We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 17 April 2017

CÔ GIÁO THỜI 1975..



Kim đạp xe từ nhà đến Ngã Năm chưa đầy 10 phút nhưng để tìm ra căn nhà của đứa học trò chắc không nhanh chóng dễ dàng gì. Con đường phía sau Tổng Y Viện Cộng Hòa dẫn vào một xóm nhỏ không tên, nhà cửa hai bên đường tha hồ xập xệ nhô ra thụt vào đủ kiểu, nhà có ghi số đàng hoàng, nhà thì ghi số nhếch nhác cẩu thả khó đọc khó tìm làm như đây là cõi tạm hoặc là cái địa chỉ không bao giờ cần dùng đến.
Kim còn đang ngơ ngác dò tìm số nhà có tới mấy cái “sẹc” 112/4/95/3 thì bỗng đâu có một tiếng kêu lên :
-         Cô Kim, cô đi tìm nhà thằng Huy hả?
Một đứa học trò ở xóm này đã nhận ra Kim, nó hí hửng :
-         Để em đưa cô tới nhà nó nghe, ở tận cuối xóm gần nghĩa địa cô ơi
Kim vui mừng:
- Ủa, em Thế, may qúa, cám ơn em đã gặp cô đúng lúc
Kim theo đứa học trò đến nhà thằng Huy, nếu không có nó thì Kim đâu biết có những con hẻm quanh co tùm lum người và rác rưới dẫn đến bãi tha ma này.
Thằng Huy có nhà, nó bối rối mời cô giáo vào trong và gọi mẹ nó đang ở sau nhà. Qua những khe hở hớ hênh của tấm liếp che Kim ngó ra sau thấy mẹ con Huy đang vội vàng bóc giấy mấy gói đậu phộng rang đổ ra một cái đĩa nhỏ làm qùa mời khách.
Nói chuyện với mẹ Huy, Kim càng hiểu thêm cảnh nghèo khó của gia đình Huy, sau 1975 cha Huy đi “học tập cải tạo”, người vợ trẻ mang 3 đứa con đi kinh tế mới ở Lộc Ninh theo lời kêu gọi của địa phương với hi vọng chồng sẽ sớm được trở về, nhưng người chồng đã chết vì ốm đau đói khát trong tù. Không chịu được cuộc sống cực nhọc thiếu thốn cả đồ ăn thức uống đến điều kiện vệ sinh y tế nơi vùng đất hoang nước lạ lâu thêm nữa mẹ Huy mang ba đứa con thơ trở về thành phố, nhà cửa đã bán tống bán tháo ngày đi kinh tế mới nay không có chỗ nương thân họ về xóm nghèo này dựng lên một căn nhà tạm bợ để có chỗ trú ngụ nắng mưa. Cả bốn mẹ con hàng ngày đều phải ra đường kiếm sống, anh em Huy bán báo, bán đậu phộng rang, người mẹ thì bán ve chai.  Những “nghề” của bốn mẹ con đã nói lên cảnh nghèo nàn cơ cực của họ..
Mấy hôm nay Huy nghỉ học, bạn cùng lớp nói mẹ Huy bị bệnh nên Kim đến để thăm hỏi và động viên học trò
Kim từ gĩa mẹ con Huy và theo chân trò Thế để ra ngoài đường lớn, đã vào được căn nhà cuối nẻo đường nhưng vẫn có thể lạc lối ra đối với những người mới đến đây lần đầu như Kim. Thằng Thế nhiều chuyện líu lo:
-         Cô hên đó, bữa nay chắc anh em nó bán đậu phộng rang còn ế nên má nó mở mấy gói ra mời, không thì họ chẳng có gì mời cô giáo..
Kim vừa buồn cười vì lời nói của trò Thế vừa cảm thấy chạnh lòng gia cảnh trò Huy, ra tới đầu ngõ nàng tạm biệt đứa học trò và đạp xe về nhà mà lòng vẫn buồn rưng rưng.
Kim vừa tốt nghiệp Trung  học sư phạm và đi dạy năm 1985.
Kim tốt nghiệp thủ khoa, được ưu tiên lựa chọn vài trường điểm của thành phố, trong đó nổi bật nhất hấp dẫn nhất là trường tiểu học Hoà Bình bên hông nhà thơ Đức Bà, khu vực trung tâm Sài Gòn, các bạn cùng lớp đều hào hứng khuyên Kim chọn trường này toàn con nhà giàu hoặc con nhà cách mạng chức vụ cao, cô giáo sẽ tha hồ nhận qùa từ những phụ huynh học sinh giàu có và địa vị.
Nhưng Kim làm bạn bè sững sờ khi nàng nhận dạy tại một trường nhỏ bé trong xóm nghèo vùng Ngã Năm Gò Vấp. Kim so sánh giữa những đứa học trò giàu và nghèo thì đứa nghèo đáng thương hơn thế là nàng chọn trường Kim Đồng. Gia đình Kim cũng vui mừng vì Kim chọn trường gần nhà hàng ngày đạp xe đi dạy thoải mái chứ đạp xe vào thành phố nhốn nháo xe cộ đủ loại, xe chạy đủ kiểu đến nỗi mỗi đường phố đều treo những câu bảng hiệu nhắc nhở như :” Không phóng nhanh giành đường vượt ẩu” hay “ Thà chậm vài giây còn hơn gây tai nạn” hay “ An toàn là bạn. Tai nạn là thù”.. v..v…làm gia đình Kim lo lắm cứ y như nàng còn ngây thơ bé bỏng không “đương đầu” nổi với đường phố và đường đời.
Cô giáo 19 tuổi mới lớn lên chẳng nghĩ đến chuyện hơn thua, lòng nàng chỉ phơi phới những lý tưởng đẹp cho đời.
Kim dạy lớp năm, lớp có hơn 30 đứa học trò, hầu hết là con nhà nghèo cư ngụ quanh vùng. Ngày đầu tiên Kim lên bục giảng bao nhiêu ánh mắt trẻ thơ hướng về Kim đầy vẻ thân ái và ngưỡng mộ dù hôm ấy Kim mâc aó sơ mi trắng với quần tây đen chẳng có gì lộng lẫy.
Kim mỉm cười “khoe” cái răng khểnh và giới thiệu với cả lớp:
-         Cô tên Kim là cô giáo mới ra trường, các em là lớp đầu tiên trong cuộc đời của cô đó, các em học hành chăm chỉ và nghe lời cô nhé… .
Những đứa học trò nhao nhao lên và bắt chước nhau:
-         Cô ơi, em hứa sẽ nghe lời cô…
-         Cô ơi em hứa sẽ học chăm chỉ
-         Cô ơi, cô đẹp qúa trời luôn.
-         Cô ơi, em thích cô quá trời luôn
Học trò cả lớp sàn sàn bằng tuổi nhau, cao thấp như nhau chỉ có Huy là đứa “gìa” nhất 15 tuổi, vì sau khi gia đình thất bại kinh tế mới về thành phố mấy năm sau anh em Huy mới đi học lại.
Huy tên là Nguyễn Thiện Huy, cái tên đẹp, vóc dáng và gương mặt dễ thương sáng sủa của nó đã nói lên một thời được sống trong mái gia đình an vui đầy đủ. Huy ngoan ngoãn, chăm chỉ và học giỏi..
Để giúp đỡ đứa học trò giỏi con nhà nghèo Kim đã bảo Huy khi nào bán đậu phộng rang còn ế thì mang đến trường Kim và các thày cô giáo khác sẽ mua giúp, thường thì Kim mua bao trọn gói. Thế là thằng bé yên chí có nơi tiêu thụ dứt điểm món đâu phộng rang nhà nó.
Thằng Huy lớn nhất lớp nên đã giúp Kim được nhiều việc như giữ gìn trật tự lớp hay năng nổ mỗi khi trường lớp có tổ chức liên hoan, văn nghệ..v..v..
Hôm lớp Kim tổ chức liên hoan mừng lớp đoạt danh hiệu lớp giỏi . Ở nhà Kim nấu nồi chè và rang đậu phộng mang đến trường. Nồi chè hơi…bị khét và đậu phộng rang …hơi bị cháy. Nhưng thằng Huy biết điều lắm, nó ăn chè ăn đậu phộng rang của cô giáo và …khen cho cả lớp cùng nghe:
-         Tuy chè và đậu phộng rang của cô có mùi …khét mà thành đặc biệt và ngon lắm.
Đám trẻ ngây thơ cùng gật gù khen ngon, ăn một lúc nồi chè và mớ đậu phộng hết bay. Có lẽ không phải vì cả nể cô giáo mà vì thời buổi vật chất thiếu thốn nên lũ học trò con nhà nghèo này chẳng chê món gì.
Ôi, Kim là cô giáo giỏi nhưng nấu ăn thì đâu có giỏi vì quen được cha mẹ và anh chị nuông chiều, nàng có vào bếp nấu nướng bao giờ.
Huy phụ cô dọn dẹp, khi không có trò khác đứng gần thằng Huy đã ra vẻ kinh nghiệm “dạy” lại cô giáo nó:
-         Nè cô, lần sau cô rang đậu phộng xong là đổ ra rổ ngay nha, ai biểu cô để nướng trên chảo, chảo còn nóng làm đậu phộng cháy là vậy đó.
Kim chưa biết đáp sao thì được học trò “dạy” tiếp:
-         Còn nồi chè đậu xanh nữa, ai biểu cô không quậy đều, nấu hoài nó khét là vậy đó.
Kim cười trừ:
-         Ừ, tại cô…quên. Không ngờ trò Huy giỏi toán lại giỏi cả bếp núc nữa ta.
-         Thì ngày nào em cũng rang đậu phộng bán mà, rang khét như cô thì mẹ em hết vốn từ khuya rồi. Trước kia mẹ em bán chè em cũng biết nấu chè luôn, sau vì chè ế qúa nên mẹ em mới chuyển sang mua bán ve chai, thứ này ế hay khi mẹ em bệnh thì hàng còn nằm đó chẳng hư hỏng gì.
 Huy thua cô giáo Kim 4 tuổi mà ra vẻ chững chạc ngang hàng lắm. Một buổi chiều thứ bảy thằng Huy và thằng Thế đi bộ đến nhà Kim để mời cô giáo đi xem phim ở rạp Lạc Xuân Gò Vấp. Cô giáo mặc nguyện bộ đồ bộ tung tăng theo hai đứa học trò như ba chị em vừa đi bộ vừa nói đủ thứ chuyện từ nhà đến rạp hát Lạc Xuân để xem phim.. Dĩ nhiên Kim đòi mua vé đâu nỡ để hai đứa học trò nghèo phải bỏ tiền ra bao mình, nhưng thằng Huy đã bảo Thế dùng “vũ lực” níu tay cô giáo lại để nó ra mua vé kể cả mua vài thứ ăn vặt như xoài ngâm, ổi ngâm ( nó không mua món đậu phộng rang vì ngán món này qúa chừng, mà Kim cũng ngán luôn vì thường xuyên ăn đậu phộng ế của nhà nó).
Thế là cô giáo được hai đứa học trò nhỏ chăm sóc lịch sự. Hai thằng nhóc đã ra dáng nam nhi biết “ga lăng” với phụ nữ
Chưa có thày trò nào thân tình với nhau đến thế
Một tuần sau là ngày nhà giáo 20 tháng 11, Kim đến lớp thấy nhiều em mang theo những món quà.
Đầu tiên là con Hương mang một xấp vải lên tặng cô, Hương là con một cán bộ ở quận, có vẻ như nó hiểu địa vị của cha nó và món qùa giá trị  nên nét mặt nó vui sướng hãnh diện lắm.
Thằng Tùng thì vụng về bưng lên một cái rổ cũ có chục trứng gà lót trong mớ rơm khô và nói:
-         Cô ơi, gà nhà em đẻ trứng, em nói má để dành đem tặng cô…
Kim đã biết gia cảnh Tùng nghèo, chắc mẹ nó phải để dành từng qủa trứng cho đủ chục để Tùng làm qùa tặng nhân ngày nhà giáo. Kim cảm động và thương thằng Tùng qúa:
-         Cô cám ơn mẹ em và em Tùng nhé, nhưng em mang trứng về nhà để ăn đi, cô hiểu tấm lòng của em rồi.
Kim nói vừa dứt lời thì thằng Tùng bỗng oà khóc như cha chết làm Kim hoảng sợ bối rối:
-         Sao em khóc? Sao em khóc hả Tùng?
Thằng bé nức nở:
-         Cô chê trứng gà nhà em, để em về nói má mua quà khác tặng cô.
Trời ơi, thì ra thằng Tùng hiểu lầm và “quê” với các bạn vì tưởng cô giáo chê món quà nhà nghèo cuả nó. Kim vội vàng lấy khăn tay âu yếm chùi nước mắt cho Tùng và dỗ dành:
-         Cô thích ăn trứng gà lắm nhưng cô muốn để dành món ngon này cho Tùng ăn chứ cô không chê.. Em nín đi, cô sẽ nhận cả rổ trứng của em .
Thằng bé mỉm cười dù những giọt nước mắt còn long lanh trong đôi mắt ngây thơ cuả nó.
Một món quà khác làm Kim giật mình bất ngờ khi con Hạnh mang ra… cái giò heo to tướng. Nó tự giới thiệu:
-         Má em bán thịt heo hợp tác xã, má chọn cái giò heo ngon nói em mang tặng cô giáo ngày 20 tháng 11. Má nói khỏi cần tặng hoa, hoa tươi không bằng giò heo tươi. Hoa đẹp nhưng không ăn được, không xài được bền lâu còn mất công cô đổ rác.
Kim đã từng nghe các đồng nghiệp kể mỗi năm  ngày nhà giáo nhận hoa đến …mỏi cả tay và không biết cắm hoa vào đâu cho hết, khi hoa héo tàn thành đống rác lại phải thanh toán cho sạch nhà. Ngày nhà giáo đi ngoài đường thấy ai ôm một đống hoa là biết ngay họ là thày cô giáo, cái nghề không kiếm ra nhiều tiền để mà lãng mạn ngày thường mua hoa về chưng bày trong nhà nhưng ngày nhà giáo hoa chưng la liệt từ nhà trên cho tới nhà dưới, nhà bếp, nhà kho hay trên căn gác xép tối om om.
Kim nhận cái giò heo của đứa học trò có bà mẹ rất thực tế.vì chắc chắn chiều nay nhà Kim sẽ có món giò heo “cải thiện” bữa ăn trên mâm cơm mà không cần tốn công chen lấn giành giật nhau mua ở phản thịt hợp tác xã.
Nhiều trò khác thì tặng hoa, tặng hộp kẹo, gói bánh. Thấy thằng Huy có vẻ buồn buồn nó né không dám nhìn Kim, Kim ngạc nhiên đến bên nó:
-         Kìa Huy hôm nay em làm sao thế?
-         Mấy hôm nay mẹ em bệnh không đi ve chai nên không có tiền, em không có quà cũng chẳng có hoa tặng cô.
Kim mỉm cười :
-         Em và Thế đã tặng cô một buổi xem phim rạp Lạc Xuân vui qúa trời rồi mà. Em đừng buồn nữa nhé.
Chiều hôm ấy Kim ra về, xe đạp của Kim chở đầy hoa, trứng, thịt và bánh kẹo.. Có hương hoa thơm cho đời thêm đẹp và có thực phẩm cho bụng thêm no. Cái gìo heo buộc sợi giây lạt treo tòn ten ở tay lái xe dù đã hơi ôi ả mà vẫn hấp dẫn làm sao, Kim đạp xe tới đâu cũng có người ngó theo, chẳng biết họ ngó cô giáo hay cái gìo heo hiếm qúy của thời buổi xã hội chủ nghĩa bao cấp này.
Học trò thương mến Kim ngày nào cũng gặp đã đành, một ngày chủ nhật chúng còn rủ nhau đến nhà thăm cô
Được ngày chủ nhật Kim tha hồ ngủ muộn cho đến khi nghe ngoài cổng có tiếng í ới và nghe trong nhà có tiếng chị của Kim gõ cửa phòng:
-         Kim ơi, dậy mà tiếp học trò, ai đời học trò đến thăm mà cô giáo còn lười biếng nằm ngủ nướng trên giường thế hả…
Kim vung chăn ngồi dậy:
-         Chị ơi, chúng nó đâu rồi?
-         Đám đông đang ngồi ngoài sân cứ như biểu tình hay Chí Phèo ăn vạ hay chủ nợ đến canh nhà con nợ kia kìa, em ra mà xem…
Kim bật cười:
-         Chị ví von ly kỳ thế. Khoan…khoan…chị đừng vội mở cửa nha, để đó cho em.
Kim nhanh chân chạy xuống nhà dưới ra sân đánh răng rửa mặt và …len lén đi bằng lối cổng sau ra ngôi chợ nhỏ trong xóm mua về một mớ khoai lang, khoai mì luộc nóng hổi   rồi nàng mới ra mở cổng.
Lũ học trò hơn chục đứa chắc đợi lâu mệt mỏi đứa thì đứng tựa vào tường đứa thì ngồi chồm hổm trước sân nhà. Thấy cô giáo chúng mừng vui quýnh quáng xúm lại bên Kim như vừa gặp lại cố nhân sau bao năm xa cách:
-         Cô ơi chúng em đến thăm cô
-         Cô có mạnh khỏe không?
-         Cô ơi, sợ ngày chủ nhật cô đi chơi nên tụi em đến từ 7 giờ sáng để canh chừng cô.
Bây giờ là 9 giờ sáng, lũ học trò đã ngồi đợi suốt 2 tiếng đồng hồ. Kim cảm động lòng yêu thương của chúng dành cho mình và cảm động cả tính kiên nhẫn của chúng.
Kim mang mớ khoai lang khoai mì luộc vừa mua ở chợ về cùng ăn với lũ học trò, chưa bao giờ củ khoai lang khoai mì ăn điểm tâm lại ngon đến thế..
Thương mến cô giáo lũ học trò còn hãnh diện khen cô giáo của chúng đẹp nữa chứ.
Hôm Kim cho đề tài luận văn “Em hãy tả cô giáo của em” có bài văn chúng tả cô giáo Kim của chúng nào mắt bồ câu, mũi dọc dừa, môi trái tim..v..v. và có đứa cả gan kết luận :” Tóm lại cô giáo Kim của em đẹp nhất trường, đẹp toàn bộ từ đầu tới tay chân giày dép, đẹp như cô Thẩm Thúy Hằng mà mẹ em có treo hình trong nhà”
Chắc là chúng nghe người ta nói xưa nay nên quen miệng bắt chước theo chứ chúng biết mắt bồ câu mũi dọc dừa là thế nào. Kim không đẹp đến thế, mắt Kim mí lót, mũi Kim, môi Kim bình thường thì.chưa bằng một góc cô minh tinh Thẩm Thúy Hằng.
Nhưng Kim biết mình cũng…dễ thương vì từ hồi học cấp hai cấp ba cho đến sư phạm đã có nhiều bạn nam sinh, bạn cùng xóm để ý thương thầm nhớ trộm. Người quen cảm mến đã đành mà người không quen cũng cảm mến. Thỉnh thoảng Kim hay lên phố chợ Hạnh Thông Tây ăn món hủ tiếu mì của tiệm Tàu, có lần Kim ăn xong ra trả tiền thì ông Tàu nói có anh kia trả tiền cho cô rồi, anh gởi lại một tờ giấy. Kim mở mẩu giấy ra với nét chữ cuả người xa lạ: “ Cô bé dễ thương ơi, anh trả tiền cho cô bé rồi, lần sau nếu gặp anh xin phép được trả tiền nữa nhé”.
 Anh không ghi tên tuổi, không cần làm quen, chỉ lãng mạn thế thôi, nhưng Kim…từ bỏ luôn tiệm mì ông tàu và đổi sang ăn tiệm mì khác vì chỉ sợ có anh chàng nào đó lén nhìn nàng lúc đang xì xụp ăn tô mì thì mắc cỡ lắm..
Cô giáo Kim dạy học được 3 năm, cái nghề nàng chọn ngày từng ngày đã thêm gắn bó, nàng yêu nghề giáo dù đồng lương bé nhỏ chỉ đủ cho cô nàng độc thân như nàng tiêu xài vặt khi chuyện áo cơm đã có gia đình bảo bọc..
Bạch Diệp một bạn thân của Kim thi rớt đại học không thèm vào học trung cấp như nàng mà ở nhà phụ cha mẹ bán…cây tôn, cái nghề chẳng thích hợp cho cô thiếu nữ mới lớn chút nào nhưng là nghề hái ra tiền của nhà nó. Buổi giao thời sau khi miền Nam xụp đổ người ta gỡ mái đập tường nhà để đi kinh tế mới và không bao lâu sau người ta lại có nhu cầu xây dựng nhà, tiệm bán cây tôn phát triển thêm bán cả gạch cát, xi măng nên thời nào tiệm của nhà Bạch Diệp cũng hốt bạc dễ dàng.
Bạch Diệp luôn nhìn Kim với vẻ thương hại cô bạn nghèo, chọn nghề giáo nghèo chẳng trông mong gì mánh mung bổng lộc ngoài cái ngày nhà giáo 20 tháng 11 nhận hoa, nhận qùa vớ vẩn. .
Yêu nghề giáo Kim yêu lũ trẻ, học trò ba niên khóa đã rời trường, có bao nhiêu đứa học trò thân quen, có bao nhiêu kỷ niệm dưới mái trường nghèo đã ghi vào lòng nàng. Nhưng những đứa học trò lớp đầu tiên của đời cô giáo là Kim nhớ nhất.
Một hôm khi Kim đang rời trường để về nhà thì một anh bộ đội xuất hiện nơi cổng trường, Kim đang ngỡ ngàng chưa kịp nhận ra ai thì anh bộ đội lấy chiếc mũ cối trên đầu ra:
-         Em Nguyễn Thiện Huy nè cô.
Huy đã là một chàng trai 18 tuổi, nó to lớn và rắn rỏi. nét mặt thoáng buồn Huy kể:
-         Em lớn rồi, không có tiền cũng như không có thời gian để ăn học tiếp nữa. Em mới bị gọi đi bộ đội.
Kim nói như một lời than:
-  Lý lịch con sĩ quan “nguỵ” mà họ cũng gọi em đi bộ đội sao !!
     -   Dạ, bởi đi bộ đội là chuyện sống chết và gian khổ có ai tranh giành đâu cô nên em mới được gọi, mới được “trúng tuyển”  nghĩa vụ quân sự. Con cháu cán bộ hay con nhà giàu có tiền đút lót phường đội địa phương đều…rớt nghĩa vụ quân sự cả.
Kim ái ngại hỏi thăm:
-         Gia đình em lúc này thế nào?
-         Mẹ vẫn mua bán ve chai, các em vẫn bán hàng rong không có phép lạ nào thay đổi được. À, có em đi bộ đội nè…
Huy nói đùa mà cả Huy và cô giáo đều chẳng thấy vui. Huy buồn buồn tiếp:
-         Đi bộ đội đời em không có tương lai. Em tới thăm cô và chúc cô luôn dạy tốt.
Kim cũng buồn buồn an ủi một câu vô nghĩa:
-         Rồi em sẽ trở về mà..
-         Khi người ta phải phục vụ cho một chế độ không yêu thích coi như cuộc đời không có tương lai. Gia đình em tan nát và nghèo khổ vì họ. Người cha chết trong tù, vợ con đi kinh tế mới, con cái không có cơ hội học hành đầy đủ thì biết lấy gì và biết đến bao giờ mới bù đắp được những mất mát này…
Kim giật mình không ngờ những ý nghĩ của thằng Huy lại giống mình đến thế. Suốt ba năm đi dạy, yêu thương lũ học trò nhưng nàng đã dần dần cảm thấy cuộc đời không có tương lai khi phải sống trong một xã hội đầy rẫy những bất công dối trá và chính nàng cũng phải sống gỉa dối giảng dạy cho học trò những điều nàng không tin và không muốn..
Thằng Huy đã lớn thật rồi, đã trưởng thành từ những nỗi đau, tuổi mộng mơ 18 của nó đã thay thế bằng những mặc cảm tủi hờn . Kim nắm lấy bàn tay nó rưng rưng:
-         Cô chúc em đi bình an và …
-         Và nhất định em sẽ trở về phải không cô? Em sẽ tìm gặp cô tại trường Kim Đồng này. Chúc cô ở lại bình an
Một năm sau Kim đi vượt biên, nàng đến Thái Lan. Ở trại tị nạn những ngày dài tháng rộng chờ đợi đi định cư nước thứ ba thỉnh thoảng Kim cũng nghĩ tới thằng học trò đang là bộ đội, nàng nghe tin thằng Huy đóng quân bên Campuchia.
Không biết ngày Huy trở về có đến trường cũ tìm cô giáo của nó như lời hẹn không? Kim áy náy và ray rứt tưởng tượng có môt anh bộ đội trẻ thất chí trở về sau những năm chiến đấu vô nghĩa, anh ta đến trường Kim Đồng và đứng chơ vơ ngoài cổng trường vì cô giáo của anh đã đi xa.
Huy ơi, hãy thông cảm cho cô, cô từ bỏ chế độ và xã hội của họ chứ cô đâu muốn từ bỏ quê hương trong đó có trường lớp và các em học trò nhỏ của cô.
Một hôm Kim đọc báo “Đường Sống”, một tờ báo hải ngoại, ngoài những bài viết chính từ hải ngoại còn có những đóng góp của thuyền nhân tị nạn. Báo được phân phối đến những trại tị nạn vừa để thông tin vừa giải trí.
Kim đọc bài viết của một người tị nạn ở Thái Lan, anh ta là bộ đội đã cùng một bạn bộ đội khác đào tẩu đi đường bộ từ Campuchia sang Thái Lan, nhưng chỉ một mình anh sống sót còn người bạn kia đã bị bắn chết trước khi sang biên giới Thái Lan.
Người bạn xấu số của anh tên Nguyễn Thiện Huy…
Kim bật khóc nghẹn ngào, Nguyễn Thiện Huy này có phải là đứa học trò cũ của nàng không ?
Nguyễn Thiện Huy ơi, nếu là em thì lời hứa hẹn ngày cô và em tái ngộ chỉ là ảo vọng thôi..
Cô và em là thày trò cũng là hai người bạn cùng chung tư tưởng  Chúng ta không gặp nhau ở trường xưa cũng không may mắn gặp nhau nơi bến bờ tự do này.
Nguyễn Thiện Huy ơi, nếu là em thì câu em nói hôm nào như một điềm báo trước “Đi bộ đội đời em không có tương lai”
Ở thế giới bên kia em hãy phù hộ cho mẹ và các em của em để mai này họ có một tương lai tốt đẹp hơn những gì trong qúa khứ.Huy nhé
Nguyễn Thị Thanh Dương
( March, 08- 2017)
 

ĐỪNG QUÊN THÁNG TƯ ĐEN


Dù có nhiều chuyện đang gây chú ý đến quên cả tháng tư đen quan trọng thế nào đối với người hải ngoại. Đừng quên ngày này là ngày Quốc Hận. Chúng ta đang phải đối mặt muôn vàn khó khăn nhưng riêng tháng tư đen này hãy dành thời gian để tưởng nhớ những người đã mất.

Nghĩa Vụ Của Công Dân Việt Nam Hải Ngoại:

Tháng Tư Đen và Ngày Quốc Hận:
Hai Biểu Tượng Thiêng Liêng
Quyết Phải Gìn Giữ và Trân Trọng
Phan Văn Song

Tháng Tư Lại Về:
Đối với người Việt Nạn Nhơn của Cộng Sản Quốc Tế, Tháng Tư là một tháng rất Đặc biệt. 
 Tháng Tư, năm 2017, là Tháng Tư Đen thứ 43 (kề luôn tháng Tư 1975) CỦA tất cả chúng ta. Chúng ta đây, là tất cả những người Việt Quốc Gia, yêu Tự Do, yêu Dân Chủ, gồm một thiểu số, may mắn, ĐÃ gan dạn, liều mình, bỏ nhà vứt của, lựa mạng sống, giữ lấy người, trốn khỏi đất nước Việt Nam thân yêu mà suốt trên 25 năm, từ năm 1948, cha truyền con nối quyết tâm gìn giữ, và, nay đà thất bại vì bị bạn đồng minh phản bội bán cho quỹ dữ Cộng Sản quốc tế, đã biến toàn đất nước thân yêu, hiền hòa, thành một phòng giam, một ngục tù to lớn của bọn Cộng Sản Việt Nam. Bất chấp hiểm nguy, chấp nhận gian nan, bằng mọi giá, họ « xâm mình » vượt biển, băng rừng, trốn chạy, vượt biên. Một thiểu số khác, sau một thời gian khốn nạn, tù đày, nô lệ, bị hành hạ trả thù bởi bọn vô thần, được người bạn đồng minh cũ hối hận, bỏ tiền, chuộc mạng, mua lại, mang về, với chương trình HO, để cưu mang tỵ nạn tại Mỹ. Và cuối cùng, một đại đa số của tất cả quân dân cán chánh, của tất cả cựu công dân chánh thể Việt Nam Cộng Hòa, của miền Nam Việt Nam Tự Do và Dân Chủ, hiện nay vẫn còn kẹt lại, tiếp tục sống kiếp công dân hạng hai, tuy vẫn ở trên những vùng của đất nước thân yêu xưa, nhưng nay đã bị tạm chiếm bởi bọn Việt Cộng Miền Bắc, đã xé Hiệp Ước Ngưng Bắn Paris, đã xua quân, vượt tuyến, cướp của, cướp nhà, cướp mất lãnh thổ Đất Nước, cướp đoạt thể chế Quốc Gia, cướp xóa tinh thần Tổ Quốc do tổ tiên cha ông truyền lại chúng ta, ngày 30 tháng Tư năm 1975! Tất cả chỉ để giao, để cống hiến, để biến toàn lãnh thổ nước Việt Nam thành một bộ phận, trước kia của lãnh địa Quốc tế Cộng Sản Liên Sô và ngày nay, chẳng chốc trong một tương lại rất gần, sẽ là một vệ tinh, và nguy hiểm hơn là Tỉnh lẻ tự trị của Đế quốc Đại Hán! 

Người Việt Quốc Gia, Thành Trì Chống Hán Hóa:
Ngày nay, chỉ còn đại diện bởi những cộng đồng người Việt Tỵ nạn Cộng sản buộc sống ở Hải Ngoại, hiện phân tán sống rãi rác khắp năm châu bốn bể. Thế nhưng, nhờ biết giữ vững văn hóa truyền thống Việt Nam do cha ông để lại, nhờ tinh thần uống nước nhớ nguồn. Cho nên, mặc dù cuộc sống sanh tồn hằng ngày duy vật buộc phải gia nhập – s’intégrer – vào thế giới của bản địa cư ngụ dung thân, nhưng vẫn không đồng hóa – s’assimiler! Hay hơn nữa, các cộng đồng người Việt Tỵ nạn Cộng sản hải ngoại ngày nay, nhờ nền khoa học thông tin, càng ngày càng tân tiến ; nhờ mạng internet, facebook, twitter, lại thêm viber, skype đã tạo toàn thế giới biến thành một cái làng nhỏ bé, đã biến các cộng đồng người Việt cư ngụ trên các quốc gia tiên tiến thành một căn nhà nhà lớn, căn nhà Việt Nam Hải Ngoại - một diaspora Người Việt - với một thực thể, một sắc thái hoàn toàn khác hẳn đất nước và con người Việt Nam quê nhà. Vì đó là một (nước) Việt Nam tuy Hải ngoại, tuy không có biên thùy, tuy không cùng một lãnh thố, nhưng lại cùng một sắc thái, một tư duy, một văn hóa ; Ấy cũng do cuộc sống, con người, hoàn toàn hưởng và tôn trọng mọi Nhơn quyền, mọi quyền con người, có cuộc sống Tự Do, có sanh hoạt Dân Chủ, có tư duy Độc Lập, được, nhận và biết tôn trọng mọi Nhơn quyền. Trái lại:
Với quê nhà, nơi đất nước của quốc tổ, tổ tiên, nguồn gốc giòng giống, hiên nay do Đảng Cộng Sản Quốc Tế tạm chiếm từ năm 1945. Từ ngày Hồ Chí Minh tên bạo chúa cùng đồng bọn cướp chánh quyền. Bằng lừa dân, phản bạn, bịp đồng minh Mỹ OSS, bằng giết bạn bè đồng chí, bằng thủ tiêu chiến hữu, bằng tố cáo các đảng phái quốc gia đã cùng từng là đồng minh kháng chiến chống Pháp, để chiếm thế thượng phong, độc tài kháng chiến chống Pháp! Dựa vào thế lực Cộng Sản quốc tế Đệ Tam, và Liên Sô Nga, đồng minh phe thắng Phe trục Nazi-Phát Xít, chúng đã lợi dụng buổi giao thời sau Đệ nhị Thế chiến vừa chấm dứt ; lợi dụng buổi thiếu thời của chế độ của Quốc Trưởng Bảo Đại vừa lấy lại Độc lập, ngày 11 tháng 9, sau khi Nhựt sau khi cướp quyền của Thực dân Pháp ngày 9 tháng 3 năm 1945. Hồ Chí Minh và bộ hạ lợi dụng chánh quyền non trẻ (chưa tròn 6 tháng) của Chánh phủ Trần Trọng Kim, để cướp chánh quyền. Và cũng từ ngày đó, ngày 2 tháng 9 năm 1945, đất nước và dân chúng Việt Nam chưa có một ngày hòa bình, ổn định. Bằng những khẩu hiệu mỵ dân, nhưng khát máu, bằng những hô hào bắt buộc hy sanh đẩm máu, diệt dân phá của, từ xung phong biển người, đến tiêu thổ kháng chiến. Hết đuổi Tây đến đánh Mỹ. Hết đòi Mỹ cút, đến đánh cho Ngụy nhào… để ngày nay … Kết quả, 72 năm sau, 2017, Nước Việt Nam, quốc nội thì Đảo, Biển mất trong tay Tàu Cộng, Đất, Rừng mất trong tay Hán Tộc … Biển độc, cá chết. Đất mặn, ruộng khô …Rừng trơ, đồi trọc…Người Việt Nam, Trai xuất khẩu cu li, khuân vác. Gái, cởi truồng, biểu diễn bán dâm! Xuất ngoại: Quan, đại sứ xăng quần mò ốc, dân du lịch trộm cắp nổi danh! 
 Tội của Đảng Cộng Sản Việt Nam thật là đáng cho trời tru đất diệt phải ghi vào lịch sử! 
 Trách Nhiệm Người Việt Quốc Gia Chúng Ta ?
Đất nước tiêu tùng, dân tộc điêu linh dù chúng ta có đổ thừa thế nào đi nữa. Nào do đồng minh tháo chạy. Nào do các chánh quyền Mỹ đã lừa bịp. Nào do bọn phản chiến quốc tế ...! Nhưng mỗi chúng ta, mỗi cựu công dân Việt Nam Cộng Hòa, đều có một phần trách nhiệm cả. 

Trách nhiệm thời chiến Chống Cộng, chúng ta làm không tới, không hoàn toàn cương quyết, suốt cả hai thời chiến chống cộng (1948 – 1954 & 1954 -1975) đều … xìu xìu ển ển, ù ơ dí dầu, ... phe ta vừa đánh giặc vừa phè phởn, tà tà... ỷ vào, bán cái cho Pháp, cho Huê kỳ cho đồng minh. Tiến tuyến đánh giặc, hâu phương lè phè, chúng ta đều có lỗi …!

Tôi có lỗi, gia đình tôi có lỗi...bạn bè tôi đều có lỗi ... vì đã thiếu cương quyết ... mặc ai đi tìm những tại sao, tại vì, bởi, tại... Người viết, PVS chúng tôi, vẫn nghĩ rằng chúng ta thiếu cương quyết. Lỗi tại chúng ta cả! Chính chúng ta làm cho đồng minh chúng ta không tin tưởng sức chiến đấu của chúng ta! Có những câu hỏi suốt mấy năm nay vẫn ám ảnh, và vương vấn chúng tôi:
Tại Sao thế giới không bỏ Nam Hàn trong chiến tranh Cao ly mà LẠI BỎ VN ? Tại sao chúng ta không dứt điểm trận Hoàng Sa, dùng máy bay oanh tạc hạm đội Tàu ? Ta có thể thua! Chắc chắn thua, nhưng Mỹ sẽ gặp khó khăn với Tàu ...
Tính toán quá, ù ơ dí dầu. Do dự, đắn đo rút cuộc cũng thua. Nhưng thôi, nay ta không làm lại lịch sử. Và chúng ta phải biết ghi ơn trân trọng tất cả những quân dân cán chánh anh hùng tử sĩ, những từ những chiến sĩ của tất cả những binh chủng cho đến tất cả những người dân anh hùng can đảm, bỏ phiếu bằng chơn, bỏ làng, bỏ nhà, bỏ của để trốn khỏi phải sống với Cộng Sản. Quên làm sao hình ảnh của người anhem đu trên cánh máy bay, trên càng trực thăng, cảnh em bé đang bò tìm vú trên xác của mẹ! Hãi hùng! Đau thương, nhưng can trường! Tát cả thà chết chớ không sống với Cộng Sản.
Thế mà ngày nay vẫn có những người nhơn danh Tôn Giáo, vui chơi, du hí trong tháng Tư Đen Tối, trong ngày Quốc Hận ấy!

Ngày nay chúng ta ở Hải ngoài, chúng ta không mất mát gì cả... vì đã mất mát quá nhiều... cuộc sống ở Hải ngoại vẫn lè phè ngày hai bửa ra quán cà phê, gặp bạn đánh cờ, tán gẩu, cơm chỉ hai bửa… Cuộc sống, đầy hobbies, làm vườn, trồng kiểng, đi rừng, chụp hình, thậm chí du lịch, hết cruse nầy đến cruse khác... Wellfare, hưu trí đầy đủ … Do Đó Chỉ Có MỘT Bổn Phận:

Phải Giữ Hai Biểu Tượng: Tháng Tư Đen và Ngày Quốc Hận:

Chúng tôi không mong gì hơn, không đòi hỏi gì hơn, chỉ yêu cầu, van nài quý bạn, chỉ mong... chỉ mong ... quý bạn giữ dùng ngọn lửa Tự Do, tinh thần Dân Chủ:

Giữ vững LÁ CỜ VÀNG Ba Sọc Đỏ và bài QUỐC CA Tiếng gọi Công Dân vì đó là LÝ LỊCH của NGƯỜI QUỐC GIA!

Và Hai biểu Tượng THÁNG TƯ ĐEN và NGÀY QUỐC HẬN.

Còn có thích theo dõi những cuộc đấu tranh trong nước, hay không tùy hỉ... Chỉ

Xin yêu cầu, xin quý vị, đừng về du hí, xin đừng xem trò hề, hát xướng của bọn bên nhà, vì nhạc viết cho Đảng, vì lời viết ca tụng Đảng...vì được Đảng cho phép!

Thơ Quang Dũng tôi không đọc vì nó là Việt Cộng. Thơ Huy Cận, tôi không đọc vì nó là Việt Cộng... Phải rõ ràng. Ai bảo tôi quá khích, tôi cám ơn! 
 Phải! Tôi quá khích! Tôi tự hào rằng tôi quá khích! Ngày nay nếu chúng ta không quá khích, về Việt Nam, nghe nhạc, xem nghe Đại nhạc hội ... do Việt Cộng cho phép tổ chức, đều là đầu hàng, đều là ủng hộ đường lối Cộng Sản, vì Cộng Sản cho phép! 
 Các chiến hữu, cựu quân nhơn đã từng phục vụ Chiến tranh Chánh Trị, Chiến tranh Tâm lý mà không biết những ABC căn bản ấy sao ?

Chúng tôi chỉ một yêu cầu, chúng tôi tha thiết van nài chừng ấy thôi! Xin: 
Một năm chỉ có một tháng điển hình, biểu tượng Tháng TƯ ĐEN thôi!
Chỉ một tháng ấy, năm 1975, mà đã tiêu tan, hủy hoại cả một nền Văn Hóa, Văn Minh với 4000 năm văn hiến! Vậy thì
Chúng tôi van quý vị, quý bạn:
Một tháng thôi, một tháng ngồi im, tưởng nhớ tưởng niệm... Vì là Lễ Giỗ! Tất cả mọi chúng ta, là những người tỵ nạn, hay là những người hiện còn kẹt ở trong nước đang bị tạm chiếm bởi Cộng Sản, nếu đã là cựu công dân Việt Nam Cộng Hòa, đều có một kỷ niệm đau buồn của tháng Tư Đen 1975: Buồn, Mất, Sợ... Mỗi chúng ta đều có mất mát một cái gì, ... đây, một người thân, nọ, một người quen, ... hay buồn bởi một thất lạc, hay một chết chóc, hay một bỏ lại ...tất cả đều là một kỷ niệm, căn nhà xưa, nơi chôn nhao cắt rún... con rạch sau hè, chiếc ao cuối vườn, tuôi thơ ... Suốt một tháng Hoảng , Sợ, Lo … Thuở Việt Nam Cộng Hòa, chiến tranh có đó, nhưng thanh bình làm sao! ...

Hãy so sánh những văn chương kỷ niệm miền Nam từ 54 đến 75, và văn chương kỷ niệm miền Bắc! Miền Nam hiền hòa, no ấm, "gạo trắng trăng thanh" mặc dù Việt Cộng xâm phạm khủng bố... Miền Bắc kềm kẹp độc ác, tố khổ, phải "nằm mơ gặp Bác Hồ" mới "sướng!"! Vì không dám gặp « thật »! Nếu rủi gặp « thật » thì bỏ mẹ sa trường! Vì Bác nhà ta, ấu dâm – pédophile!

Tha thiết mong các bạn hữu ở hải ngoại, đã là những người tỵ nạn Cộng Sản, xin đừng vứt bỏ, hờ hững với Tháng Tư Đen! Đừng hờ hửng, với Ngày 30 Tháng Tư!

Hãy trân trọng tưởng niệm tháng Tư 1975. Để sau nầy, sau khi lấy lại được Đất Nước không để có một Tháng Tư Đen xảy ra nữa. 
Hãy trân trọng tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư 19754. Để Lịch sử tương lai không có ngày Quốc Hận nào nữa.
Hãy Trân trọng ngày Quốc Hận để tưởng niệm và cám ơn tất cả những vong linh, những anh hùng tử sĩ, những nạn nhơn của những ngày cuối cùng của đất nước thân yêu đang giảy chết.

Tuần qua, nhìn được lá cờ Vàng đã trở về phất phới tại Kỳ Hà, Hà Tĩnh. Biểu tượng CỦA Tự Do đã được bà con Hà Tĩnh biểu dương làm biểu tượng ĐÒI HỎI quyền Tự Quyết, quyền làm Chủ Đất Nước, quyền Tự Do Ngôn Luận, quyền Bảo quản và Chù Quyền Môi Trường, Đất Đai, Sự Sống Còn của Đất Nước.
Xin Đa ta và Cám Ơn đồng bào Hà Tĩnh!
Hẹn gặp nhau Ngày mai ở Chợ Bến Thành!
See You Soon in Saigon! À Bientôt à Saïgon!
Hồi Nhơn Sơn, Hải Ngoại, Avril 2017, Tháng Tư Đen thứ 43
Phan Văn Song


Gia đình tôi 30/4: Sau 42 Năm

30/4: Sau 42 Năm 

Gia đình tôi cổ hũ và tôi là đứa con gái duy nhất nên bị ràng buộc trong tầm suy nghĩ của mẹ." Trai thời trung hiếu làm đầu, gái thời tiết hạnh làm câu trao mình" Cái ông Khổng tử ở tuốt bên Tàu vậy mà uy lực ổng thật to rộng. Một người phụ nữ ít học, quê mùa như má tôi lại thuộc nằm lòng mấy câu giáo điều đó . Thuộc để ép mình vào khuôn khổ cả một đời và truyền lại cho con gái.<!>
Chúng tôi cùng dạy tư cho một trường trung học công giáo do cha đạo mở ra. Khi ấy anh đã là lính mang lon chuẩn úy. Có nghĩa là anh cũng thuộc lính mới tò te. Một sĩ quan mới ra trường còn mang nhiều món nợ áo cơm từ cha mẹ. Nơi anh được bổ nhiệm là một quận lỵ nằm giữa những vùng xôi đậu. Ban ngày là của Quốc Gia, ban đêm Việt Cộng về thăm dân. Họ nhận tiếp tế, tuyên truyền  và rải truyền đơn.
Người dân như mang mặt nạ, không dám biểu lộ tình cảm của mình với lính Quốc Gia. Xung quanh hàng xóm không biết ai là bạn, ai là Việt Cộng nằm vùng. Cuộc sống bấp bênh trong những trận càn của lính và đêm sục xạo, gỏ cửa rình mò của phía bên kia. Ấp chiến lược sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị giết đã không còn hiệu lực. Một con đường vô hình đã mở ra cho sự phát triển của phe đối nghịch. Đưa đẩy người dân vô tội vào hai gọng kìm Quốc Gia và Việt Cộng..

Khi những người bạn đồng minh lần lượt đổ quân vào thôn xóm thì như giọt nước đã tràn ly. Người dân càng hoảng loạn không biết đâu là chính nghĩa. Những người Mỹ, người Đại Hàn, người Thái Lan súng ống rầm rộ khắp mọi ngõ ngách xóm làng. Người dân quê sợ sệt vì lần đầu tiên thấy người ngoại quốc lùng sục khắp nơi. Đó là cái mồi lửa thật tốt châm ngòi cho phía bên kia. Họ tuyên truyền trong dân chúng để kéo  chính nghĩa về phía họ.
Tôi nói điều này ra có nhiều người sẽ phản đối. Nhưng đó là sự thật khi người dân không có được một sự giáo dục rõ ràng về phía chính phủ. Họ không hiểu thế nào là Thế Giới Tự Do và thế nào là Cộng Sản. Họ không hiểu tại sao người Mỹ có mặt ở nước mình.

Nhan nhản trên đường những người lính Mỹ say sưa. Những cô gái thôn quê bỗng chốc thay da đổi thịt. Từ ăn mặc đơn giản lại lòe loẹt chói mắt. Một số biến thành gái mãi dâm mua vui cho những người lính Mỹ đen, Mỹ trắng. Những người phụ nữ bỏ quên chồng con, diêm dúa trong những bộ quần áo mini ngắn ngủn, son phấn sặc sỡ đi làm sở Mỹ. Những áp phe buôn đồ Mỹ, bán đồ quân tiếp vụ Mỹ, quán rượu  mọc ra như nấm. Những đứa bé con lai ra đời, những bào thai bị vất bên đường và thỉnh thoảng phát hiện xác con gái nằm chết trong bãi rác. Những tin xấu tràn về thôn xóm, những hình ảnh xa đọa lung lay xã hội.

Đau đớn là ở chỗ chính nghĩa bị hiểu lầm và kẻ gian ngoa đã giành chiến thắng. Những người học sinh trong bộ đồng phục tới lớp buổi sáng. Nhưng sẽ là một liên lạc liên báo cáo tin tức vào buổi tối cho phía bên kia. Những em học sinh mặt thì già nhưng giấy tờ nhỏ tuổi. Có em đã có vợ , có con nhưng vẫn mang giấy tờ giả đến trường để trốn lính. Những chị ngồi trên xe lam đi chợ nói nói cười cười. Những cô gái đẹp làm người tình hờ của lính. Họ là những người nằm vùng của phía bên kia. Nhiệm vụ hoạt động mật, báo tin tức, tiếp tế lương thực,thuốc men và tiếp nhận chỉ thị của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.
Trong bộ ngực căng tròn của cô gái đẹp chứa đầy thuốc trụ sinh. Dưới lằn vải quần mỹ a đen mượt mà kia là những lớp nylon bó thật chặc vào đùi để tiếp tế.  Trong gà mên cơm đem đi ăn một ngày, họ ém thật chặc cho 2, 3 người ăn. Sau giờ làm, họ để lại bên rừng cho người của mặt trận về lấy đem đi. Trong làng, đa số là phụ nữ. Nhưng những đứa bé không cha tiếp tục ra đời mà không ai đặt vấn đề.

Chiến tranh đã đẩy những người dân chơn chất thành những kẻ phản bội " Ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Cộng Sản" Đừng trách họ, mà hãy trách nhà cầm quyền không bảo vệ được họ. Những người có nhiệm vụ tuyên truyền không dẫn giải cho dân hiểu được sự thật, đâu là bạn, đâu là thù. Những người làm  công tác chiến tranh chính trị chỉ làm trên giấy tờ mà không đi vào cái gốc chính là người dân- những người dân quê an phận, hiền lành-
 Trong khi đó kẻ gian rình mò trong bóng đêm. Những bộ mặt giả nhân nghĩa vừa tỉ tê dụ dỗ, vừa hù dọa khủng bố đã len lỏi vào từng gia đình Những tổ chức bí mật được thành hình,  biến người dân thiệt thà thành tai mắt, những người đàn bà quê mùa thành những bà mẹ anh hùng.

Thành phố rộn rã tiếng cười, những bar rượu, những đêm vui thâu đêm suốt sáng. Thành phố không có chiến tranh cho nên thành phố đẹp, thành phố sang. Đất nước VN không phải chỉ là thành phố mà có cả  thôn làng, núi, đồi, sông, biển. Thôn làng càng xa xôi nghèo nàn, Việt Cộng trà trộn càng nhiều, càng khó bảo vệ. Người dân không thương yêu gì CS nhưng sợ bị trả thù, sợ bị theo dõi, sợ bị nghi ngờ và bị giết oan. Tội nghiệp người dân, một cổ hai tròng. Dù đang sống dưới chế độ Cộng Hòa nhưng vẫn bị Mặt Trận khống chế hàng ngày, hàng đêm.

Gần gũi dân nhất là những người lính Địa Phương Quân. Họ đóng quân ngay trong làng, sống với dân và người họ sợ nhất lại chính là những người dân. Ai đã từng đi lính thì khắc biết điều tôi nói là sự thật. Chỉ một câu nói lỡ lời thì tin tức hành quân được bên kia nắm bắt. Và những chuyến phục kích kể như thất bại. hay bị đảo ngược thế cờ.
Người lính sống trong đường tơ kẻ tóc và người con gái chấp nhận lấy lính là chấp nhận mọi sự rủi may trong đời. Đám cưới đôi khi không dám tổ chức tại địa phương vì gia đình sợ bị theo dõi và trả thù. Thôn làng do chính phủ VNCH làm chủ mà người dân sợ Việt Cộng hơn Quốc Gia.

Đã trễ quá rồi khi nói đến điều này, nhưng tất cả chúng ta đều là nạn nhân của một cuộc lừa đảo. Bao nhiêu nhân mạng oan khiên đã chết một cách thảm thương cho cuộc chiến tương tàn. Bao nhiêu thanh niên của nước Mỹ giàu đẹp đã bỏ thây một cách oan uổng trên chiến trường VN. Vì sự sai lầm của cả hai phía. Tất cả tang thương đó đã đổ lên vai, lên đầu của thế hệ chúng tôi. Những người lính, những người vợ lính và những trẻ thơ vô tội

42 năm qua rồi, nhưng mỗi khi tháng Tư Đen lại về tôi lại xoay cuồng trong suy nghĩ. Tôi khâm phục cái nhìn thật rõ ràng cốt lõi cuộc chiến VN  của Tống Thống Ngô Đình Diệm. Ngài biết thật rõ ràng về Cộng Sản kể cả sách lược bảo vệ quốc gia. Ngài không muốn người Mỹ hay đồng minh đổ bộ vào Việt Nam. Ngài  chỉ muốn đựợc tiếp tế vũ khí và ngân sách để bảo vệ và xây dựng đất nước. Ngài lập ra ấp chiến lược là để cắt đứt nguồn tiếp tế lương thực và thuốc men cho phía bên kia. Đồng thời xây dựng một lực lượng bảo vệ xóm làng từ người dân. Nhưng tiếc thay ngài đã bị giết chết. Chế độ Đệ nhị Cộng Hòa không xoay nỗi thế cờ chính trị. Mỹ bỏ rơi VN. Và sự thất trận đau thương xóa sổ VNCH trong ngày 30/4/75 lịch sử. Vận mạng đất nước nhược tiểu nằm trong tay của những đại cường. Một cuộc mua bán, sang nhượng chính trị. Đất nước ta là món hàng đưa lên bàn cân ngã giá. Kẻ thắng chẳng oai hùng, người thua đầy uất ức.

Bốn mươi hai năm qua rồi, nhắc lại thêm ngậm ngùi, đau đớn. Bao nhiêu mạng người đã bỏ thây trong cuộc chiến, trên con đường chạy loạn 30/4/1975. Bao nhiêu xác người tù CS bị bỏ thây trên rừng thiêng nước độc. Bao nhiêu xác người bị chết trên biển đông và trong bàn tay của hải tặc. Bao nhiêu? bao nhiêu? Một câu hỏi làm nghẹn lòng người Việt trên khắp năm châu.

Thoắt một cái đã 42 năm. những người có mặt và tham dự trong cuộc chiến ngày đó đều đã già. Những mái tóc bạc trắng hay hoa râm, những tâm hồn đầy những vết thẹo quá khứ và chiến tranh. Cố gắng xây dựng một thế hệ tiếp nối. Cố gắng sống tốt và làm sống lại một thuở hào hùng. Đôi chân đã yếu, cơ thể hao mòn. Những người cha, người ông đã tận lực mình vì hai chữ tự do. Họ thật đáng kính trọng và tự hào. Nhưng trong họ biết bao nhiêu đêm trăn trở, dằn vặt vì sức tàn, lực kiệt

42 năm cho những người di tản. Mấy chục năm cho những người HO đang sống ở một nước khác quê hương mình. Sau 30/4 người sĩ quan VNCH bị tù đày nơi rừng thiêng nước độc. Không một bản án, không biết ngày về. Họ được thả ra với một thân thể suy nhược, một tâm hồn loang lỗ những thương đau. Trong họ mọi thứ đều đỗ vỡ, bi thương. Được thả từ nhà tù hẹp ra nhà tù lớn với vài chục đồng lộ phí và một túi hành trang nhẹ tênh. Nhưng họ lại mang quá nặng cái lý lịch đen "Ngụy Quân" đè bẹp cuộc đời và cả gia đình .Có người tìm lại được mái ấm gia đình. Có vợ, có con để dựa nương, bám víu. Có người không còn nhà cửa, vợ con thân thích.

Nếu không có chương trình HO không biết bây giờ cuộc sống của những người tù CS sẽ ra sao? Không có chương trình HO. Không có những người liều chết vượt biển tìm tự do. Chúng ta sẽ không có một thế hệ thứ hai thứ ba thành công trên đất nước Hoa kỳ hay trên thế giới. Chúng ta sẽ không bao giờ có một Little Sai Gon  trên đất Mỹ. Chúng ta sẽ không thể hảnh diện giơ cao lá cờ vàng và hát Quốc ca. Chúng ta không có xe hoa diễn hành ngày tết Nguyên Đán, Chúng ta cũng không thể có những bảo tàng lịch sử "Quân lực VNCH". Không có tượng đài Đức Trần Hưng Đạo và cũng không thể có những nghị quyết "Vinh Danh cờ vàng" tại nhiều thành phố trên nước Mỹ, Úc, Canada.
Cám ơn Bà Hạnh Nhơn. Cám ơn nnhững ân nhân đã cứu vớt, đã mở con đường sống cho những người liều chết tìm tự do  như chúng tôi.
42 năm, một thời gian quá nửa đời người. Những chứng nhân lịch sử rất nhiều người đã nằm xuống vì tuổi già, vì bệnh tật. Những văn nhân, thi sĩ, họa sĩ, nhạc sĩ nỗi danh cũng quá nửa đã ra đi. Một thế hệ VNCH lần lần đi vào quá khứ. Thế hệ tiếp nối lớn lên tại Mỹ, sinh ra tại Mỹ và chúng gia nhập vào dòng chính để làm một người Mỹ thực thụ.

Hôm tuần trước tôi đi dự một đám ma. Người chết là một bà bác 90 tuổi. Con cái, người thân quen đến viếng tang đa phần là người Việt, nói tiếng Việt. Nhưng quỳ dưới kia các cháu dâu rễ đa phần là người Mỹ. Bầy cháu cố cũng là những đứa bé Mỹ lai nói toàn tiếng Mỹ. Cả một đại gia đình nói chuyện với nhau bằng tiếng Mỹ. Người chết chắc hẳn sẽ buồn và không hiểu chúng đang nói chuyện gì. Người tham dự như tôi cũng xót xa cho ngay bản thân mình. Rồi thì cũng thế mà thôi hay sao?

Không? Chúng ta đã có những lớp dạy tiếng Việt. "Tiếng Việt còn, nước ta còn." Chúng ta không thể không hòa nhập nhưng không thể để mất nguồn cội. Những thế hệ VNCH thứ hai thứ ba đang học hỏi để hiểu lý do tại sao chúng có mặt nơi này. Các cháu đang làm sống lại dòng sử Việt. Các cháu giương cao lá cờ vàng và các cháu tự hào về nó.

Dù muốn dù khôngchúng ta cũng đã rời khỏi VN. Mọi việc của quê hương đất nước phải do người trong nước quyết định. Có thay đổi được vận mệnh, có bảo vệ VN khỏi bàn tay xâm lược của Tàu Cộng hay không là do người trong nước thực hiện. Chúng ta chỉ có thể ủng hộ tinh thần, tiếp tay đưa mọi việc ra dư luận quốc tế để làm áp lực.

Các bạn ơi! 42 năm rồi cho một cuộc chiến, cho một đời người.Con gái tôi sinh ra 3 tháng sau ngày mất nước. Bây giờ cháu đã 42 tuổi, là một phụ nữ trung niên, con cái đã vào Trung học. Người lính VNCH trẻ nhất cũng đã ngoài 60. Những người lính già bây giờ đều đã đi gần cuối cuộc đời.  Sống nơi xứ người tuy đầy đủ vật chất nhưng vẫn là nỗi khắc khoải khôn nguôi cho những giấc mơ về một VN tự do dân chủ.

Tôi yêu quê hương VN tôi lắm. Tôi nhớ gia đình, họ hàng anh em và bạn bè tôi. Tôi nhớ từng con đường, từng góc vườn kỷ niệm của tuổi thơ và tuổi trẻ. Thú thật tôi sợ lắm. Sợ một ngày nào đó tôi trở về không nhận ra đất nước của mình. Tôi sợ Trung Cộng sẽ chiếm trọn Việt Nam. Người Việt mình sẽ bị làn sóng người Tàu tràn xuống tịcg thu nhà cửa, chiếm cứ ruộng vườn. Họ sẽ đày người Việt mình đi vào những nơi rừng núi hay đồng khô cỏ cháy. Họ sẽ xóa một nước VN như chính quyền hiện nay xóa sổ VNCH. Họ sẽ tàn bạo hơn, quyết liệt hơn, dã man hơn để đồng hóa chúng ta. Vì mộng bá chiếm VN ấp ủ mấy ngàn năm nay đã toại nguyện.
Một SàiGòn xưa đã mất. Một nền văn hóa nhân bản đã mất. Có thể rồi đây nước Việt Nam sẽ bị xóa sổ trên bản đồ thế giới . Chẳng ai còn nhớ đến bà Trưng, bà Triệu, Hưng Đạo Vương, vua Quang Trung....

Tôi có bi quan quá hay không? Xin nhường câu trả lời cho tất cả mọi người. Chỉ mong sẽ không bao giờ là sự thật. Chỉ mong được như vậy.
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
42 năm đã quá đủ cho những thương đau.

Nguyễn thị Thêm
Tháng 4/2017

Bài Xem Nhiều