con gái nhé! Đừng để mọi người xung quanh có quyền gắn lên trán bạn cái mác “chân dài óc ngắn” hay “vòng 1 thì nở mà não lại phẳng thế” chỉ vì một phút lệch lạc!

Thực sự không thể chấp nhận những hình ảnh như thế này!
Tạm kết
Có một nam sinh trường ĐH Bách Khoa Singapore đã viết thư… van xin các bạn nữ đừng ăn mặc hở hang khi đến trường; tha thiết mong các nữ sinh ăn mặc kín đáo, đừng quần short, áo không tay hay váy ngắn cũn cỡn nhằm khoe ngực, khoe chân dài... để bạn ấy tập trung học tập, tôi đọc mà thấy cứ như truyện hài vậy.
Nhưng khi ra đường, gặp những cô bạn cùng thế hệ 9X với mình “hồn nhiên” diện những trang phục khoét sâu ngực, mỏng tang và siêu ngắn ngồi tràn lan trên vỉa hè, trong các quán cóc thể hiện “trình độ chém gió xuyên quốc gia” của mình bằng thứ ngôn ngữ Đan Mạch trong “cẩm nang văn tục”; nhìn những cô gái xinh xắn “hành hạ” tà áo dài - biểu tượng truyền thống của Việt Nam bằng những hành động thiếu văn hoá, kém tri thức… Bất giác tôi tự hỏi: “Liệu mình có nên viết một bức “tâm thư” cầu xin các bạn nữ ấy trả lại hình ảnh người con gái Việt duyên dáng, dịu dàng không nhỉ?”


----------


"Nữ sinh hiện đại"

Phong Thu, thông tín viên RFA
2012-11-27
Những năm gần đây, tình trạng nữ sinh Phổ Thông Trung Học tại Việt Nam đánh nhau nhiều hơn cả nam sinh.
http://www.rfa.org/vietnamese/programs/WomenMagazine/modern-girls-pt-11272012104631.html/11272012-pnu-pthu.mp3">

lhttp://www.rfa.org/vietnamese/programs/WomenMagazine/modern-girls-pt-11272012104631.html/11272012-pnu-pthu.mp3/inline.html

Đột Ngũm Gái lạ. : Cảnh Cáo Cho Việt Kiều "Ham Gái"

 Kết cục thảm của những "đại gia" Việt "hám gái" 
Bươn trải trên thương trường hoặc nhờ đền bù đất, họ trở thành đại gia nhưng lại nhanh chóng khuynh gia bại sản vì... gái lạ.
Đột tử vì bồ trẻ ôm "giai" trong nhà
“Trúng” tiền tỉ giải tỏa, rồi bỏ vợ, cặp gái đẹp, ăn chơi sát ván, bị lừa đến trắng tay là câu chuyện của nhiều đại gia bất động sản ở ấp Phú Nghị, xã Hòa Lợi (huyện Bình Dương, TP HCM). Tuy nhiên, bi thương nhất là trường hợp ông P.Q.D, 52 tuổi (ấp Phú Nghị, xã Hòa Lợi) đã có vợ và 4 con; là nông dân chuyên trồng cao su, sau khi bị một cô gái miền Tây bội tình... đã đột tử. Trước khi chết, ông D. “đốt” nhiều tỉ đồng tiền đền bù, rồi bán sạch nhà cửa nên giờ đây, vợ con ông sống vất vưởng khắp nơi.Cô gái mà ông D. cặp bồ chỉ mới 18 tuổi, bán cà phê. Sau khi nhận tiền giải tỏa, cô ta bắt ông mua sắm toàn hàng hiệu, xây nhà ở quê. Khi nhà xây xong cho người đẹp, ông cạn tiền vì mua sắm nội thất, ăn chơi bạt mạng. Một ngày nọ, ông thình lình phát hiện cô bồ trẻ đang ôm ấp một thanh niên ở “tổ ấm” của mình. Khi ông D. lớn tiếng thì người thanh niên đứng lên vỗ ngực xưng là chồng cô gái và đuổi ông ra khỏi nhà. Bị bại tình, ông quay về ấp Phú Nghị, buồn bực, rượu chè triền miên, rồi đột ngột chết vào năm ngoái.

Mê gái theo “phong trào”, từ tỷ phú thành... lơ xe
Tính số tiền đền bù đất cao su và đất nền, ông X. (40 tuổi, Phú Nghị, xã Hòa Lợi, huyện Bình Dương) đứng đầu danh sách đại gia trong vùng.Vì trót mê một cô gái quê Sóc Trăng làm chủ quán cà phê ôm, chỉ trong ít năm cung phụng người đẹp, cả chục tỉ đồng tiền đền bù đất của ông đã thành mây khói. Cũng giống như những “bạn đại gia” khác trong vùng, ông X. bị cô bồ trẻ làm mê muội, bắt xây nhà cửa đề huề ở miền Tây, rồi sau đó diễn bài “đội mũ phớt” cho đại gia trắng tay.Sau khi bị “chân dài cuỗm hết tiền, ông X. phải đi làm lơ xe, đứa con mới lớn không đủ tiền ăn học, gia đình bần hàn hơn xưa.

Đại gia đi chăn trâu thuê vì mê gái
Ông L., 54 tuổi (Khu dân cư Mỹ Phước 3 ở ấp 1, xã Thới Hòa, huyện Bình Dương, TP HCM) là “đại gia chân đất” giàu nhất vùng và cũng là tay si mê gái như điếu đổ. Trước đây, ông L. có gần 8 ha đất trồng cao su, điều… Chỉ tính tiền cạo mủ mỗi đêm, ông đã kiếm bạc triệu. Vậy mà giờ đây, ông phải đi thuê phòng ở trọ nhưng ngay cả tiền trọ cũng nợ chủ 4 tháng chưa trả được.

Bỏ vợ con, theo một cô gái 20 tuổi, ông L. từ một “đại gia” trở thành người đi chăn trâu thuê.
Một người dân trong ấp cho biết, hiện ông L. trắng tay, phải đi chăn trâu thuê, lượm phân trâu bán kiếm tiền sống qua ngày. Từ khi bỏ vợ con theo bồ nhí rồi bị cô ta bỏ, ông ấy như người mất hồn, lùa đàn trâu về mà không biết con nào thuộc đàn mình, cứ đi tìm. Chuyện ham gái của ông L. cả ấp đều biết nhưng ai nói ra là ông ta cự.Khi nhắc đến quá khứ “oanh liệt”, ông L. chua chát: "Giờ thấy gái là tui sợ. Đất đai bán dần, bán mòn, chỉ còn gần nửa ha cao su thì bị giải tỏa, ngoài tiền đền bù, tui còn được cấp 3 nền đất, mỗi nền trị giá mấy trăm triệu đồng. Để một nền cho vợ con, tôi bán 2 nền, mang hết tiền xuống quê con bồ 20 tuổi ở Đồng Tháp xây cho nó cái nhà lớn nhất nhì xứ đó. Giờ nó bỏ tui đi Đài Loan rồi”.Đại gia buôn xe hơi bị... gái lột nhẵn ví 
Vì cả tin hào phóng, anh T., một doanh nhân hào phóng, khá thành công trong lĩnh vực buôn bán ô tô ở Hà Nội đã bị một người phụ nữ nhanh chóng đưa vào tròng trong vai trò “bài mối". Người phụ nữ đó là Trần Thị Tho (SN 1984) trú tại 55/198 ngõ Gốc Đề, phường Hoàng Văn Thụ, quận Hoàng Mai, Hà Nội, đã bị cơ quan CSĐT CA quận Hai Bà Trưng xử lý hình sự.Theo đó, từ năm 2010, Trần Thị Tho dùng tên giả là Trần Phương Anh làm quen với anh T. Tho đã bịa ra chuyện có một người em gái tên Ngọc muốn giới thiệu cho anh. Thị đã đưa cho anh T. một bức ảnh chụp chung với một người phụ nữ khác, nói đó là Ngọc, rồi cho anh T. số điện thoại: 098250... để làm quen.Sau một thời gian à ơi, hò hẹn qua...điện thoại, người con gái có tên Ngọc đã dành được thiện cảm đặc biệt của anh T. Biết vị giám đốc cả tin và hào phóng, nhiều lần cô gái này gợi ý xin tài sản và anh T. đã gửi nhiều tài sản cho cô gái thông qua Tho.Thấy bở đào mãi, tháng 2/2011, chính ả Tho đã đóng giả là Ngọc nói chuyện với anh T. qua điện thoại và õng ẹo nói rất thích chiếc ví cầm tay nhãn hiệu CARLORINO và ngỏ ý muốn vay thêm 500 USD. Không nghi ngờ, anh T. mua ngay chiếc ví với giá 2,6 triệu đồng, đồng ý cho số tiền trên vào ví với hy vọng đến tay người đẹp.Những lần tiếp theo, cô ta tiếp tục dùng thủ đoạn trên và lừa tiếp 2 chiếc iPhone4, một dây chuyền trị giá 12 triệu đồng và 1.000 USD. Ngoài ra, cô ta còn nhiều lần giả làm Ngọc để nhận của anh T. những tài sản có giá trị khác. Chỉ đến khi mất quá nhiều tiền của, anh T. mới nhận ra trò lừa của thị Tho, nhưng tất cả đã quá muộn. 
Bị tình hờ phối hợp với chồng, tấn công cướp tài sản 
Cũng vì dại gái, đại gia K., ngụ tại một quận lớn ở TP. HCM đã bị đôi vợ chồng hờ là Hoàng Thị Hồng Ân và Trần Anh Tuấn tấn công cướp tài sản. Theo hồ sơ của cơ quan công an, Ân là tiếp viên một nhà hàng ở quận Thủ Đức.Trong một lần đến nhậu, ông K. đã say đắm cô tiếp viên xinh đẹp này nên thường rủ ân đi chơi. Thấy vị khách lớn tuổi chịu chi, Ân tha hồ vòi vĩnh và được đại gia đáp ứng nhiều món quà có giá trị. Sau một thời gian, biết ông K. nhiều tiền nhưng sống độc thân trong căn nhà sang trọng, Ân bàn với gã chồng hờ lên kế hoạch cướp tài sản của người tình già.Tối đó, Ân gọi điện cho ông K hẹn sẽ đến nhà chơi. Vui mừng vì được gặp người đẹp, ông này chuẩn bị thức ăn và bia để cùng nàng đối ẩm. Một lúc sau, Ân và Tuấn đi taxi tới nhưng cô tiếp viên bảo chồng hờ đứng ngoài đợi, khi nào ra hiệu sẽ xông vào cướp tài sản.Khi cả hai uống hết phân nửa két bia, Ân bảo ông K. đi tắm để cùng vui vẻ, còn mình ra mở cổng cho chồng hờ vào. Vừa bước ra từ phòng tắm, ông K. bất ngờ bị Tuấn dùng cây gỗ đập vào đầu. 
Biết gặp phải bọn cướp, người đàn ông chống cự quyết liệt nhưng bị cặp đôi dùng chai bia và đồ đạc trong nhà đánh đến bất tỉnh.Sau đó, Tuấn trói nạn nhân lại rồi cùng Ân lấy đi 1 máy quay phim hiệu Hitachi, hơn 15 triệu đồng, 1 máy ảnh kỹ thuật số, 1 điện thoại di động hiệu Nokia. Rạng sáng hôm sau, ông K tỉnh lại tự cởi trói, nhờ hàng xóm đưa đi cấp cứu và đến công an trình báo.

Chuyện Cụ Khánh Ly: Bị hồn ma "Nhạc Trịnh CS" quyến rũ

NHẬN ĐỊNH VỀ VIỆC TRỞ VỀ CA HÁT CỦA CỤ KHÁNH LY


Khánh Ly được phép biểu diễn tại VN Nếu cụ Khánh Ly (hồi trước tôi gọi là mợ Khánh Ly, bi giờ tuổi đáng gọi là cụ rồi, tôi xin gọi cụ Khánh Ly cho phải đạo,) hoặc ai đó không dựng lên cái màn đánh trống thổi kèn làm hậu cảnh (background) cho việc trở về nước để ca hát của cụ, thì chúng tôi sẽ chẳng bàn thêm về cụ làm gì. Bởi vì chuyện hát xướng của cụ, và của “người tình trăm năm” của cụ là anh thợ nhạc Trịnh Công Sơn, chúng tôi đã đưa ra nhận định khá đầy đủ trong bài viết “Ngàn Năm Bia Miệng” (xin xem bài đính kèm nếu bạn đọc có thì giờ) trước đây rồi. Nhưng bởi vì có cái màn đánh trống thổi kèn khá inh ỏi như đang thấy cho sự trở về của cụ nên chúng tôi thấy cần phải nêu ra thêm một số nhận định để rộng đường dư luận hơn.
Trong giới xướng ca tỵ nạn tại hải ngoại, không phải chỉ có cụ Khánh Ly trở về, mà đã có hàng vài ba chục người trở về rồi. Hầu như tất cả đều đi về âm thầm, không kèn mà cũng chẳng trống. Thậm chí như bố con Phạm Duy cũng vậy. Đám con hát này trở về chỉ có mục đích là du hí và kiếm ăn. Vì những lý do thấp hèn như vậy nên có nhiều đứa phải gục đầu, cúi mặt ca tụng và tâng bốc Việt gian bán nước để được hát. Nếu còn mang danh là người tỵ nạn CS, và trong tư cách tỵ nạn, bọn này trở về trong tình trạng của đất nước như hiện nay, thì chúng chỉ là phường giá áo túi cơm đúng nghĩa, không hơn, không kém. Không phải tôi chửi chúng, nhưng chỉ là dùng đúng chữ để đánh giá đúng việc làm của chúng mà thôi.
Chỉ có cụ Khánh Ly, sự trở về của cụ có hơi khác thường. Đó là việc khua chiêng đánh trống hơi ầm ĩ làm điếc tai cộng đồng. Việc này có thể do chính cụ dàn dựng, hoặc do một thế lực nào đó cố ý tạo ra cho ý đồ của chúng mà có thể chính cụ cũng không biết, mà chỉ là vô tình rơi vào cạm bẫy. Để làm gì? Nếu đó là ý đồ của một thế lực nào đó thì chắc chắn không ngoài mục đích chúng muốn đẩy mạnh cái Nghị Quyết 36 của VGCS. Cứ nhìn mấy con cẩu Việt Tân nhẩy ra sủa inh ỏi để bảo vệ cho cụ Khánh Ly thì biết. Còn riêng đối với cụ thì chắc chắn chỉ là để cố giữ lấy cái mà cụ cho là thể diện của cụ mà thôi. Thế nhưng cụ đã lầm rồi. Cung cách trở về và những lời tuyên bố giao to búa lớn của cụ xem chừng đã phản lại ý muốn của cụ.
Chữ trinh (thể diện) còn một chút này
Chẳng cầm cho vững lại giầy cho cam
Thể diện của một con người tức chính là là cái phẩm cách (dignity) của người đó. Trong giới ca hát ở hải ngoại này, không thiếu ca sĩ vừa có tài, vừa có nhân cách. Và có lẽ chỉ có một người dành được chữ “vượt” của quần chúng tặng cho. Đó là Thái Thanh với danh hiệu tiếng hát “vượt” thời gian. Cụ Khánh Ly cũng nên được coi là tiếng hát “vượt”, nhưng vượt không gian, bởi vì chỗ nào cụ cũng xông vào để hát được. Cụ đi khắp nơi để ca hát, Tây, Tàu, Nhật Mỹ, Úc, đủ cả. Cụ khéo bon chen và xông xáo, đặc biệt với một giọng hát có ma lực, cụ trở thành nổi tiếng. Tuy nhiên sự nổi tiếng của cu lại bị phần đông đồng hương coi thường vì cho rằng cụ là một kẻ phản bội. Cụ Khánh Ly có phản bội đồng bào và phản bội Tổ Quốc không, điều này có thể chứng minh được. Chúng ta hãy nghe cụ hát:
Chính chúng ta phải nói hòa bình
Ta phải đến khắp nơi ta đòi
Ruộng cần bàn tay
Nhà cần người xây
Vũ khí xếp lại
Chính chúng ta phải nói hòa bình …
Đứng lên đòi thống nhất quê hương …
Em đã thấy các anh trên đường. Vân vân và vân vân. (Trịnh Công Sơn: ca khúc “Chính Chúng Ta Phải Nói.”)
Cụ Khánh Ly đòi hòa bình thì ngày 30-4-1975 VN đã có hòa bình. Cụ Khánh Ly đòi thống nhất quê hương thì ngày này CS Bắc Việt đã chiếm trọn miền Nam và thống nhất đất nước. Cụ Khánh Ly đòi QLVNCH xếp vũ khí lại, thì ngày này Dương Văn Minh đã ra lệnh toàn quân buông vũ khí đầu hàng. Cụ Khánh Ly vui mừng reo hò “em đã thấy các anh trên đường.” Các anh nào? Nhất định là “các anh bộ đội” chứ ngoài ra còn các anh nào khác! Có phải không, bạn đọc? Trên đời này có mấy ai may mắn, ước gì được nấy như cụ Khánh Ly? Người ta cứ tưởng cụ đòi và khi đã được rồi thì ở lại để an hưởng hòa bình với “các anh” của cụ, và vui được thống nhất với “các anh” của cụ mà cụ đã tinh mắt nhìn thấy trên đường. Nhưng không! Cụ Khánh Ly cũng co giò chạy sang Mỹ để xin tỵ nạn cộng sản như chúng ta. Chuyện này giải thích như thế nào? Chỉ có hai lối giải thích. Một là cụ Khánh Ly hót như con vẹt. Cụ hát mà chẳng hiểu mình hát cái gì. Người ca sĩ hát phải hiểu lời hát và rung động với lời ca mới là người ca sĩ có tài. Cụ Khánh Ly hát không hiểu lời mình hát mà người đời mến mộ. Thế mới tài. Không lý tai thính giả là tai trâu? Hai là cụ chạy đi để nằm vùng, đợi thời cơ sẽ tiếp nối sứ mệnh giai đoạn hai mà cụ được giao phó. Giả thiết thứ nhất, cụ Khánh Ly hát như con vẹt, chỉ đúng khi trên bước đường tỵ nạn, cụ biết an phận thủ thường, sống và hát xướng như một người ca sĩ tỵ nạn thực sự, nhận ra đâu là đồng bào, đâu là kẻ thù. Nhưng qua các hoạt động ca hát của cụ, và nhất là cuộc sửa soạn để trở về đầy náo nhiệt của cụ hiện nay, người ta không khỏi nghi ngờ rằng giả thiết cụ là một tên nằm vùng là có lý. Bởi vì,
Thứ nhất, cụ Khánh Ly vẫn ca ngợi Trịnh Công Sơn là một người yêu nước. Anh thợ nhạc Trịnh Công Sơn là một tên CS nằm vùng tại miền Nam. Điều này là một sự thực hiển nhiên, đồng bào miền Nam ai cũng phải thừa nhận. Hắn yêu nước thì nhất định yêu nước VNCS của hắn, chứ không thể nói hắn yêu nước VNCH của chúng ta được. Cụ Khánh Ly khen TCS yêu nước VNCS thì có phần chắc cụ cũng đồng hội đồng thuyền với tên nằm vùng TCS.
Thứ hai, trước cái gương tầy trời Duy Quang mà cụ cứ tỉnh bơ, không biết tởn, kể ra thì cũng là lạ. Tên Quang về nước ca hát để đến nỗi trở thành thân tàn ma dại, phải trở lại Mỹ ăn xin tình thương của đồng bào mà trị bệnh, bị mọi người nguyền rủa. Ấy thế mà cụ Khánh Ly vẫn không lấy đó làm gương mà cảnh giác, vẫn hăm hở trở về? Nếu không có một lý do nào khác thúc bách hơn là đơn thuần chỉ trở về để hát “cho đồng bào tôi nghe” thì tại sao cụ lại nôn nóng trở về như thế?
Không có gì đẹp đẽ cho bằng sự trở về để có nơi mở đầu thì xin được kết thúc tại cái nơi mở đầu đó. Đó là ước mơ.Tôi hy vọng là không phải ước mơ chỉ của riêng tôi mà là ước mơ chung của tất cả những người được gọi là người.” Đây là lời tuyên bố của cụ Khánh Ly. Đúng logic thì là, nếu đã có người được gọi là người, thì tất nhiên phải có người không được gọi là người. Nhưng là cái gì thì tôi không biết. Tôi chỉ hiểu như thế. Nếu không đúng thì có lẽ phải đợi sau này có một nhà nhân chủng học, hay ngôn ngữ học nào đó lập ra một khoa chuyên nghiên cứu về Khánh Ly, gọi là Khanhlytology thì mới có thể tìm ra được ý nghĩa của lời tuyên bố trên. Rất nhiều người bất bình với câu truyên bố đầy vẻ xấc xược này của cụ Khánh Ly. Có người cắt nghĩa rằng những người không được gọi là người thì là súc vật. Cắt nghĩa như thế cũng không phải là không có lý. Tôi cho rằng với câu tuyên bố có vẻ triết lý như trên, cụ Khánh Ly đã phân chia cộng đồng tỵ nạn ra thành hai loại người. Những người thực hiện điều mơ ước của mình là trở về như cụ Khánh Ly là những người yêu nước (hiểu là nước VNXHCN.) Trái lại, những người không có cái ước mơ trở về là họ không yêu nước. Họ không xứng đáng được gọi là người. Đây chính là trọng điểm tuyên truyền của guồng máy NQ36 của bọn VGCS hiện nay.
Cụ Khánh Ly huyênh hoang tuyên bố về hát cho đồng bào nghe. Ôi thật là vĩ đại, thật là cao cả. Nếu cụ về mà hát bất cứ bài nào mụ muốn, không cần phải được sự cho phép của bọn công an văn hóa, nhưng xin đừng hát những bài như “Con chim đa đa, Quê hương là chùm khế ngọt chẳng hạn, những bài hát phản chiến của tên TCS, OK càng hay, thêm mấy bài của Việt Khang lại càng tốt nữa, và hát ở bất cứ nơi nào như hồi xưa cụ từng hát, giữa công viên, ngoài đường phố, trong khuôn viên đại học v.v. thì đó mới là hát cho đồng báo nghe. Được như thế, dư luận nhất định sẽ bớt khắt khe với cụ. Còn như cụ chỉ trình diễn trong những rạp hát sang trọng, những thính đường lộng lẫy, hát được bầu show dàn dựng, hát có bán vé vào cửa, và hát để nhận cachet của bầu show, thì thôi đi, cụ đừng huênh hoang nữa. Đóng cái cửa miệng lại. Fermez ta bouche. Hát như thế là hát cho “quan” nghe, chứ “đồng bào” nào nghe được tiếng hát của “ca sĩ” Khánh Ly? Hát như thế, cụ cũng chỉ là phường giá áo túi cơm như bao con hát khác đã về và đã hát mà thôi.
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
_________________________________________
NGÀN NĂM BIA MIỆNG


Khánh Ly và Trịnh Công Sơn là hai cái tên không thể tách rời trong lịch sử âm nhạc Việt Nam. Nghe đâu ở nam Cali, mợ xướng ca Khánh Ly và một nhóm trẻ nào đó đang sắp sửa làm lễ giỗ cho Trịnh Công Sơn (TCS). Buổi lễ là một nhạc hội hát nhạc của họ Trịnh. Có bán vé thu tiền. Nếu TCS dưới âm phủ còn sáng tác, chắc anh ta sẽ cao hứng để viết vào bản nhạc của mình “Bài Ca Dành Cho Những Xác Người” thêm những lời lâm ly bi đát sau đây: “Chiều đi qua Quận Cam, hát trên thân xác mình. Ta đã thúi, ta đã thúi, sao bây giờ người ta còn u mê mù quáng? Chiều đi qua Quận Cam hát trên thân xác mình, ta đã thúi, ta đã thúi, ta bây chừ thân chương xình như xác Minh râu …”
Từ nhiều sự kiện xẩy ra cùng một lúc hiện nay, chúng ta mới nhận ra rằng chuyện có nhiều gia đình đem thân làm tôi mọi cho CS là một hiện tượng di truyền từ đời nọ sang đời kia, chứ chẳng phải là ngẫu nhiên. Miền nam Cali, người chủ xướng tôn vinh TCS nghe đâu là con trai của Trịnh Cung (?). Còn ở bắc Cali, tên quậy giấu mặt vụ Little Saigon là chồng của Madison Nguyễn. Tên này là con trai của Đoàn Văn Toại. Đoàn Văn Toại và Trịnh Cung là ai thì dân tỵ nạn hẳn không ai mà không biết. Các trường hợp bố con Nguyễn Cao Kỳ và Phạm Duy không là những yếu tố chứng minh giả thuyết di truyền kia đó sao? Bố là Việt gian, muốn xem con có là Việt gian không thì dễ thôi. Thử DNA là xong ngay. Giá có nhà khoa học nào bỏ công ra nghiên cứu, biết đâu chẳng tìm ra được loại Gene Việt Gian này để từ đó tìm ra phương pháp phát giác và phòng ngừa Việt gian trong cộng đồng thì may cho người tỵ nạn mình biết mấy. Nhưng cũng còn phải nhờ vào hồng phúc của tổ tiên và các đấng anh hùng liệt nữ.
Về cái anh chàng nhạc sĩ họ Trịnh, tôi đã viết rồi, cách đây cũng khá lâu. Nay muốn viết thêm chút nữa nhân cái biến cố đang gây sóng gió này.
TCS, người nhạc sĩ có chút ít tài năng, chết cách đây đã 7 năm. Người ta cứ tưởng rằng anh ta chết cũng giống như chó chết là hết chuyện. Nhưng không, bọn phỉ quyền Hànội, kẻ đã lợi dụng tối đa cái tài mọn của Sơn lúc anh ta còn sống, lại manh tâm dựng dậy cái xác chết của anh ta để quậy phá, khuấy đảo sự an bình của cộng đồng những người Việt Nam tỵ nạn chúng ta, mặc dầu anh ta chết, và đã chết 7 năm nay rồi. Kẻ có công với bọn Việt gian CS, chúng nhớ ơn, tưởng niệm theo cái lý ăn-quả-nhớ-kẻ-trồng-cây là điều bình thường. Người tỵ nạn không ke (care). Nhưng những nạn nhân của sự phản bội, những kẻ tự xưng là tỵ nạn CS dựng dậy cái thây ma của kẻ đã đâm sau lưng mình để vinh danh, để nhớ ơn mới là điều thật khó hiểu, và cũng khó chịu nữa. Có phải tất cả chúng ta sắp trở thành những kẻ “người chết 2 lần” (lời TCS trong bài Đại Bác Ru Đêm) bởi những thứ “Mỵ Châu” thời đại đang lẩn quất trong hàng ngũ chúng ta?
Người ta tổ chức giỗ chạp để tưởng nhớ người chết trong phạm vi gia đình, giữa những người thân thuộc hay bè bạn. Người còn sống thường chỉ vinh danh hay ca tụng một người đã chết một cách công khai ngoài xã hội khi người này: một là sau khi từ giã cõi đời, đã để lại công lao to lớn đối với một dân tộc, hay cho cả nhân loại; hai là đã nêu gương sáng chói về nhân cách hay đạo đức, xứng đáng cho người đời sau bắt chước và noi theo; và ba là có để lại một công trình nào đó về văn học, nghệ thuật, hay khoa học đem lại lợi ích cho xã hội. Nếu người thân hay bạn bè làm giỗ TCS trong phạm vi gia đình thì chẳng nói làm gì. Nhưng người ta làm công khai và lôi kéo cộng đồng tham dự là chuyện cần phải lên tiếng. Xét trên cả ba tiêu chuẩn, Trịnh Công Sơn có cái gì để lại đáng cho người Việt Nam tỵ nạn CS phải vinh danh và ca tụng một cách công khai và rình rang như thế?
Không phải bây giờ, mà ngay khi TCS vừa chết, cái chết của anh ta làm nổi lên không biết bao nhiêu dư luận khen chê. Lời khen không phải không có, mà tiếng chê lại càng không ít. Người chê lên án TCS là một tên phản bội, một tay CS nằm vùng, một con người tham sinh úy tử, ích kỷ, và hèn nhát. Có người cho rằng cái chết của TCS là một sự đền tội xứng đáng. Có người khác còn tiên đoán, TCS chết, nhạc của anh ta cũng sẽ chết theo. Còn những người khen đánh giá TCS là một nhạc sĩ thiên tài. Anh ta là một người yêu nước. Người khen, để biện hộ cho những cáo buộc của dư luận, cho rằng TCS đã phải đi giữa hai lằn đạn, ý nói anh ta là nạn nhân của cả hai phe Quốc cộng. Nhận định này đưa ra luận chứng rằng TCS cũng đã từng bị đầy ải tại các công, nông trường của CS.
Dư luận chê TCS nhận định và đánh giá anh ta như nói trên không sai. TCS là một thanh niên trốn lính ai cũng biết. Hành vi đó cho thấy anh ta là một con người hèn nhát, ích kỷ, và vô trách nhiệm. Trong lúc trốn lính, TCS còn dựa vào sự bao che của một vài giới chức quen biết có thẩm quyền trong quân đội để viết nhạc, rong ruổi đây đó, tụ tập giới trẻ hát hò chống chiến tranh, xuyên tạc và chống báng công cuộc chiến đấu tự vệ của quân dân miền Nam, ca tụng và cổ võ bọn xâm lược miền Bắc. Đó là một hành vi phản bội. Như thế, TCS bị kết án là phản bội thì cũng đúng thôi. Nếu anh ta không núp dưới sự che chở của người khác mà hành động đi ngược lại quyền lợi của Tổ Quốc thì tư cách của anh ta còn có thể biện minh được. Như thế có thể coi anh ta là một con người có lập trường và có bản lãnh. Nhưng đáng tiếc bản chất con người TCS tự nó đã là hèn nhát và phản bội rồi.
Có nhiều tác giả không nhận định và đánh gía TCS trên bình diện văn học thuần tuý, mà chỉ phê phán dưới khía cạnh chính trị qua cuộc sống và các ca khúc anh ta viết về cuộc chiến. Có nghĩa là những người đó chỉ cân nhắc và đánh giá TCS có công hay có tội đối với Quốc Gia, Dân Tộc, mà không phê bình về mặt nghệ thuật. Cái đó là một thiếu sót, bởi vì những người không biết gì về âm nhạc sẽ tưởng rằng tính tình TCS có chút nên chê trách thôi, nhưng anh ta là một thiên tài âm nhạc thật. Sự phê phán có phiến diện thật đấy, nhưng cũng dễ hiểu thôi, vì nhạc của TCS thật sự cũng chẳng có gì đáng giá lắm để nói tới. Nó phần lớn khởi hứng từ chiến tranh, gắn liền với cuộc chiến, và đã gây ảnh hưởng không nhỏ vào việc làm sụp đổ chế độ của miền Nam. Có thể nói một cách không sai là nếu không có chiến tranh thì đã không có nhạc TCS. Và ngược lại, TCS cũng đã không được nổi tiếng nếu không có chiến tranh. Điều mà dư luận phê phán mạnh mẽ nhất vẫn là TCS là một nhạc sĩ phản chiến. Từ phản chiến đi đến phản bội.
Trong sáng tác, TCS đã viết ra rất nhiều lời ca có tính cách kết án chiến tranh một chiều. Ta hãy nghe TCS hát : "Đại bác qua đây đánh thức mẹ dậy, đại bác qua đây con thơ buồn tủi........Từng chuyến bay dêm con thơ dật mình, hầm trú tan hoang, ôi da thịt vàng từng đêm soi sáng lạ mắt quê hương. Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng, hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng, cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn...."(bài Đại Bác Ru Đêm). Đây rõ ràng là những lời kết án nhắm vào Chính Quyền VNCH và đồng minh Mỹ. Đại bác qua đây. Từ đâu qua? Hàng vạn tấn bom trút xuống. Từ đâu trút xuống? Chính câu hỏi đã là một sự trả lời rồi. Sao không thấy TCS than khóc những cái chết do đạn pháo từ rừng bay đến, hoặc do những trái mìn của những kẻ từ bưng biền ôm ra? Còn nhiều và rất nhiều những câu hát như thế rải rác trong hàng trăm ca khúc mà TCS đã viết ra. Trong khi TCS khóc "từng vùng thịt xương có mẹ có em" (bài Đại Bác Ru Đêm), và tủi phận cho những "người già co ro buồn nghe tiếng nổ, em bé lõa lồ khóc tuổi thơ đi" (bài Người Già Em Bé), thì anh ta lại bỏ quên, không nhỏ được lấy một giọt nước mắt nào cho hàng ngàn nạn nhân vô tội bị CS giết hại tại Huế, nơi quê hương của chính anh ta.
Từ chỗ chống chiến tranh một chiều như thế, TCS đã trở thành một con người phản bội. Anh ta đã phản bội lại máu xương của những người đã gục ngã, hy sinh để bảo vệ cho mảnh đất mà anh đang sống, và được sống an bình. TCS có phải là VC hay không thì chuyện này chưa có bằng chứng xác đáng để kết luận. Thiển nghĩ, có lẽ TCS không phải là một dảng viên CS. Nhưng một điều có thể khẳng định, TCS là một công cụ phục vụ cho bọn xâm lược miền Bắc, và tự nguyện để cho VGCS lợi dụng.
Có người cho rằng Cái chết của TCS là một sự đền tội xứng đáng. Chúng ta nên thông cảm cho những nạn nhân của CS mà sự uất hận đã lên đến cực điểm. Chẳng nên bắt lỗi hoặc trách cứ họ. Tuy nhiên phải nhìn nhận rằng sự kết án đó có phần hơi hồ đồ. Cho rằng TCS đã gây tội ác đối với chúng ta, và anh ta chết là xứng đáng để đền tội. Vậy chúng ta những nạn nhân của tội ác kia, mai kia chúng ta chết, không lẽ chúng ta cũng phải đền tội sao? Không được. Chết là một định luật chung cho mọi ngườị Ai cũng phải chết, và loài nào rồi cũng đi đến cái chết. Do đó không thể nói cái chết của TCS là sự đền tội. Sự đền tội của TCS là sự khinh bỉ của dư luận khi anh ta chết.
Còn về những lời khen? Lời khen ngợi lớn nhất cho TCS là lời mợ Khánh Ly ngôn rằng TCS là một người yêu nước. Chữ NƯỚC ở dây không hiểu là thứ nước nào, mợ KL không cho biết, Nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa hay là nước Việt Nam Cộng Hòa? Nếu mợ KL cho rằng TCS yêu nước VN xã hội chủ nghĩa, chúng ta khen mợ KL nói đúng. Còn nếu bảo rằng TCS yêu nước VNCH thì chuyện này cần phải làm cho sáng tỏ. Sự thực là như thế nào cũng dễ tìm ra thôi. Chúng ta hãy nghe mợ KL hát: "Hãy sống dùm tôi, hãy nói dùm tôi, hãy thở dùm tôị Thịt da này dành cho thù hận, cho bạo cường, cho tham vọng của một lũ điên..."(bài Hãy Sống Dùm Tôi). Xin thử hỏi cái lũ điên tham vọng đây là ai, bọn phỉ quyền Hanoi hay Chính Quyền VNCH? Nếu lũ điên thù hận, bạo cường, và tham vọng kia là bọn phỉ quyền Hanoi, thì tại sao ngày 30-4-75, TCS lại lên đài phát thanh SG hát đón bọn này vào thành phố? Không lẽ TCS ngu đến độ vui mừng và hãnh diện đi đón lũ liên vào Saigon. Như vậy lũ điên tham vọng, thù hận, và bạo cường kia tất nhiên phải là Chính Quyền VNCH. Thật là oan nghiệt, kẻ xâm lược thì được TCS hân hoan đón chào là người "anh em ta về" (bài Chờ Nhìn Quê Hương Sáng Chói), còn những người chiến đấu để tự vệ lại bị TCS gọi là lũ điên tham vọng, bạo cường, và thù hận. Mợ Khánh Ly cũng nên hiểu như thế chứ. Qua bài hát này, TCS đã nặng nề kết án cả chính thể VNCH của miền Nam, nơi anh ta trú thân an toàn để đi ca hát. Mợ KL tôn vinh TCS là một người yêu nước thì phải hiểu rằng nước đây chính là nươc VN xã hội chủ nghĩa thì mới là chính xác. Với sự tôn vinh này, người tỵ nạn CS Khánh Ly đã nhục mạ cả Chính Quyền và tập thể QLVNCH. Còn gì đau đớn và mỉa mai hơn, bởi vì miền Nam là nơi mợ KL sinh ra, lớn lên, được hưởng giáo dục đầy đủ, và đưa mợ lên đài vinh quang trong nghề hát xướng. Lại nữa, nếu TCS yêu nước VNCH, thì tại sao ngày 30-4-75 anh ta lên đài phát thanh reo hò ca hát: mặt đất bao la anh em ta về gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng chơi rồng bàn tay ta nắm nối chờ một ngày VN (bài Nối Vòng Tay Lớn). Anh em với TCS về Saigon vào ngày 30-4-75 là ai mà làm cho anh ta vui mừng đến thế. Và, những người anh em này từ đâu về? Hỏi tức là trả lời rồi vậy. Mợ KL ca tụng TCS là người yêu nước. Nước ở đây như thế phải hiểu là nước VNCS. Không thể hiểu khác được. Mợ KL là một người tỵ nạn CS lại ca tụng tên phản quốc, công cụ tuyên truyền cho VGCS, là người yêu nước. Nước đó là nước Việt Nam CS. Sự thật đã được chứng minh. Vậy thì mợ KL thật ra là ai đây?
Cho rằng TCS trong cuộc chiến đã phải đi giữa hai lằn đạn cũng chỉ là lời biện hộ láo khoét. Thật vậy, chỉ nguyên một việc TCS lên đài SG hát nối-vòng-tay-lớn để mừng chiến thắng của VC và đón chúng vào thành như đã nói trên đã quá đủ để nói lên đường đi, chỗ đứng của TCS rồi. Không cần thiết phải dài dòng thêm. TCS rõ ràng đã đứng hẳn về một một bên, bên VGCS, chứ chẳng phải anh ta đứng ở giữa để bị lãnh đạn của cả hai bên. Miền Nam trước 30-4-75, có ai dám cho TCS ăn đạn không? Chắc chắn không. Hơn thế nữa, anh ta không phải là đã nhận được biết bao nhiêu ân huê và ưu đãi của người miền Nam đấy sao? Việc chọn cho mình một chỗ đứng và những sáng tác của TCS đã làm cho anh ta trở thành người có công lớn đối với CS. Sự đãi ngộ cuả CS đối với TCS khi anh ta chết đã nói lên điều đó. Thiếu gì người đã từng lập công hãn mã đối với CS, khi chết đi đâu có được cái phước đức như TCS. Sự thật đã qúa rõ ràng. Tất cả mọi lời lẽ được tung ra để biện hộ và chạy tội cho TCS đều là giả trá, hoặc là vì thiếu hiểu biết, hoặc là có dụng ý.
Cũng trong luận điệu chống đỡ cho TCS, có người nói rằng đã một thời TCS bị CS đầy đi nông trường. Nói như vậy tỏ ra họ chẳng hiểu biết một tý gì về CS. Dưới chế dộ CS, nhất là vào thời Lê Duẫn, để tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội, tất cả mọi người (dĩ nhiên trừ bọn đầu sỏ ở Hanoi) đều phải tham gia vào sản xuất. Các văn nghệ sĩ được điều động đến các công nông trường tập thể vừa để thực tế (tiếng của VC) lao động, vừa để sáng tác hầu thúc đẩy tăng năng xuất. TCS có đi công, nông trường không phải là một biệt lệ, càng không phải là một sự đầy ải. Người nhạc sĩ sáng tác bản Tiếng Chầy Trên Sóc Bambo đã phải nằm ở một sóc thượng hơn nửa năm trời để viết ra bài hát. Và người viết ra bài “Tiếng Đàn Tà Lư” cũng phải vậy nữa.
TCS sống tại miền Nam, làm việc (dậy học) trong chế độ Cộng Hòa, được nhiều người nắm giữ quyền hành lúc đó che chở để khỏi phải ra trận, tức là đã hưởng những ơn huệ hơn người. Nhưng anh ta vẫn đi theo CS, và cuối cùng hoan hô, đón rưóc bọn xâm lược vào Saigon. Như thế TCS đã hiển nhiên là một tên phản bội người Việt Nam Quốc Gia. Thế thì tại sao những kẻ đã bị TCS phản bội, hiện nay lại muốn vinh danh cho TCS? Lý do gì? Xét cho cùng thì cái lý do duy nhất chỉ là để thi hành Nghị Quết 36/CP của bọn VGCS mà thôi. Bọn phỉ quyền Hànội tung ra NQ36 một cách công khai, không hề úp mở. Thi hành ở đâu trong những lãnh vực sinh hoạt nào, chúng đã ra chỉ thị rõ ràng cho các cơ quan thừa hành của chúng. Tài trợ bao nhiêu, chúng cũng không thèm giấu đút. Chỉ có kẻ đứng ra công khai thi hành Nghị Quyết tại các môi trường sinh hoạt thì chúng không tiết lộ. Vấn đề này, những người có kinh nghiệm về CS, các sĩ quan cảnh sát đặc biệt, và sĩ quan quân đội làm trong ngành tình báo hoặc phản gián của QLVNCH thì biết rành và biết rõ. Cho nên, chẳng hạn như những người đi nghe ca sĩ trong nước ra ngoài này hát rồi lên giọng “có thấy tuyên truyền gì đâu” thì thật là ngây thơ và ngu xuẩn. Nên biết rằng VGCS không bao giờ triển khai và thi hành NQ36 tại hải ngoại dưới bảng hiệu công sản, mà luôn luôn bọc nó bằng cái vỏ Quốc Gia, hay ít nữa là một cái gì đó vô thưởng vô phạt để dễ qua mặt người tỵ nạn.
Thực ra, VGCS chọn chủ đề vinh danh TCS xem ra cũng là chuyện bất đắc dĩ, bởi vì ở hải ngoại này, TCS, về mặt nhân cách và đạo đức, đã là một người mất hết cảm tình của người đồng hương rồi. Hơn nữa, nhạc của anh ta cũng chẳng còn mấy ăn khách và đang đi vào quên lãng. Nói thế không phải là cố tình hạ giá nhạc TCS. Người miền Nam rất bao dung, cỏi mở, và ít có câu nệ, cả về lối sống lẫn trong thưởng thức văn nghệ. Vì những đức tính này, ngay trong thời chiến tranh, người ta có thể khá dễ dàng tìm đọc những thông tin của phía CS, hát và trình diễn công khai những bản nhạc của Văn Cao, Đoàn Chuẩn, Đặng Thế Phong … đọc thơ của Lưu Trọng Lư, Trần Dân, và ngay cả Tố Hữu, Chế Lan Viên …Ở hải ngoại, trừ ra những thứ nhạc, sách báo tuyên truyền bị gạt bỏ, còn những cái hay, cái đẹp nói chung trong sáng tác vẫn được đón nhận một cách niềm nở. Như thế mới thấy rằng nhạc TCS bị đào thải ở hải ngoại không phải hoàn toàn vì vấn đề đạo đức cá nhân của anh ta, mà vì chính tự bản thân những bản nhạc.
Những sáng tác của TCS xin tạm phân chia làm hai loại: nhạc phản chiến và nhạc tình cảm. Khoảng trên 50% hoặc hơn các sáng tác của Sơn là nhạc phản chiến. Sở dĩ tên tuổi TCS được bốc lên là do loại nhạc này. Loại nhạc phản chiến của TCS đều là dân ca, rất đơn điệu (monotone) và cũng tầm thường thôi. Trong thời còn chiến tranh và ngay tại miền Nam, từ thành thị tới thôn quê, trong khắp hang cùng ngõ hẻm, đâu đâu cũng vang tiếng nhạc phản chiến của TCS. Đáng tiếc là loại nhạc dùng để tuyên truyền này được viết để phục vụ cho cuộc xâm lược của CS, nên nó cũng buộc phải chết theo ngay khi nạn nhân của xâm lược (VNCH) đã chết. Điều đáng buồn cho TCS là những sáng tác loại này của anh ta bị cấm hát thời còn chiến tranh ngay trong những khu vực do VC kiểm soát. Nếu TCS không phải là CS, và nếu anh ta còn là một con người có liêm sỉ và biết tự ái thì anh ta đã phải nhận ra cái thân phận nô lệ của mình ngay từ ngày đó.
Còn lại trong số các tác phẩm của TCS là nhạc tình cảm. Đem nhạc tình cảm của TCS so sánh với các nhạc phẩm của các tác giả khác, ta có thể đánh giá giá trị nghệ thuật của anh ta chính xác hơn. Nhạc TCS, lãng mạn không thể bằng cái lãng mạn của Thiên Thai, thơ mộng không qua mặt được Trăng Mờ Bên Suối, gợi cảm không so sánh được với Dư Âm, tình tứ còn thua xa Tiếng Thời Gian, hồn nhiên sao bằng được Sơn Nữ Ca, tha thiết còn dưới bậc của Giọt Mưa Thu, hay Con Thuyền Không Bến, quyến rũ làm sao bằng Ai Về Sông Tương hoặc Thu Quyến Rũ, du dương nhất định phải nhường bước Tiếng Sao Thiên Thai, ray rứt không thể bằng Nhớ Về Hànội, êm đềm dưới hạng của Làng Tôi hoặc Tình Quê Hương. Vân vân và vân vân. Hơn nữa, trong nhạc TCS, người ta không tìm được cái không khí của một gia đình ấm cúng, những hình ảnh quyến luyến như trong Tình Quê Hương hoặc Về Dưới Mái Nhà.
Nhạc TCS còn thua kém nhiều nhạc phẩm khác như thế, vậy mà có kẻ cho rằng TCS là một nhạc sĩ thiên tài. Thật đúng là nói láo. Người đó hoặc không biết gì về âm nhạc, hoặc không biết thưởng thức môn nghệ thật này. Vậy thì người ta vinh danh TCS là vinh danh cái gì? Thật khó mà tìm ra được câu trả lời.
Sự thật, TCS không phải là một nhạc sĩ tài ba như người ta tưởng, mà đúng ra anh ta là một tay phù thủy ngôn ngữ. TCS chỉ giỏi viết lời trong ca nhạc, tức là lời ca mà thôi. Công tâm mà nói, khó có thể phủ nhận TCS là người có tài về nghệ thuật “chế tạo” ngôn từ. Các bài hát của TCS nếu bỏ đi phần lời ca thì bản nhạc sẽ trở thành rẻ tiền ngay. Cho nên nhạc TCS nếu có được coi là hay thì nó hay ở phần lời ca chứ không phải hay vì âm điệu. Chẳng hạn để mô tả về thân phận nhược tiểu của người VN yêu nước, TCS viết: Người con gái VN da vàng, yêu quê hương như yêu đồng lúa chín. Muốn tố cáo Mỹ xâm lược, TCS nhẹ nhàng than thở: Người con gái VN da vàng, yêu quê hương nay đã không còn (bài Ca Dao Mẹ). TCS lên án chiến tranh hủy hoại tương lai dân tộc, anh ta viết: Khi chiến tranh về đốt lửa quê hương … bom đạn về đêm đêm đốt cháy tương lai (bài Đại Bác Ru Đêm). TCS nằm tưởng tượng ngày mai của anh ta ra sao rồi lớn tiếng thúc dục bộ đội VC và bọn phản chiến trong thành phố: Ta đã thấy gì trong đêm nay, đèn soi trăm ngọn đèn soi. Mặt đất rung rinh muôn triệu người phá ngục tù đi dựng ngày mới. Rạng đông soi sáng tương lai. Dòng máu anh em đã nhuộm mặt trời cùng xương khô lên tiếng nói, đời sống ấm êm nhân danh con người (bài Ta Đã Thấy Gì Đêm Nay). TCS trong khi ăn cơn Quốc Gia, uống nước Quốc Gia, hít thở không khí Quốc Gia, thế mà vẫn mong chờ, chờ cho được cái mơ ước: VN thống nhất với những tình thương vô bờ (bài Chờ Nhìn Quê Hương Sáng Chói). Ôi cái tình thương vô bờ của CS mà TCS mơ tưởng nó đẹp làm sao như ta đang thấy ngày nay!
Trong những dòng nhạc phản chiến, TCS sử dụng chữ nghĩa thật tài tình. Một câu hát của TCS có thể làm cho một binh sĩ phải buông súng, một em học sinh sẵn sàng xuống đường đốt cờ Mỹ, một cụ già muốn xét lại thái độ chính trị của mình: tại sao phải chống lại những người đi giải phóng quê hương, tại sao lại cam tâm làm nô lệ cho Mỹ v.v. và không thiếu học sinh sinh viên cảm thấy cuộc chiến là phi lý! Lời ca trong dòng nhạc phản chiến của TCS thật dễ sợ.
TCS cũng vẫn tỏ ra là một tay phù thủy chế tạo ngôn ngữ trong những sáng tác tình cảm của anh ta. Những chữ, những lời anh ta sử dụng rất tầm thường, bình dân, tự nhiên, không gò bó, nhưng lại tượng hình, giầu âm thanh và nhạc điệu, và cũng không thiếu cả ánh sáng, hơn nữa rất hàm xúc, mỗi chữ mỗi câu đều hàm chứa ý nghĩa của nó. Chẳng hạn câu: Trên bước chân em âm thầm lá đổ ….. Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau (bài Diễm Xưa), hoặc: Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn, đong đưa võng buồn …. Mẹ ngồi ru con tiếng hát lênh đênh (bài Ca Dao Mẹ). Hầu như tất cả mọi lời ca trong nhạc TCS đều sản phẩm phù thủy cả. Tuy nhiên cũng có những câu, hát nhiều lần, hát mãi, người ta vẫn chẳng hiểu gì. Thí dụ: Mưa vẫn mưa bay trên hàng lá nhỏ, dài tay em mấy thuở mắt xanh xao. Tuy không hiểu nhưng người ta vẫn phải nhìn nhận cái hay vô hình ẩn hiện trong câu hát. Một lần nữa xin được nhấn mạnh, đó là tính chất phù thủy trong phần lớn các bản nhạc của TCS. Nói tóm lại, nhạc của TCS dù nhạc phản chiến hay nhạc tình cảm đều chỉ nặng giá trị ở lời ca, nhưng không mấy xuất sắc về âm điệu. Một nhạc sĩ có tài là một nhạc sĩ biết dùng âm thanh để nói lên tư tưởng của mình. Dùng lời để nói điều mình muốn nói như TCS sao gọi được là nhạc sĩ tài. Như vậy mà thổi TCS lên thành thiên tài âm nhạc liệu có quá đáng không? Xếp TCS ngồi chung chiếu với những Beethoven, Chopin, Mozart v.v., cái thế giới âm nhạc này sẽ nghĩ như thế nào?
Khi TCS chết, có một số văn nghệ sĩ bạn bè hoặc quen biết với Sơn ở hải ngoại đến nhang khói trước di ảnh của anh ta. Nhiều người bầy tỏ tiếc thương và thổi anh ta lên đến tận tầng mây xanh. Đó là thói quen mặc áo thụng vái nhau của một số văn nghệ sĩ của ta. Nhưng khi thấy VGCS tổ chức ma chay linh đình, và đồng bào tỵ nạn mạnh mẽ lên án anh ta, những người này từ đó tắt tiếng. Việc thương tiếc và trả nghĩa bạn bè là điều nên làm, nhưng không nên vì cảm tình riêng tư mà phủ lên quan tài người chết những tấm áo mà người chết đã không sắm nổi lúc sinh thời. Ngày nay, bọn người rắp tâm vực dậy cái thây ma TCS đã rữa, không phải vì tình cảm liên hệ với TCS, cũng chẳng phải vái cái thây ma TCS để mình được sáng giá lây, mà chỉ là để thi hành NQ36 của VGCS. Chuyện này VGCS không dám ra mặt làm. Chúng mượn tay thế hệ con cháu của những tên tay sai mang gene di truyền làm thay. Điều đó không có gì lạ. Chỉ là kẻ có công, người có của, ai cũng đều lợi cả. Muốn người đời sau nhớ đến TCS, người ta cần gì phải lập bia khắc chữ, nhạc hội nhạc hè chi cho phí công tốn sức. Nhân dân VN sẽ không bao giờ quên được TCS, sẽ luôn luôn nhớ đến và nói cho nhau nghe cái tên của kẻ nổi tiếng là hèn nhát và phản bội này. Nhân dân VN đã lập bia từ lâu rồi, đây gọi là bia miệng. Bia miệng mới là thứ công cụ ghi nhớ đời đời bền vững của loài người trên mặt đất.
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
-----
XƯỚNG CA VÔ LOÀI.
DẠ BẠC TẦN HOÀI *
Đỗ Mục
Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa,
Da bạc Tần Hoài cận tửu gia
Thương nữ bất tri vong quốc hận,
Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa.
( Xin xem phần giải thích ở cuối bài )
Thông thường khi trích dẫn, người ta chỉ trích có hai câu chót của bài này sau đó sẽ tràng giang về chủ đề tác giả muốn đề cập. Ở đây, xin phép cho tôi được ghi lại trọn bài để minh chứng cho sự việc.
Đối với ca sĩ Khánh Ly, nhìn chung theo dư luận quần chúng, phê bình , chê bai trách móc nhiều hơn khen hay bênh vực.
Của đáng tội, để trở thành một nhân vật của quần chúng không phải dễ mà cũng chẳng khó. Để quần chúng chấp nhận thích hợp với đại đa số thì Khánh Ly đã có sẵn bao nhiêu giới thưởng ngoạn ái mộ. Bà đã nổi tiếng trong nước thời VNCH bởi những ca khúc của anh nhạc sĩ phản chiến, phản bội, phản thùng lá mặt lá trái hai ba mang là Trịnh Công Sơn nhưng công chúng vẫn chấp nhận ở một phương diện nào đó chớ tư cách của anh ta không xứng đáng ngang hàng với một anh cu li làm thuê, gánh nước mướn có tư cách, danh dự.
Đương thời Khánh Ly vẫn được giới ái mộ đưa rước, lên xe xuống ngựa. Các party, phòng trà, lễ bế giảng , mãn khóa thì ca sĩ Khánh Ly vẫn được nhiều giới ưu tiên trọng vọng ân cần mời mọc kèm theo tiền cachet hậu hĩnh có thể là một trong những ca sĩ được ái mộ hàng đầu. Giới thưởng ngoạn thường ví giọng ca Khánh Ly với các ca khúc của Trịnh Công Sơn như Phạm Duy với Thái Thanh. Đây cũng là chuyện thường tình trong giới nghệ sĩ vì nhạc sĩ thường kiếm giọng ca hạp với giòng nhạc của mình hầu thăng hoa cả hai. Không loại trừ giới media cũng góp thêm phần đánh bóng hay đạp đổ.
Biến cố mất nước hay bị phản bội, đổi đời quay ngoắt 180 độ làm thiên hạ choáng váng. Phu quân nàng ca sĩ nổi danh là Đại úy biệt kích Mai Bá Trác xộ khám cộng sản ngày vào thì có ngày về thì không. ( chuyện này sẽ được thuật vào dịp khác vì Đ/u Trác đã làm một cú vượt ngục rất ly kỳ và đặt chân lên đất Mỹ ít lâu sau đó).
Ngoài đời Khánh Ly kiếm cách xuống ghe ( phe ta gọi tếu là ô đi ghe ) vượt biên thành công. Sang đất Mỹ nàng ca sĩ đang thời xuân sắc chẳng lẽ bỏ nghề. Thoạt kỳ thủy, mới chân ướt chân ráo đặt chân sang đất Mỹ, lúc bấy giờ cao trào chống cộng, phục quốc....còn hừng hực khí thế đấu tranh. Được phỏng vấn nàng bèn cả quyết khi nào VN không còn bóng dáng cộng sản tôi mới nghĩ đến chuyện quay về..vv..và vv.. Nghe sục sôi lòng yêu nước làm mọi người nức lòng. Nàng được mời đi hát khắp ơới trên đất Mỹ những chỗ có đông cộng đồng người Việt, đình chùa miếu mạo, nhà thờ hay các hội đoàn đấu tranh mời nàng ca sĩ nổi danh tới giúp vui . Dĩ nhiên tìm ân nhân bảo trợ không khó với tiếng hát Khánh Ly.
Các nước khác ngoài Mỹ như Anh, Pháp, Canada, Đức....nếu có cộng đồng người Việt sinh hoạt ở đó , khi được mời tới, KL cũng thảy đều có mặt. Vì máy bay không phải trả tiền, ăn ở có người lo. Bán băng nhạc tiền mặt đút túi, tiền cachet cũng tiền mặt cũng bỏ túi luôn, bất quá chia cho agent tiền cò công lao chạy chọt đưa đón. Đôi khi agent còn phải avant ít xấp cho các nàng gầy sòng. Ngoài ra còn lợi dụng thời gian trình diễn chạy sô phòng trà. Còn đòi gì hơn.
Cuộc sống cứ thế trôi đi trôi đi theo dòng thời gian. Chẳng lẽ ta đâu mãi thế này.
Thời gian là cái gì tàn nhẫn nhưng cũng âm thầm vô hình. Nó chẳng chờ đợi bất cứ một ai, một hiện tượngnào.
Nghị quyết 36 vủa bọn răng đen mã tấu ra đời. Đây là sách lược có tính cách chiến lược của cộng sản Việt Nam đã được chuẩn bị từ nhiều năm trước. Trong khi còn hát, ca nhi ca kỹ vẫn cứ nỉ non phòng trà, đại hội, bazaar...đem tiếng hát mua vui cho cuộc đời. Mợ quên rằng thời gian nó có đợi nàng đâu, luật đào thải quả thật tàn nhẫn. Khi nàng đặt chân sang đất Mỹ thì cộng đồng còn non trẻ, càng ngày cộng đồng càng lớn mạnh, lớp trẻ dần dần lớn lên, tài năng càng ngày càng nhiều thì sự cạnh tranh càng ráo riết. Bọn việt cộng lợi dụng sự mở cửa, bãi bỏ lệnh cấm vận thời Clinton, chính sách toàn cầu hóa của Hoa Kỳ giúp cho bọn chúng gởi người qua càng ngày càng đông càng nhiều. Chương trình " Duyên Dáng Việt Nam" của bọn việt cộng lấy tiền dân mít tỵ nạn gởi về giúp thân nhân tài trợ tiền bạc cho bọn văn công góp phần vào việc làm mất mối lợi cho đám ca sỡi hải ngoại một phần lớn. Chưa kể mấy anh bầu show cũng vì túi tiền mà làm mất không ít thu nhập của giới ca sĩ cũ lớn tuổi. Dĩ nhiên những trung tâm ban nhạc lớn như Thúy Nga, Asia lại có những chương trình tuyển lựa tài năng mới cũng làm mất thêm giá trị lẫn túi tiền của các ca sĩ cũ lớn tuổi vang bóng một thời. Chưa kể Karaoke cũng tạo ra một số ca sĩ có thể cạnh tranh nghề nghiệp được. Đó là nói về mặt nổi, sinh hoạt văn nghệ. Chưa nói tới phần lũng đoạn có liên quan đến chính trị của nghị quyết này. Ông bà ta hay nói: ăn quen nhịn không quen. Thế là sau nhiều năm tuyên bố đanh thép, chống cộng đến chiều, đến giọt máu cuối cùng thì bỗng dưng một buổi tối trong mùa noel cách nay chừng 4,5 năm, nàng ca sĩ về chiều được mời dự party đo tên Nguyễn thanh Sơn, Phó Lãnh Sự việt công ở Los Angeles khoản đãi. Mở đầu cho sự việc trở mặt trở cờ của một số ca sĩ mà Khánh Ly là nhân vật nổi bật nhất.
Lời ong tiếng ve, câu nói ông bà ta thường đưa ra từ lâu: Xướng ca vô loài. Áp dụng trong trường hợp này sao nó không sai một mảy may. Những câu Cụ (phải nói như vậy mới đúng sau gần 40 năm trên đất Mỹ ) Khánh Ly tuyên bố hùng hồn như đinh đóng cột thì nay nó như một thứ " chó liếm nước " thật đáng khinh bỉ phỉ nhổ.
Nói của đáng tội. Đem tiếng hát mua vui cho đời, cái thói ăn xổi ở thì không biết chuẩn bị cho tương lai, thuế mà không đóng. Xài tiền mặt mà. Ở cái xứ mọi trật tự nề nếp đâu vào đó, chẳng lẽ về già xếp hàng xin trợ cấp, welfare thấy sao bỉ mặt quá mà cộng đồng thì làm sao cưu mang được những trường hợp như vậy. Chỉ có xã hội đứng ra bảo kê thôi. Cái sĩ diện nó làm chết con người ta ở cái chỗ này. Thì bỗng dưng chẳng phải tự dưng tự lành đâu. Bọn việt cộng hay đúng hơn bọn bầu show bên VN thấy được món lợi của những người vang bóng một thời cùng là lợi thế về tuyên truyền, đánh bóng cho chế độ. Chúng đâu bỏ cơ hội bằng vàng lợi dụng các ca sĩ về chiều vừa có tiền vừa đòi hỏi họ tuyên bố những gì có lợi về mặt chính trị tuyên truyền có lợi cho chúng. Vừa có tiền vừa có quyền vừa lợi dụng để tuyên truyền . Nhất cử 4,5 tiện.


Đã mang tiếng " xướng ca vô loài " lại tham tiền, háo danh nữa thì Cụ đâu có màng chuyện gì khác. Cụ đâu biết là những tên bầu show phải cầu cạnh xin phép từng bài hát. Thương lượng chạy chọt đút lót ( bây giờ ở VN mà muốn nói chuyện với người nhà nước là đồng tiền phải đi trước ). Bài hát được chúng, những đứa lỗ tai cây duyệt xong Cụ phải hát trước cho chúng nghe qua coi có được không. Có phép chúng ( bọn thông tin văn hóa) mới được trình diễn ( bọn việt cộng nói là thể hiện; không biết thể hiện cái củ cải gì).
Lại phải theo yêu cầu hay chính Cụ tự nguyện tuyên bố những câu ca tụng chúng " thối" không thể tả. Những tuyên bố của Cụ khi về VN chửi cha những gì Cụ đã phát biểu mấy chục năm về trước. Cụ còn nhớ hay đã quyên béng mất rồi ? Ắt hẳn Cụ cũng lây bệnh giống mấy thằng việt cộng là bị đứt giây thần kinh xấu hổ nên không biết liêm sỉ là gì. Chuyện nhỏ miễn có tiền có xu có xèng rủng rỉnh tiêu ai đã làm gì được nào bộ quý vị ghen chắc? Vô tình hay cố ý, Cụ mắc bẫy rơi vào quỹ đạo của việt cộng lúc nào không hay. Bà con hải ngoại tẩy chay Cụ nghĩa là họ chẳng cần đếm xỉa gì tới Cụ nữa. Xin Cụ làm ơn nhớ cho, bà con hải ngoại lúc nào cũng sẵn sàng rộng lượng tha thứ cho cụ cho dù Cụ có phản bội lại lòng tin của họ nhiều phen. Chắc chắn Cụ không quên câu này:
" Mỹ nhân tự cổ như danh tướng. Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu ". MƯA NGUỒN .

Ghi Chú :
* Tạm dịch nghĩa: Đêm đậu thuyền trên bến sông Tần Hoài .
( Đỗ Mục: 803 - 852. Thi sĩ thời thịnh Đường.)
Khói bay trên sông lạnh, ánh trăng lung linh trên bãi cát.
Đêm đậu thuyền ở bến Tần Hoài gần quán rượu.
Tội nghiệp con hát ( ca kỹ ) không biết hận mất nước.
Bên kia sông vẫn hát khúc Hậu Đình Hoa.

Trần Hậu Chủ ( 582 -589 ) ông vua cuối cùng đời Trần vì đam mê tửu sắc, bỏ bê việc nước quanh năm suốt tháng chỉ lo vui vầy cùng bọn quần thần, ca nhi múa hát. Ông đặt ra khúc hát Hậu Đình Hoa. Bỏ bê việc triều chính dẫn đến mất nước.

Bài Xem Nhiều