We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 31 March 2017

Nuôi con xứ Mỹ quả thật không đơn giản

Nuôi Con Xứ Mỹ

 


Hồi còn ở VN, trong xóm tôi, nhà nào cũng có hơn nửa tá con nít. Có nhiều bà sinh năm một, thậm chí có nhiều anh chị em chỉ cách nhau có 11 tháng. Các ông chồng tuy làm lương chẳng khấm khá gì nhưng các bà thật sự chẳng lo lắng, họ giỏi vặt đầu cá vá đầu tôm, giật gấu vá vai.Vả lại Trời sinh voi sinh cỏ mà lo gì.

Tôi cũng nằm trong số những gia đình đông con nên chẳng được chăm sóc ngó ngàng từng ly từng tí. Từ lúc 7 tuổi là tôi đã tự đi học một mình. Chỉ có 7 tuổi thôi, nhưng tôi phải đi bộ (cở nửa miles) tới trường vào sáng sớm khi trời chưa sáng hẳn. Lầm lũi đi, chân cứ ríu lại sợ ma và nghe chó sủa. Mẹ tôi bắt ông anh kế  (hơn 3 tuổi) chở tôi đến trường bằng xe đạp. Anh tôi chỉ đi một khúc ngắn, đuổi tôi xuống , về nhà ngủ tiếp. Tôi không dám méc mẹ, dẫu sao cũng qua được cái nhà có con chó dữ, to như con heo nái, vô cùng hung dữ, dù có hàng rào sắt chận lại, nhưng mõm nó chĩa qua hàng rào, sủa với hàm răng nhọn hoắc, con bé 7 tuổi cũng không dám nhìn. Khi về nhà, ông thợ mộc trong xóm đã thắc mắc, sao không thấy tôi đi học.
Qua năm sau lại học buổi trưa, khi đi ngang rạp hát, tôi đã ngủ ngon lành ở bên trong, nơi quầy bán vé. Ngủ chán thì đi bộ về nhà, cũng chẳng ai biết tôi về sớm hay muộn. Mọi người chỉ gặp nhau vào bữa cơm tối. Nghe nói dưới quê, nhiều con quá, tới khi đi ngủ, bố mẹ phải gọi đếm con thiếu hay đủ bằng số.
Khi hơi lớn thì phải bồng em, như mèo tha chuột. Cơm còn không đủ ăn, nói gì tới chữbabysitter xa lạ. Các bà cứ việc đẻ, đứa trước (chứ không phải lớn) trông đứa sau. Ăn thì rau cháo qua ngày. Không biết tới khi nào thì có kế hoạch hạn chế sinh sản.
Xứ nghèo nên trẻ em cứ lớn lên như cây cỏ theo kiểu Trời nuôi Trời dưỡng. Chẳng ai thắc mắc chuyện đi bộ đến trường của một đứa bé 6 tuổi. Chẳng có Cảnh Sát tới nhà hỏi tại sao đứa nhỏ bị bầm mặt khi đi học. Không có ai trông thì khóa cửa nhốt trong nhà, dù có nhiều em rất nhỏ .
Qua bao thế hệ, mọi người sống thản nhiên, coi như đó là chuyện bình thường. Cho đến khi làn sóng Cộng Sản tràn vào miền Nam, đẩy mọi người phiêu dạt tới khắp phương trời Âu Mỹ.
Kể từ đó, họ bắt đầu làm quen với luật lệ. Mọi thứ vô cùng xa lạ với cách sống ở quê nhà. Ai cũng  có quyền, dù đó là đứa nhỏ. Nhớ hồi xưa cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Ý nói cha mẹ quyết định mọi chuyện, áo mặc sao qua khỏi đầu. Thật là chẳng còn hợp thời hợp cảnh chút nào.
Nhớ hồi mới qua, tôi giữ 8 đứa trẻ: 4 đứa free. Mọi người hỏi: “Tại sao có 4 đứa free”. Vì đó là 2 đứa con và 2 đứa cháu. Thằng con học mẫu giáo, chỉ mới 5 tuổi. Nhưng khi tôi bỏ cookies vào cái đĩa, bảo mang ra cho các bạn. Nó đã đưa cho con nhỏ cháu trước khi đưa cho con trai, miệng thì nói: “You take first, Lady first”.Chỉ “mới nứt mắt” nó đã biết ở xứ này: đàn bà trên hết.
Một con nhỏ 3 tuổi cũng có cái quyền của nó: quyền không ăn, nếu nó không muốn. Hâm canh nóng trộn với cơm, múc một muỗng, miệng tôi thổi phù phù rất lâu, cho tới khi nguội hẳn. Tôi năn nỉ, nhưng con nhỏ cứ tròn xoe mắt, lộ vẻ khiếp sợ (nóng), tay thì che miệng, đầu thì lắc. Tôi cứ năn nỉ nguội lắm rồi con. Cuối cùng nó nói: “Nhưng mà nó nóng cho con”. Tôi bỏ chén cơm xuống, chịu thua. Tôi đã học được một bài học từ con bé 3 tuổi :  không phải ai cũng nghĩ như mình.
Sau đó tôi đã được khuyến cáo: chờ cơm nguội, không được thổi bằng miệng: mất vệ sinh.

Qua rồi cái thời, nhai  mớm cơm cho con. Đọc báo, thấy có người viết thư hỏi bà Abby (chuyên phụ trách mục “gỡ rối tơ lòng trên các tạp chí bên Mỹ). Đứa con mới 14 tuổi nhưng nó muốn có một line điện thoại riêng  (thời chưa có cell phone) để trong phòng của nó. Đúng hay sai? Câu trả lời làm hỡi ơi bà mẹ: nó được phép, với điều kiện nó phải trả tiền. Kết quả đứa con gái sẵn sàng nhịn tiền quà, để có một đường điện thoại riêng, nói chuyện cho thỏa thích. Bố mẹ không được tự tiện vào phòng riêng của những đứa tuổi teen. Sự tự do quá đáng cũng làm cho các bà mẹ Việt Nam lo lắng. Làm sao mà dạy con gái :
 Hãy là hoa, xin hãy khoan là trái.
Hoa nồng hương, mà trái lắm khi chua.( Thu Hồng)
Nuôi một đứa con ở xứ Mỹ thật là vất vả. Đủ thứ luật lệ bao trùm, con bé hàng xóm muốn qua chơi với con mình, cũng phải có phép của mẹ nó.Thậm chí nó xin ăn kẹo, cũng phải gọi điện thoại hỏi.Bởi vì chẳng may nó bị dị ứng sau khi ăn( ví dụ kẹo có đậu phọng..) thì mình sẽ mang họa.
Yêu trẻ, trẻ đến nhà.
Nhưng khi nghe cậu em kể ra đủ thứ chuyện lôi thôi tới luật lệ rắc rối của xứ này. Tôi không dám cho con bé hàng xóm qua chơi với cháu tôi. Nào là, nhỡ nó té là mình cũng bị thưa. Bởi vì cho nó qua chơi, thì mình cũng phải trông nó. Thôi, tự dưng ách giữa đàng mang vào cổ. Không có rảnh mà ôm rơm cho nặng bụng.
Em dâu tôi đi làm về trễ, nên cậu em tắm cho hai con gái. Tới khi hai con chừng 4 tuổi bố không còn tắm cho con gái nữa, vì sợ…”quấy nhiễu tình dục”
Tới khi báo đăng um sùm vụ ông nội ( Việt Nam) tắm cho cháu nội và thằng Mỹ con hàng xóm. Chẳng là ở nhà nên ông giữ trẻ để kiếm thêm chút đỉnh. Bên VN người ta hay nói đến “cái ấy” của con trai một cách tự nhiên. Mẹ mắng yêu con, mới bằng trái ớt, mà đã đòi vợ. Ông tắm cho cháu, và thằng Mỹ con, ông chà xát cái ấy, dọa đùa: làm biếng ăn, ông sẽ cắt đem xào, nhắm rượu. Con nít 3 tuổi không hiểu, nhưng cái camera nó khiến ông phải ra tòa. Ở xứ này, họ đa nghi quá. Gửi con, tối về họ xem lại camera. Họ đưa ông lão ra tòa về tội” xách nhiễu tình dục”. Cả nhà bối rối, con có chức phận, nổi tiếng trong cộng đồng, mà bố thì bị thưa về cái tội khó nói.
Quả thật cái tội “ xách nhiễu tình dục “ đã làm thân bại danh liệt biết bao người. Từ ông Tổng Thống tới ông Thống Đốc, khắp bàn dân thiên hạ. Một nhà báo nói rằng, có nhà (Mỹ) họ để hộp bao cao su ở phòng khách. Con trai con gái khi cần bốc vài cái mang theo, thậm chí chúng còn nhắc mẹ: “Mom, run out”. Hộp bao cao su  để ở phòng khách, bình thường như hộp giấy chùi mũi.  Phong tục VN đâu có khi nào, mẹ bắt con gái teenager uống thuốc ngừa thai. Nói tới chuyện ấy, người ta còn dùng những chữ xa xôi như trong truyện Kiều” vành ngoài bẩy chữ, vành trong tám nghề.”
Còn ở đây, hơi một chút là chụp cho tội “ xách nhiễu, đe dọa”.
Ông nội tắm cho cháu, chà xát, dọa đem xào nhắm rượu. Còn bà ngoại dơ kéo hăm cắt cái đó. Cả hai cùng bị ra tòa.

Chuyện kể rằng, bà vừa nấu cơm, vừa trông cháu.  Cháu trai có bạn hàng xóm qua chơi, bà đang cắt tôm, trong tay đang cầm cái kéo. Hai thằng nhỏ cắt giấy bừa bộn, bà hăm:” Không dọn dẹp sạch sẽ, bà cắt chim cả hai.”
Bà nói bằng tiếng Việt, cháu nghe hàng ngày nên chẳng có phản ứng gì. Chỉ có thằng hàng xóm hỏi: “What did she say?”. Mặc dù nói lõm bõm tiếng Việt, nhưng nghe bà nói hoài, thằng cháu cũng biết và giải thích cho bạn hiểu. Vừa nghe xong, thằng Mỹ con khóc bù lu bù loa về méc mẹ. Sau đó bà ngoại bị phạt đi làm công ích ngoài đường phố 1 tuần. Ông nội sau khi được tha bổng đã chắp tay vái:” Nam mô A mé ri ca”. Sợ luật lệ ở đây quá. Chẳng vị tình ai cả.
Ngoại trừ chuyện ăn uống. Đi học cũng đủ thứ luật phải theo. Trẻ con không được ở một mình cho tới khi 13 tuổi (thay đổi tùy tiểu bang). Học sinh tiểu học khi xuống xe bus phải có người đón, nếu không tài xế mang trả lại trường.
Có câu chuyện diễu khi nói về cái ấy của một bà vợ Việt dạy ông chồng Mỹ phân biệt cách dùng chữ Cái Con của tiếng Việt. Ông chồng đã hiểu, cái gì im lìm thì gọi là cái, cái nhúc nhích thì gọi là con.
Của anh thì gọi là con. Của em thì gọi là cái.
Không được nói đến cái ấy. Nhưng hoạt động của cả hai cái ấy ,thì lại nhan nhản khắp nơi. Từ sách báo, phim ảnh, TV, băng đĩa tràn lan mọi nơi mọi chỗ. Chữ nghĩa cũng phát sinh cho dễ hiểu: bà mẹ tuổi teen. Người ta phải cho trẻ học để ngăn ngừa hậu quả các em gái có bầu khi thân thể chưa phát triển toàn diện. Người Mỹ, họ sẵn sàng nói lên sự thật. Trong buổi lễ tốt nghiệp Trung Học, có trường còn cho biết bao nhiêu em làm mẹ: từ lớp đầu tiên tới lớp cuối cùng. Trước kia, các  bà mẹ tuổi teen được chính phủ trợ cấp tiền để nuôi con. Nay chính cha mẹ (tức ông bà ngoại) phải chịu trách nhiệm, chỉ cho bảo hiểm sức khoẻ cho đứa bé mà thôi.
Nhìn những bà mẹ teen ôm con ở những nơi xin trợ cấp xã hội, tôi cứ nhớ tới câu ca dao: “Bướm vàng đậu đọt mù u, lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn hoặc là : “Ăn chưa no, lo chưa tới” khi nói về cả hai trai hay gái lúc còn thiếu niên, chưa biết thế nào là bổn phận làm cha mẹ.
Trong số những trẻ em bị ra đời bất đắc dĩ đó, có bao em là nạn nhân của hãm hiếp. Bao em là do khờ khạo và bao em do cha mẹ không quan tâm tới con với đủ lý do: nghèo vì sinh kế. Nhưng gần nơi tôi ở, có một bà làm chủ vài cửa tiệm bán mọi thứ cần dùng cho tiệm Nails. Sinh hoạt hàng ngày của bà: ngủ dậy lúc 11 giờ sáng, sau đó ra tiệm và về nhà lúc 11 giờ đêm. Hai con gái thì đi học có xe bus, cả ngày chẳng thấy mặt con. Cho tới khi nhà trường gọi cho biết, con gái 14 tuổi sắp sanh, cả khu Cộng đồng giật mình, con nhỏ đó còn chơi lò cò mà. Chẳng biết bố của đứa bé là ai, bà ngoại thản nhiên ẵm cháu ra tiệm, để mẹ học cho xong Trung Học. Cứ thế hệ này nối tiếp thế hệ kia trong cái gia đình phức tạp đó.
Ngày mới qua đây, khi điền giấy tờ cho con đi học, tôi rất ngạc nhiên, sao có cái cột hỏi : có bao nhiêu đứa trẻ cùng sống chung trong nhà với nó, và sự liên hệ với những đứa này. Ngày xưa ở VN có câu: “Con anh, con em và con chúng ta.” Nay ngữ vựng bên Mỹ phân biệt : Half và Step.Nhưng không rõ ràng như VN: cùng cha khác mẹ hay cùng mẹ khác cha.
Nuôi con xứ Mỹ không còn đơn giản như ngày còn ở bên nhà. Không cần có sự ràng buộc bằng tờ Hôn Thú( bảo vệ quyền lợi cho người vợ). Luật ở Mỹ bảo vệ quyền lợi cho đứa con: dù chỉ là Boyfriend, nếu không còn ở chung, vẫn phải trả tiền nuôi đứa bé tới 18 tuổi. Nếu đứa con muốn học Đại Học phải nuôi tới 23 tuổi  (sau khoảng  thời gian này, không học xong, cha cũng hết trách nhiệm). Ngoài ra, cha còn chịu phần mua bảo hiểm sức khoẻ cho đứa con (chỉ khi nào cha không có, sẽ theo mẹ, trường hợp cha mẹ không có, mới cho theo Trợ cẩp xã hội).
Yêu cuồng sống vội, là những tiếng dùng hơn nửa thế kỷ trước. Ngày xưa bà nuôi cháu mồ côi.Ngày nay hình như chữ mồ côi ít dùng cho nghĩa cha hay mẹ đã chết.
Trẻ em bây giờ mồ côi nhiều lắm!
Tất cả đổ tội vì Cái Ấy.

Kỵ nói tới cái ấy, dù là của con trai hay con gái. Nếu trời nóng trẻ em có thể cởi áo, nhưng luôn luôn mặc quần. Trong khi con nhà nghèo ở VN, trong các xóm lao động, con nít mặc áo và cởi truồng.(Có lẽ để tiện cho việc tiêu tiểu). Cái áo còn tốn vải hơn cái quần. Có điều cái nào quí thì che, cái nào không quí thì khoe. Bây giờ mặc quần áo, phụ nữ thích khoe đủ thứ, tức là chả có cái gì quí cả. Quan niệm “Chữ trinh đáng giá ngàn vàng” có vẻ mơ hồ, hoặc tục lệ con gái về nhà mẹ  (sau ngày cưới) với con heo quay đã bị cắt tai (để mắng vốn cô dâu) chắc chẳng ai còn giữ. Hay là không muốn thấy sự thật phũ phàng, dẹp luôn con heo quay!!!
Có con gái trong nhà như giữ bom nổ chậm. Nỗi ám ảnh ngày xưa của các ông bố bà mẹ có con gái. Đừng lo, bên Âu hay Á gì, đều nghe nói tỷ lệ phá thai chỉ nghe tăng, chứ không giảm.Thuốc  phục vụ chuyện ấy cũng thay đổi theo nhu cầu. Bạn có thể mua thuốc kích thích nhan nhản ở các tiệm tạp hóa, còn thuốc ngừa thai và bao cao su thì chẳng xa lạ với học trò Trung Học.
Hồi xưa, người ta hay nói :” Cha làm con chịu”. Qua xứ người, khỏi lo, số An sinh xã hội của người nào, nguời đó chịu. Có điều cha mẹ phải chịu (một số) trách nhiệm cho tới khi đứa con 18 tuổi.Vì vậy, có nhà, con thì hăm he: 18 tuổi sẽ  ra khỏi nhà, không còn bị kềm kẹp vì luật pháp, muốn làm gì không ai cấm cản. Ngược lại, nhiều cha mẹ cũng hằm hè: tới năm con 18 tuổi, hết trách nhiệm.Vậy là huề. Cái gì cũng đem luật ra làm chuẩn.
Không thể vơ đũa cả nắm.Nhưng quả thật qua xứ người, cha mẹ có phần nào cảm thấy không được vui trọn vẹn như những ngày còn ở quê nhà.
Tuổi già sức yếu, ngôn ngữ bất đồng, khả năng hòa đồng bị hạn chế: không biết lái xe, mù mờ những vật dụng hàng ngày. Từ máy giặt, microway, hệ thống alarm…Tất cả đã khiến không ít trẻ nhỏ không coi trọng ông bà. Cha mẹ thì bù đầu với công việc, đủ mọi thứ đã làm cho mối liên hệ tình cảm huyết thống bắt đầu rạn nứt.
Ông Bà giữ cháu, nhưng tuyệt đối phải nuôi theo ý cha mẹ của chúng.
Điều quan trọng nhất là phải tuân theo những gì Bác Sĩ ghi: trong thời gian nuôi bằng sữa ( dưới 6 tháng )không cho uống nước!!!  Bà ngoại có 9 đứa con, lẩm bẩm:  “vậy hả?”.
Mọi kiến thức, kinh nghiệm của bà dẹp hết.Con bà nuôi thành ông này bà nọ không thành vấn đề.
Vấn đề chính là con cái đã coi ông bà như một người lạc hậu.Con của chúng phải được nuôi theo tiêu chuẩn hiện đại, theo kịp trào lưu tiến hóa .
Đó là “ cái bệnh” vô cùng phổ biến ở đây.
Nuôi con xứ Mỹ, quả là nhiêu khê. Thức ăn sáng, ăn trưa, ăn tối hoàn toàn khác nhau. Buổi sáng bà hỏi cháu: ăn xôi, ăn phở… cháu lắc đầu. Hỏi mãi mới được biết mấy món đó chỉ dùng cho dinner, bữa chính trong ngày. Trong khi người mình nghĩ rằng thức ăn là thức ăn. Sáng thì ăn ít, tối thì ăn nhiều.
Nuôi trẻ em bên Mỹ phiền phức hơn con nít bên VN, vì nó có quyền chọn lựa. Không như ngày xưa, có cái gì ăn cái đó,thức ăn giống nhau cho cả nhà. Anh ăn món này, nhưng em muốn món khác. Dần dần, do được thỏa mãn đòi hỏi.Khi tuổi càng lớn, ý thức càng tăng,trở thành bướng bỉnh.Thật sự ra trên một tuổi, khi làm điều gì không đúng,phạt ngay.Đánh vào tay, vỗ vào mông, sẽ là tín hiệu của phản xạ có điều kiện.Từ từ trẻ sẽ nhận ra, đàng này tuyệt đối cấm đánh . Trước năm 1965, mẹ của Tổng Thống Kennedy nói rằng, bà dùng roi vọt để răn dạy 9 đứa con của bà.Nay không được đánh, ông bà trong cái nhìn của đứa bé chỉ là hình ảnh của một người giữ trẻ.
Còn đâu hình ảnh :” Ngũ đại đồng đường “ như ngày xưa. Nay chỉ chờ tới 18 tuổi để bỏ ra ngoài sống cho tự do. Trẻ cậy cha, già cậy con hình như không cha mẹ nào dám nghĩ đến. Nuôi con mới biết lòng cha mẹ cũng chỉ cho người ta thấy cái nợ đồng lần ,chứ không phải để cảm thông cho nỗi lòng cha mẹ.
Âu và Á chẳng bao giờ gặp nhau. VN và Tầu thì nói :” Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô. “  lại còn :” Con gái con của người ta, con dâu mới thực mẹ cha mang về.”
Mỹ thì bảo:” Con trai chỉ là con của bạn cho tới khi lấy vợ, còn con gái là con suốt đời.”
Muốn tới nhà con trai phải lấy hẹn, còn tới nhà con gái thì thoải mái hơn.Mặc dù nói giỡn, nhưng nghe như có phần chua xót.Con của con gái, chắc chắn là cháu ngoại. Nhưng con của con dâu, chưa chắc là cháu nội .Coi chừng nhà ông bà nội là cái tổ tò vò đấy.
Tò vò mà nuôi con nhện,
Tới khi nó lớn, nó quyện nhau đi.
Tò vò ngồi khóc tỉ ti.
Nhện ơi! Nhện hỡi: mày đi đường nào?
Nuôi con xứ Mỹ quả thật không đơn giản như bên VN. Tuổi già xứ Mỹ cũng khiến không ít người chạnh lòng. Bao nhiêu luật lệ trói buộc, nếu đừng có nạn Cộng Sản, mọi người vui sống nơi chôn nhau cắt rốn, có lẽ tuổi già bớt quạnh quẽ hơn.
Tác giã L. T. M.

Tìm đâu dân quyền ở Việt Nam?,đoàn kết biểu tình là vũ khí đấu tranh




- Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa có Hiến pháp và hàng hà sa số Luật nói về quyền và nghĩa vụ công dân, nhưng có đốt đuốc đi tìm cũng không thấy quyền dân được nói, được nghe và được viết ra những điều mình muốn.



Vậy Hiến pháp và Luật viết ra để làm gì, nếu không phải chỉ để khoe hàng hay đọc cho đã con mắt và nghe cho sướng lỗ tai? 



Chẳng hạn như Điều 2 Hiến pháp 2013 viết: "Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân."



Thực tế dân không dính dáng gì đến nhà nước này vì nó không do dân bầu lên. Nhà nước của đảng duy nhất cầm quyền cũng chỉ “vì nhân dân” để tuyên truyền cho câu nói "Đảng ta không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân" của ông Hồ Chí Minh.



Nhưng những người thừa kế ông Hồ lại không làm theo lời dặn của ông bảo: "Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân".



Nếu các “cháu ngoan” của “Bác” làm đúng như thế thì không những đất nước và người dân đã bớt khốn khó mà đảng cũng đâu phải tiếp tục đầu bù tóc rối từ năm này qua năm khác để lo "ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống" trong cán bộ, đảng viên? 



Đến khoản 2/Điều 2, Hiến pháp còn vẽ vời rằng: "Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức."



Thực tế không phải như vậy. Nhân dân chỉ được "khoác áo làm chủ" để ăn bánh vẽ. Bằng chứng cho thấy Đảng nắm hết mọi thứ quyền để nuôi cán bộ ăn no béo ù. Trong khi nông dân, chiếm 70% dân số, công nhân lao động và những trí thức không chịu nghe theo đảng bằng mọi giá lại mang số phận hẩm hiu và thiệt thòi nhất trong xã hội.



Chẳng hạn như chuyện “đất đai thuộc về toàn dân” mà nhà nước lại dành quyền quản lý và độc quyền sử dụng như quy định trong Điều 53: "Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý."



Ai ủy quyền cho nhà nước “đại diện” để làm chủ và “quản lý” đất của dân? Chẳng có "văn tự điền thổ" hay hợp đồng nào giữa đảng và dân đã minh thị như thế.



Được đà, Quốc hội (của đảng) còn duy trì quyền được độc tôn cai trị đất nước trong Hiến pháp cho đảng Cộng sản như Điều 4 viết: "Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội."



Chưa hết, đảng này còn “tự nhiên như người Hà Nội” để nhét chữ vào miệng dân nói rằng: "Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta…" (Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên Xã hội Chủ nghĩa-Bổ sung, phát triển 2011)



Nhân dân nào đã nói với đảng như thế, hay đảng đã “cả vú lấp miệng em” để nói văng mạng?
Inline images 2



Quyền dân ở đâu?



Sau những vẽ vời dân chủ nửa vời như thế, Hiến pháp 2013 còn dành hẳn Chương II, từ Điều 14 đến Điều 49 để phô trương về "Quyền con người và nghĩa vụ cơ bản của công dân".



Nhưng dù có rào trước đón sau thì nhiều điều của Chương này đã vô hiệu hóa ngay từ khi soạn thảo.



Chẳng hạn như Điều 23 viết: "Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định."



Cụm từ “do pháp luật quy định” là con dao hai lưỡi đã triệt tiêu ý nghĩa “tự do đi lại và cư trú” của công dân. Nhà nước đã tận dụng triệt để các Điều 79, 87, 88 và 89 của Bộ Luật Hình sự 1999 để tước bỏ quyền đi lại của nhiều công dân, trong đó có những người tham gia vào công cuộc đấu tranh cho dân chủ, tự do và nhân quyền ở Việt Nam.



Tiêu chuẩn quy tội của những điều này rất mơ hồ và đượm mầu sắc quy chụp lên các đối tượng nhà nước nhằm vào.



Tỷ dụ Điều 79 viết “Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” quy định các đối tượng bị trừng phạt gồm: "Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau":



1. Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình;



2. Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.



Điều 87. "Tội phá hoại chính sách đoàn kết" viết:



1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống chính quyền nhân dân, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm:



a) Gây chia rẽ giữa các tầng lớp nhân dân, giữa nhân dân với lực lượng vũ trang, với chính quyền nhân dân, với các tổ chức xã hội;



b) Gây hằn thù, kỳ thị, chia rẽ dân tộc, xâm phạm quyền bình đẳng trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam;



c) Gây chia rẽ người theo tôn giáo với người không theo tôn giáo, chia rẽ các tín đồ tôn giáo với chính quyền nhân dân, với các tổ chức xã hội;



d) Phá hoại việc thực hiện chính sách đoàn kết quốc tế.



2. Phạm tội trong trường hợp ít nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.



Điều 88. “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”:



1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:



a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;



b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;



c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.



2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.



Điều 89. “Tội phá rối an ninh” : 



1. Người nào nhằm chống chính quyền nhân dân mà kích động, lôi kéo, tụ tập nhiều người phá rối an ninh, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức, nếu không thuộc trường hợp quy định tại Điều 82 của Bộ luật này, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.



2. Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm



Tôn giáo đến ngôn luận



Bước qua Điều 24 của Hiến pháp 2013, chúng ta sẽ thấy cái đuôi “lợi dụng tín ngưỡng” được chêm vào để hạn chế, kiểm soát và kìm kẹp người có đạo.



Hiến pháp cam đoan: 



1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.



2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. 



3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.



Không cần phải dài dòng hay phân bua với nhà nước. Nhiều năm qua, chính quyền ở nhiều nơi trong nước đã chiếm đoạt tài sản của các Tổ chức Tôn giáo như tịch thu đất đai, đền thờ, đình chùa hay các địa điểm thờ phượng của người dân mà nhà nước cứ leo lẻo “không hề có xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo”.



Ngược lại, khi bị phản đối và khiếu kiện như “con kiến đi kiện củ khoai” thì nhà nước lại gán tội “ngăn cản thi hành luật pháp” hay “lợi dụng tôn giáo” để hoạt động chống phá nhà nước, hoặc gay gắt hơn, họ bảo các vị đã “chống lại chính quyền nhân dân”.



Đến Điều 25, Hiến pháp cũng viết cong queo: "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định."



Hay: "Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân. Việc thực hiện các quyền này do luật định."



Ai cũng biết, các Tổ chức Nhân quyền trên Thế giới, Liên Hiệp Quốc, Liên hiệp Châu Âu và Bộ Ngoại giao Mỹ đều biết Điều 25 chỉ viết ra để chơi cho vui. Bởi vì Nhà nước Việt Nam đã vênh vang không chấp nhận cho tư nhân ra báo và khẳng định báo đài là các cơ quan được sử dụng để tuyền truyền cho chủ trương, chính sách của nhà nước và bảo vệ đảng CSVN.



Các dự thảo luật về “hội họp, lập hội, biểu tình” cứ thậm thụt đưa ra Quốc hội rồi lại rút để tiếp thu ý kiến hay bổ cung đã vài phen rồi mà chưa biết sẽ lùi cho đến bao giờ?.



Nhà nước của đảng còn tìm mọi cách để ngăn cấm quyền “thông tin” và “được thông tin” của người dân. Các quyền được tiếp cận thông tin qua Internet, Facebook cũng bị ngăn chặn và kiểm soát nghiêm ngặt.



Bảo vệ độc tài



Hai văn kiện chứng minh cho hành động độc tài và độc quyền thông tin của nhà nước Việt Nam được gói ghém trong:



- Thông tư số 38/2016/TT-BTTTT, ngày 26/12/2016 "Quy định chi tiết về việc cung cấp thông tin công cộng qua biên giới."



Và: 



- Nghị định 72/2013/NĐ-CP, ngày 15/03/2013 nhằm "Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng".



Mục đích của 2 văn kiện này là nhắm kiểm soát và truy lùng các thông tin được nhà nước quy kết là “độc hại” du nhập qua đường viễn thông và internet từ bên ngoài vào Việt Nam, và giao dịch, sử dụng tại các địa điểm tiếp nhận hay các tổ chức hoặc cá nhân ở Việt Nam. 



Thông tư 38 ấn định thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông được sàng lọc, cấm đoán và quyết định biện pháp chế tài các thông tin từ bên ngoài vào Việt Nam. Nội dung cũng quy định trách nhiệm của các nhà cung cấp dịch vụ Internet vào Việt Nam như Google và Yahoo v.v... và bổn phận của họ phải tuân thủ.



Tuy nhiên, Thông tư 38 chỉ là cái đuôi nối dài để áp dụng triệt để nội dung ấn định trong Nghị định 72/2013, ban hành ngày 15/03/2913 bởi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.



Điều 1 của Nghị định 72/2013 viết: "Nghị định này quy định chi tiết việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet, thông tin trên mạng, trò chơi điện tử trên mạng; bảo đảm an toàn thông tin và an ninh thông tin; quyền và nghĩa vụ của tổ chức, cá nhân tham gia việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet, thông tin trên mạng, trò chơi điện tử trên mạng, bảo đảm an toàn thông tin và an ninh thông tin."



Điều 2. Cho biết “Đối tượng áp dụng”:



"Nghị định này áp dụng đối với tổ chức, cá nhân trong nước, tổ chức, cá nhân nước ngoài trực tiếp tham gia hoặc có liên quan đến việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet, thông tin trên mạng, trò chơi điện tử trên mạng, bảo đảm an toàn thông tin và an ninh thông tin."



Điều 3. Nói về “Giải thích từ ngữ”, viết chi tiết các loại hoạt động bị chi phối như sau:



1. Mạng là khái niệm chung dùng để chỉ mạng viễn thông (cố định, di động, Internet), mạng máy tính (WAN, LAN).



2. Dịch vụ Internet là một loại hình dịch vụ viễn thông, bao gồm dịch vụ truy nhập Internet và dịch vụ kết nối Internet:



a) Dịch vụ truy nhập Internet là dịch vụ cung cấp cho người sử dụng Internet khả năng truy nhập đến Internet;



b) Dịch vụ kết nối Internet là dịch vụ cung cấp cho doanh nghiệp cung cấp dịch vụ truy nhập Internet, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ ứng dụng viễn thông khả năng kết nối với nhau để chuyển tải lưu lượng Internet.



3. Trạm trung chuyển Internet là một hệ thống thiết bị viễn thông được một tổ chức hoặc doanh nghiệp thiết lập để cung cấp dịch vụ kết nối Internet.



4. Doanh nghiệp cung cấp dịch vụ Internet là doanh nghiệp viễn thông cung cấp dịch vụ Internet quy định tại Khoản 2 Điều này.



5. Đại lý Internet là tổ chức, cá nhân cung cấp dịch vụ truy nhập Internet cho người sử dụng Internet thông qua hợp đồng đại lý Internet ký với doanh nghiệp cung cấp dịch vụ truy nhập Internet để hưởng hoa hồng hoặc bán lại dịch vụ truy nhập Internet để hưởng chênh lệch giá.



6. Điểm truy nhập Internet công cộng bao gồm:



a) Địa điểm mà đại lý Internet được quyền sử dụng hợp pháp để cung cấp dịch vụ;



b) Điểm truy nhập Internet công cộng của doanh nghiệp là địa điểm mà đơn vị thành viên hoặc cá nhân đại diện cho doanh nghiệp cung cấp dịch vụ truy nhập Internet trực tiếp quản lý để cung cấp dịch vụ truy nhập Internet cho người sử dụng Internet;



c) Điểm truy nhập Internet công cộng tại khách sạn, nhà hàng, sân bay, bến tàu, bến xe, quán cà phê và điểm công cộng khác là địa điểm mà tổ chức, cá nhân được quyền sử dụng hợp pháp để cung cấp dịch vụ truy nhập Internet cho người sử dụng Internet.



7. Người sử dụng Internet là tổ chức, cá nhân giao kết hợp đồng sử dụng dịch vụ với doanh nghiệp cung cấp dịch vụ truy nhập Internet hoặc điểm truy nhập Internet công cộng để sử dụng các ứng dụng và dịch vụ trên Internet.



Tiếp theo, khoản này giải thích tiếp:



8. Tài nguyên Internet là tập hợp tên và số thuộc quyền quản lý của Việt Nam, bao gồm:



a) Tên miền quốc gia Việt Nam “.vn”, các tên miền khác liên quan đến quyền lợi quốc gia Việt Nam; địa chỉ Internet, số hiệu mạng, các tên và số khác được các tổ chức quốc tế phân bổ cho Việt Nam thông qua Trung tâm Internet Việt Nam (VNNIC);



b) Tên miền quốc tế, địa chỉ Internet, số hiệu mạng, tên và số khác được tổ chức quốc tế phân bổ cho tổ chức, cá nhân tại Việt Nam.



Trò chơi cũng kiểm soát



9. Dịch vụ trò chơi điện tử trên mạng (gọi tắt là dịch vụ trò chơi điện tử) là việc cung cấp cho người chơi khả năng truy nhập vào mạng và chơi các trò chơi điện tử trên mạng.



10. Doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử trên mạng (gọi tắt là doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử) là doanh nghiệp thành lập theo pháp luật Việt Nam cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử thông qua việc thiết lập hệ thống thiết bị và sử dụng hợp pháp phần mềm trò chơi điện tử.



11. Điểm cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử công cộng là địa điểm mà tổ chức, cá nhân được toàn quyền sử dụng hợp pháp để cung cấp cho người chơi khả năng truy nhập vào mạng và chơi trò chơi điện tử thông qua việc thiết lập hệ thống thiết bị tại địa điểm đó.



12. Người chơi trò chơi điện tử trên mạng (gọi tắt là người chơi) là cá nhân giao kết hợp đồng với doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử hoặc điểm cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử công cộng để chơi trò chơi điện tử.



13. Thông tin trên mạng là thông tin được lưu trữ, truyền đưa, thu thập và xử lý thông qua mạng.



14. Thông tin công cộng là thông tin trên mạng của một tổ chức, cá nhân được công khai cho tất cả các đối tượng mà không cần xác định danh tính, địa chỉ cụ thể của các đối tượng đó.



Tổ chức và cá nhân



15. Thông tin riêng là thông tin trên mạng của một tổ chức, cá nhân mà tổ chức, cá nhân đó không công khai hoặc chỉ công khai cho một hoặc một nhóm đối tượng đã được xác định danh tính, địa chỉ cụ thể.



16. Thông tin cá nhân là thông tin gắn liền với việc xác định danh tính, nhân thân của cá nhân bao gồm tên, tuổi, địa chỉ, số chứng minh nhân dân, số điện thoại, địa chỉ thư điện tử và thông tin khác theo quy định của pháp luật.



17. Dịch vụ nội dung thông tin là dịch vụ cung cấp thông tin công cộng cho người sử dụng dịch vụ.



18. Nguồn tin chính thức là những thông tin được đăng, phát trên báo chí Việt Nam hoặc trên các trang thông tin điện tử của cơ quan Đảng, Nhà nước theo quy định pháp luật về báo chí, sở hữu trí tuệ.



19. Thông tin tổng hợp là thông tin được tổng hợp từ nhiều nguồn thông tin, nhiều loại hình thông tin về một hoặc nhiều lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội.



20. Hệ thống thông tin là tập hợp các thiết bị viễn thông, công nghệ thông tin bao gồm phần cứng, phần mềm và cơ sở dữ liệu phục vụ cho hoạt động lưu trữ, xử lý, truyền đưa, chia sẻ, trao đổi, cung cấp và sử dụng thông tin.



21. Trang thông tin điện tử (website) là hệ thống thông tin dùng để thiết lập một hoặc nhiều trang thông tin được trình bày dưới dạng ký hiệu, số, chữ viết, hình ảnh, âm thanh và các dạng thông tin khác phục vụ cho việc cung cấp và sử dụng thông tin trên Internet.



22. Mạng xã hội (social network) là hệ thống thông tin cung cấp cho cộng đồng người sử dụng mạng các dịch vụ lưu trữ, cung cấp, sử dụng, tìm kiếm, chia sẻ và trao đổi thông tin với nhau, bao gồm dịch vụ tạo trang thông tin điện tử cá nhân, diễn đàn (forum), trò chuyện (chat) trực tuyến, chia sẻ âm thanh, hình ảnh và các hình thức dịch vụ tương tự khác.



23. An toàn thông tin là sự bảo vệ thông tin và các hệ thống thông tin tránh bị truy nhập, sử dụng, tiết lộ, gián đoạn, sửa đổi hoặc phá hoại trái phép nhằm bảo đảm tính nguyên vẹn, tính bảo mật và tính khả dụng của thông tin.



24. An ninh thông tin là việc bảo đảm thông tin trên mạng không gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, bí mật nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.



Như vậy thì những loại tin nào bị ngăn cấm truyền tải và thu nhập?



Nhà nước Việt Nam cho biết trong Điều 4. Khi nói về “Chính sách phát triển, quản lý Internet và thông tin trên mạng” là nhằm: "Khuyến khích phát triển các nội dung, ứng dụng tiếng Việt phục vụ cho cộng đồng người Việt Nam trên Internet. Đẩy mạnh việc đưa các thông tin lành mạnh, hữu ích lên Internet."



Họ cũng nói sẽ: "Ngăn chặn những hành vi lợi dụng Internet gây ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, vi phạm đạo đức, thuần phong mỹ tục và vi phạm quy định của pháp luật. Áp dụng các biện pháp bảo vệ trẻ em, thanh thiếu niên khỏi tác động tiêu cực của Internet.



Bảo đảm chỉ những thông tin hợp pháp theo pháp luật Việt Nam mới được truyền, kể cả truyền qua biên giới, đến người sử dụng Internet tại Việt Nam."



Các việc bị cấm



Vậy người cung cấp dịch vụ thông tin trên Internet hay Facebook, Google, Yahoo v.v… cũng như người tiếp nhận ở Việt Nam bị ngăn cấm trong các lĩnh vực nào?



Điều 5 của Nghị định 72/2013 quy định bị cấm nếu:



1. Lợi dụng việc cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng nhằm mục đích:



a) Chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội; phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc; tuyên truyền chiến tranh, khủng bố; gây hận thù, mâu thuẫn giữa các dân tộc, sắc tộc, tôn giáo;



b) Tuyên truyền, kích động bạo lực, dâm ô, đồi trụy, tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan, phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc;



c) Tiết lộ bí mật nhà nước, bí mật quân sự, an ninh, kinh tế, đối ngoại và những bí mật khác do pháp luật quy định;



d) Đưa thông tin xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân;



đ) Quảng cáo, tuyên truyền, mua bán hàng hóa, dịch vụ bị cấm; truyền bá tác phẩm báo chí, văn học, nghệ thuật, xuất bản phẩm bị cấm;



e) Giả mạo tổ chức, cá nhân và phát tán thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật xâm hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.



2. Cản trở trái pháp luật việc cung cấp và truy cập thông tin hợp pháp, việc cung cấp và sử dụng các dịch vụ hợp pháp trên Internet của tổ chức, cá nhân.



3. Cản trở trái pháp luật hoạt động của hệ thống máy chủ tên miền quốc gia Việt Nam ".vn", hoạt động hợp pháp của hệ thống thiết bị cung cấp dịch vụ Internet và thông tin trên mạng.



4. Sử dụng trái phép mật khẩu, khóa mật mã của tổ chức, cá nhân; thông tin riêng, thông tin cá nhân và tài nguyên Internet.



5. Tạo đường dẫn trái phép đối với tên miền hợp pháp của tổ chức, cá nhân; tạo, cài đặt, phát tán phần mềm độc hại, vi-rút máy tính; xâm nhập trái phép, chiếm quyền điều khiển hệ thống thông tin, tạo lập công cụ tấn công trên Internet.



Những lý do ngăn cấm và biện pháp kiểm soát, ngăn chận hoạt động của Internet và các dạng truyền thông điện tử khác từ ngoài vào Việt Nam và ở trong nước đã cho thấy đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam đang lo sợ trước trận cuồng phong của khoa học kỹ thuật truyền thông.



Hình ảnh trước mắt



Nhưng liệu họ có thành công không, hay chỉ dọn đường cho một cuộc chiến thông tin và truyền thông mới với nước ngoài và với người dân của mình?



Hiện nay, khi đảng tung hết khả năng để đối phó với cơn phong ba “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ đàng thì họ cũng phải đương đấu với nhiều cán bộ, đảng viên không còn muốn đảng tồn tại nữa.



Thậm chí còn có nhiều cán bộ đảng viên đã tiếp tay phát tán các thông tin nói xấu lãnh đạo hay chỉ trích đường lối và chính sách của đảng và nhà nước.



Báo Quân đội Nhân dân báo động ngày 23/03/2017: "Đáng tiếc là trước những thông tin bịa đặt, xấu độc như trên, có một số người, trong đó có cả cán bộ, đảng viên đã suy nghĩ giản đơn, sử dụng chính những thông tin đó để chia sẻ, bình luận trên mạng xã hội hoặc tán phát thông tin trong cộng đồng kiểu “câu chuyện làm quà”, gây dư luận xã hội không đúng về lãnh đạo Đảng, Nhà nước.



Thông tin từ cơ quan chức năng cho biết, thời gian qua, đã xuất hiện một số trường hợp cán bộ, đảng viên dùng mạng xã hội và thông tin di động tán phát thông tin xấu, bôi nhọ, hạ thấp uy tín lãnh đạo, gây chia rẽ nội bộ. Trong đó, có người đến mức bị xử lý hình sự. Có người từ chỗ viết bài, đăng tải thông tin phản biện xã hội đã bị kẻ xấu lôi kéo, kích động trở thành đối tượng chống phá Đảng, Nhà nước theo kiểu “hóa mù ra mưa”. Những trường hợp này biểu hiện vi phạm "tự diễn biến", "tự chuyển hóa” đã rất rõ ràng.



Nhưng hiện nay, còn xảy ra hiện tượng không ít người tuy chưa đến mức vi phạm “tự diễn biến", "tự chuyển hóa” nhưng đã rơi vào trạng thái “tiềm năng” của vi phạm khi hiếu kỳ, tò mò, thích đọc, chia sẻ, bình luận thông tin “lạ” từ những trang mạng xã hội xấu độc."



Vậy tình trạng xã hội Việt Nam ngày nay ra sao? Muốn biết, hãy nghe những lời nói thẳng và nói thật của Linh mục Antôn Đặng Hữu Nam trong bài giảng “Mạch nước vọt đến sự sống đời đời” trước 6,000 giáo dân tại giáo xứ Song Ngọc (Giáo phận Vinh) ngày 19/03/2017.



Cha Nam nói: "Nhìn vào xã hội Việt Nam, chúng ta thấy: Một xã hội thiếu vắng tình người, sự ích kỷ, hẹp hòi, hận thù, ghen ghét đang hoành hành. Một xã hội được lãnh đạo bởi cảnh sát, nhà tù, dùi cui, chó nghiệp vụ và bọn côn đồ. Một xã hội được định hướng để sẵn sàng chà đạp lên công lý và sự thật, nhân phẩm và nhân quyền. Một xã hội được đặt trong tay những kẻ sẵn sàng khấu đầu thờ giặc, rước voi về giày mả tổ, cõng rắn cắn gà nhà, đánh đổi cả công lao xương máu của tiền nhân để đổi lấy tiền, quyền và gái đẹp. Một xã hội đang bị nhiễm độc bởi chủ thuyết vô thần, con người chạy theo trào lưu tự do hưởng thụ, sống không có đời sau, chỉ tìm chiếm đoạt. Một xã hội đầy anh hùng nhưng thiếu vắng tình yêu. Một xã hội mà cái đẹp và chân lý chỉ nằm trên giấy tờ, băng rôn và khẩu hiệu. Một xã hội chuyên tuyên truyền, lọc lừa, gian dối, nói một đàng, làm một nẻo, mà lại toàn làm bậy. Một xã hội quái thai nên sinh ra những đứa con quái thú. Ngoại trừ các quan chức, tất cả đều là nạn nhân và là kẻ vô thừa nhận, bị loại ra bên lề cuộc sống." 



Linh mục Nam nói tiếp: "Cũng mới ngày 14/3 vừa qua, trong khi người dân thắp hương tưởng niệm các tử sỹ ngã xuống dưới họng súng của quân Trung cộng trong cuộc cướp đảo Gạc Ma thì bị nhà cầm quyền ngăn cản, sách nhiễu và đàn áp đẫm máu. Khắp dải đất hình chữ S này đâu đâu cũng có tượng đài ngàn tỉ, nhưng mạng người thì không bằng cái móng tay. Người dân khởi kiện Formosa để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, bảo vệ sự sống và tương lai con cháu giống nòi, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ thì nhà cầm quyền cho là phản động, thẳng tay đàn áp. Thậm chí còn đe dọa, khủng bố, đòi khởi tố. Con rồng cháu tiên nay chỉ là những hình nhân. Trong khi đó ngày 15/3 vừa qua tại Đài Loan, người dân Đài Loan biểu tình, yêu cầu Formosa phải đền bù thỏa đáng cho người Việt và phải giải quyết triệt để thảm họa môi trường thì được nhà cầm quyền và cảnh sát Đài Loan bảo vệ. 



Người Việt chúng ta của cải bị cướp, nhân phẩm bị chà đạp, nhân quyền bị tước đoạt, tự do bị loại bỏ. Một đất nước có hơn 3000 km bờ biển lại phải nhập khẩu muối, một đất nước với hơn 90 triệu người, trong đó có đến 80% nông nghiệp lại phải đi nhập trứng gà. Trong khi đó người dân không chỉ lưu vong trên chính quê hương của mình mà còn phải đi làm tôi, làm điếm, làm ác một cách ồ ạt ở xứ người." (Trích Website Tin Mừng Cho Người Nghèo-Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn).



Với những đau xót như thế đã và đang diễn ra trên đất nước Việt Nam, thử hỏi quyền của người dân đang nằm ở đâu mà Lê Hải Bình, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam vẫn còn mê sảng nói rằng: "Chính sách nhất quán của VN là bảo vệ và thúc đẩy các quyền cơ bản của người dân. Các nỗ lực và thành tựu của VN trong việc không ngừng đảm bảo và cải thiện các quyền cơ bản của người dân thời gian qua đã được cộng đồng quốc tế ghi nhận và đánh giá cao." (Bộ Ngoại giao, 13/03/2017)



(03/017)


Phạm Trần
--------

Biểu tình là vũ khí đấu tranh chống cả TC xâm lược lẫn CSVN

TS.Mai Thanh Truyết
Inline images 1
- Vào năm 2012, khi TC chính thức thành lập “thành phố Tam Sa”, bao gồm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với Bộ chỉ huy quân sự đặt trên đảo Phú Lâm và một Ủy ban Nhân dân, là đã chính thức khởi sự xâm lược Việt Nam, vì hai quần đảo nầy là lãnh thổ của Việt Nam ngoài đất liền qua lịch sử và biết bao tài liệu trích dẫn quốc tế về chủ quyền của Việt Nam.

“Tổ quốc lâm nguy, thất phu hữu trách” thì mọi người con Việt phải sẵn sàng đứng lên bảo vệ tổ quốc.!

Tổ quốc lâm nguy, xin đừng vô cảm!

Nhưng hiện nay, với đảng CSVN là tập đoàn đang cầm quyền điều khiển quốc gia mà không hề có ý chí hay ý muốn chống cự lại sự xâm lược của TC, thậm chí còn tiếp tay với TC qua vai trò của Thái thú biết nói tiếng Việt!

Trở về quá khứ, kể từ ngày 5/6/2011, tuổi trẻ miền Nam, từ Biên Hòa, Bình Dương, Đồng Nai, Bà Rịa, Xuân Lộc, Tân An… đổ về Sài Gòn với khí thế Trần Quốc Toản. Sau 11 lần biểu tình sau đó, một ngày trước cuộc biểu tình lần thứ 12, Thứ trưởng Quốc phòng CS Nguyễn Chí Vịnh qua Tàu, quỳ tâu với Phó Tổng tham mưu chệt Mã Hiếu Thiên, quả quyết cam kết: "Các cuộc "tụ tập đông người" từ nay xin dứt tuyệt".

Và sau đó tất cả trôi vào tĩnh lặng với sự đàn áp tập lực của cường quyền!

Và sự thể trôi vào thinh lặng!

Vậy, người con Việt có thể làm gì và PHẢI làm gì?

Đứng trước tình thế này thì người dân, để có thể chống ngoại xâm, phải giải quyết kẻ bán nước trước. Mà kẻ bán nước là ai? Chính là CSVN.

Hiện nay có một phương cách hữu hiệu cho người dân Việt Nam dùng để bảo vệ tổ quốc và chống lại kẻ bán nước và TC xâm lược là biểu tình:

Điều kiện cần và đủ chuẩn bị tinh thần cho biểu tình

1. Điều đầu tiên cần phải xác quyết là không nên tin vào khả năng hay ý chí của nhà cầm quyền CSVN trong việc bảo vệ tổ quốc. Các lãnh đạo ĐCSVN ngày nay đã bị TC mua chuộc và là tay sai đắc lực cho TC để thôn tính Việt Nam. Đó là lý do tại sao họ chẳng hề dám chống trả bất kỳ hành động lấn chiếm, xâm lược Việt Nam nào của TC. Vì thế không nên tin vào lập luận ‘hãy để nhà nước lo’ của nhà cầm quyền CSVN. Người dân phải nắm lấy quyền được bảo vệ tổ quốc qua hình thức biểu tình phản đối sự xâm lăng Việt Nam của TC.

2. Vạch mặt những kẻ bán nước. Kẻ bán nước đầy dẫy trong hệ thống cai trị của ĐCSVN cần phải bị vạch mặt để mọi người biết mà loại trừ.

Trước hết cần phải định nghĩa kẻ bán nước là ai?

- Họ là những người bênh vực cho TC bằng cách bắt bớ những người biểu tình chống TC.

- Họ là những người quỵ lụy xin làm “láng giềng tốt” với TC với 16 “chữ vàng” và 4 “tốt”.

- Họ là những con sâu tham nhũng đục khoét tài sản quốc gia…

Khi vài tên bị vạch mặt, những kẻ bán nước khác sẽ lo sợ mà không dám đàn áp người dân một cách công khai nữa và dần dần cả hệ thống đàn áp sẽ mất uy lực. Cho họ biết, ngày tàn của những kẻ bán nước đã tới trong một tương lai rất gần.

3. Tự tin vào khả năng và sức mạnh toàn dân. Mọi người dân nên mạnh dạn đứng lên bảo vệ tổ quốc bằng sức lực của riêng mình, cho dù công an hay quân đội CSVN có bảo vệ tổ quốc hay không. Nên chứng tỏ với nhà ĐCSVN rằng, “Chúng tôi sẽ tự bảo vệ tổ quốc mà không cần các ông!”.

Chính quyền nào cũng phải dựa vào dân để mà sống. Dân chính là bầu sữa cung cấp mọi phương tiện cho một chính quyền hoạt động. Một chính quyền được trao phó cho nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc mà không làm thì người dân có thể chấm dứt sự yểm trợ; bằng các biện pháp không tuân phục như không đóng thuế, không dùng các dịch vụ của chính quyền như nhà băng, siêu thị… không tham gia các tổ chức dân sự do chính quyền lập nên, không tiếp xúc với mọi viên chức chính quyền… Khi người dân bất hợp tác thì rạn nứt sẽ xảy ra trong nội bộ nhà cầm quyền và từ đó sẽ làm suy yếu hệ thống cũng như cơ chế chuyên chính vô sản của CS.

4. Biểu tình để giữ nước. Biểu tình là khí cụ duy nhất hiện nay để người dân Việt Nam nói lên cho TC và thế giới biết Việt Nam sẽ chống lại tới cùng trước bước chân xâm lược của phương Bắc. Sức mạnh của một quốc gia không hẳn tùy thuộc vào kho vũ khí mà vào ý chí của dân tộc.

Nếu các cuộc biểu tình chống TC xảy ra khắp nơi trên toàn quốc thì ĐCSVN tay sai TC sẽ sụp đổ. Điều này sẽ làm TC phải chùn chân vì họ không còn tay sai bảo vệ kiều dân và tiền bạc đầu tư ở Việt Nam. Họ có thể đem tàu chiến chiếm biển đảo của Việt Nam nhưng sự thiệt hại kinh tế cho họ cũng không nhỏ, và sự hiện diện của thế giới tự do hiện có mặt ở Biển Đông chắc không để yên cho TC tự tung tự tác.

5. Biểu tình chống xâm lược để vạch mặt quá khứ làm tay sai cho TC của đảng CSVN. Ngày nay TC đã lộ nguyên hình muốn nuốt trọn Việt Nam và đồng thời chôn vùi đảng CSVN đàn em.

CSVN không còn có thể ôm khư khư chủ nghĩa Mao hay Đặng làm bùa hộ mạng nữa vì kết cuộc chúng chỉ là chủ nghĩa bá quyền nước lớn. Khi các cuộc biểu tình càng tiếp tục kéo dài, tuy chỉ trong giới hạn nhỏ nhưng với phương tiện truyền thông đại chúng, thì bộ mặt tay sai của ĐCSVN sẽ càng phô bày ra. Và cũng chính bộ mặt tay sai của CSVN càng làm cho TC có thế để mạnh miệng lộng ngôn tuyên bố rằng:

“Biển Đông thuộc chủ quyền truyền thống lâu đời của Trung Quốc, không thể chối cãi”.

“Trung Quốc quyết bảo vệ chủ quyền Biển Đông bằng mọi giá”.

“Việc Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa đặt trực thuộc tỉnh Hải Nam (TQ) là chuyện đương nhiên vì Biển Đông thuộc chủ quyền của Trung Quốc từ thời cổ đại”.

“Việc Trung Quốc bồi đắp các bãi đá thành đảo nhân tạo và quân sự hóa vùng lãnh hải Biển Đông cũng là chuyện bình thường, vì Biển Đông thuộc chủ quyền của Trung Quốc và được Quốc tế công nhận”.

“Mọi sự kiện Trung Quốc thực hiện tại Biển Đông đều phù hợp luật pháp quốc tế”.

Thực ra, ĐCSVN đang ở trong ngõ kẹt không lối thoát khi phải đối đầu với các cuộc biểu tình chống TC. Nếu cấm đoán biểu tình thì hóa ra nhà cầm quyền CSVN bênh chữa cho những hành động xâm lược biển đảo Việt Nam của TC. Nếu không cấm thì lại sợ dân chúng sẽ nhân cơ hội tạo ra “cách mạng hoa lài”. Điều sau này trước sau gì cũng sẽ phải xảy ra mà thôi.

6. Biểu tình chống ngoại xâm để xây dựng tình đoàn kết dân tộc. Trong lịch sử, dân Việt có một điểm hội tụ to lớn. Đó là tinh thần chống ngoại xâm. Vì vậy, việc kêu gọi, phổ biến biểu tình sẽ là chất keo tạo nên tình thần Diên Hồng đoàn kết chống ngoại xâm.

Khi sự đoàn kết được tạo dựng thì cũng sẽ cuốn trôi chế độ độc đảng tham nhũng của đảng CSVN. Chính vì lý do này mà CSVN phải ngăn cản bất cứ cuộc biểu tình nào. Họ muốn người dân nghi kỵ lẫn nhau, vô cảm với chuyện đất nước, sống cuộc sống theo đuổi vật chất mà quên đi chuyện đất nước. Họ sợ người dân đoàn kết, để rồi sau đó thách thức vai trò độc tôn của ĐCS.

7. Biểu tình chống ngoại xâm sẽ tạo chia rẽ bên trong nội bộ ĐCSVN. Đảng đang được điều hành theo kiểu hệ thống xã hội đen mafia, nghĩa là một khi đã vào thì phải tuân phục tuyệt đối và kết quả cho kẻ ly khai hay bỏ đảng sẽ là thân bại danh liệt hay cái chết. Đó là lý do mà thường chỉ thấy đảng viên về hưu mới dám lên tiếng phê phán đảng.

Tuy nhiên điểm yếu của ĐCSVN là mọi người vào đảng chỉ vì quyền lợi. Một khi quyền lợi không được bảo đảm thì sức bền chặc của kỷ luật đảng sẽ bị soi mòn. Biểu tinh chống ngoại xâm là chỉ thẳng vào mặt các đảng viên CS rằng chính họ là những kẻ bán nước đồng thời kêu gọi mọi người tránh xa họ, tạo nên cảm giác bị khinh bỉ cho họ. Điều này sẽ làm họ khó chịu và vai trò đảng viên trở thành một thứ phiền toái.

8. Biểu tình chống TC là thực tập sinh hoạt dân chủ. Một quốc gia không thể có dân chủ khi người dân chưa hiểu mình có quyền gì. Biểu tình là thể hiện và đòi hỏi quyền được lên tiếng của người dân. Khi người dân ý thức được các thứ nhân quyền của minh thì mới can đảm đứng lên bảo vệ nó trước sự chà đạp của bất cứ kẻ độc tài nào. Với khả năng này, khi nền dân chủ được tái lập thì người dân mới có thể canh giữ nền dân chủ không bị rơi trở lại độc tài và thực sự nắm quyền làm chủ đất nước của mình.

9. Biểu tình chống Tàu cộng là tạo vết nứt trong mối quan hệ thắm thiết giữa ĐCSTC và ĐCSVN. Ngày nay, trong hoàn cảnh thế giới CS ngày càng thu nhỏ, đảng CSVN bắt buộc phải nắm lấy đảng CSTC để sống còn. Nếu không có ĐCSTC hỗ trợ và chống lưng thì ĐCSVN không thể tồn tại được.

Đó là lý do mà CSVN ra vẻ như ở thế đu dây giữa Mỹ và TC. Theo TC thì giữ được đảng nhưng sẽ bị mang tiếng bán nước và sẽ bị dân chúng lôi cổ xuống. Nếu ngả theo Mỹ thì bảo vệ được đất nước nhưng bắt buộc phải cải tổ chính trị và chấm dứt chế độ độc đảng. Nhưng ĐCSVN đều không muốn ngả hẳn về phía nào mà muốn trọn vẹn hai bề là giữ đảng và đồng thời tranh né bị vạch trần vai trò bán nước. Biểu tình chính là ép buộc ĐCSVN phải thể hiện rõ ý chí chống TC xâm lược. Nếu ĐCSVN tiếp tục đàn áp các cuộc biểu tình thì họ tự tố cáo chính mình là tập đoàn bán nước. Nhưng nếu họ không đàn áp biểu tình thì sẽ làm mất lòng quan thầy Bắc Kinh và sẽ mất mọi hậu thuẫn để duy trì quyền lực.

Biểu tình là vũ khí đấu tranh chống cả TC xâm lược lẫn CSVN. Cách mạng hoa lài là loại cách mạng không có công thức và không cái nào xảy ra giống cái nào. Mỗi cuộc cách mạng đều mang hình thái riêng biệt tùy hoàn cảnh và đặc điểm của mỗi dân tộc, mỗi quốc gia. Hoa lài đã tới nhiều nơi, nhất là đã xảy ra với nước láng giềng Miến Điện cách đây gần 5 năm, nhưng vẫn chưa thấy “hoa lài” tới Việt Nam.

Sự mong mỏi và trông chờ trong thời gian dài làm chúng ta lo âu và đôi lúc nghi ngờ khả năng tự cường của dân tộc Việt Nam, đã không ít tiếng than rằng ‘sao dân ta hèn thế!’. Lịch sử đã chứng minh dân tộc Việt luôn bất khuất trước ngoại xâm. Chỉ vì thời cơ chưa đến!

Ngày nay chúng ta có một thứ vũ khí vô cùng lợi hại xuất hiện là biểu tình.

Hãy dùng nó với tinh thần sáng tạo!

Hãy dùng nó liên tục!

Hãy dùng nó để xây dựng tình đoàn kết!

Hãy dùng nó để lôi cổ ĐCSVN xuống!

Hãy dùng nó để bảo vệ tổ quốc!

Biểu tình! Biểu tình! Biểu tình!

Ngọn lửa cách mạng Hoa Lài của Mohamed Bouazizi đã giựt sập một chế độ độc tài Tunisia. Tuổi trẻ Việt Nam phải và chắc chắn sẽ là ngọn lửa Hoa Sen của Việt Nam Tương Lai.

Dân chúng Tunisia đã đứng dậy, bây giờ đã tới phiên tuổi trẻ Việt Nam!!!

31.03.2017

TS.Mai Thanh Truyết

Bài Xem Nhiều