We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 7 May 2017

Cộng Đồng HN: Tuyên Cáo Lên Án csVN hành vi dã man Tín đồ PGHH


Tuyên Cáo Lên Án Hành Vi Dã Man của CSVN
Image may contain: 1 person
Trong mấy tuần lễ vừa qua, tin tức từ Việt Nam đã cho thấy nhà cầm quyền Cộng Sản Viêt Nam đang áp dụng trở lại những hành vi đàn áp, đấu tố cực kỳ dã man như họ từng làm vào thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất giữa thập niên 1950.
Điển hình là các vụ:
1. Bắt giam, tra tấn và cắt cổ ông Nguyễn Hữu Tấn, một tín đồ Hoà Hảo tại Vĩnh Long chỉ vì nghi vấn ông Tấn có giấu cờ vàng. Đây là một vụ mới nhất trong hàng chục vụ có trước mà những người bị bắt giam đã bị Công An giết chết trong đồn rồi vu không họ tự sát.
2. Cho bọn côn đồ xâm nhập gia cư đánh đập tàn nhẫn cô Lê Mỹ Hạnh và một người bạn vì cô này từ Hà Nội vào Sào Gòn tham dự cuộc đi bộ ủng hộ môi sinh. Tình trạng sử dụng và khích động du đảng đánh đập những người biểu tình đã xảy ra từ nhiều năm nay trên toàn quốc.
3. Mở chiến dịch khích động dân chúng tại tỉnh Nghệ An lập lại kiểu toà án nhân dân, đấu tố Linh Mục Đặng Hữu Nam như để dọn đường cho việc bắt bớ, tra tấn hay có thể đi đến nhục hình.

Xét rằng:

Nhân loại đã bước qua thế kỷ 21 với rất nhiều cải thiện về nhân quyền mà Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn còn áp dụng những biện pháp man rợ không khác gì bọn khủng bố Hồi Giáo ISIS và như chúng từng làm trong thời kháng Pháp cũng như khủng bố thời chiến tranh xâm lăng Miền Nam.
Nhân dân Việt Nam đã chịu đựng chế độ độc tài khát máu hơn nửa thế kỷ, nay có quyền đứng dậy đòi hỏi một cách ôn hoà những quyền lợi, quyền hạn chính đáng đã được thế giới công nhận qua những Hiến Chương quốc tế, mà chính nhà nước Cộng Sản Việt Nam cũng ký tên thừa nhận.

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ

Cực lực lên án nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam về những hành vi đàn áp thô bạo, dã man đối với đồng bào mình.
Kêu gọi tất cả quý hội đoàn, tổ chức người Việt tại hải ngoại đồng loạt lên tiếng tố cáo trước dư luận quốc tế về hành vi dã man của Cộng Sản Việt Nam.
Hết lòng ủng hộ các phong trào đấu tranh trong nước vì môi sinh, nhân quyền và dân quyền cũng như vì độc lập và tồn vong của Tổ quốc Việt Nam




Hoa Kỳ ngày 6 tháng 4, 2017

T.M Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ.

CT Hội Đồng Quản Trị           CT Hội Đồng Chấp Hành               CT Hội Đồng Giám Sát
    

Nguyễn Văn Tần                           Đỗ Văn Phúc                               Nguyễn Ngọc Tiên



Đồng kính gửi: Các Tổ Chức Nhân Quyền Quốc Tế (Bản dịch)
                        Tổng Thống và Quốc Hội Hoa Kỳ (Bản dịch)
                        Các Tổ Chức, Hội Đoàn, Cộng Đồng Việt Nam
                        Các Cơ Quan Truyền Thông Việt Nam
---------------
Image may contain: text


-------------
 Sản phẩm của một chế độ khốn nạn


Mùa xuân đầu tiên sau Ngày Khốn Nạn, Văn Cao viết lời ca "vinh danh" cuộc đời sau "giải phóng" - "Từ đây người biết thương người, từ đây người biết yêu người". Sau Mùa xuân đầu tiên khốn nạn đó và kéo dài với 41 mùa xuân khốn nạn tiếp theo, "người yêu người " là những đôi giày, nón bảo hiểm, những cái đá, cái đạp, hơi cay của những tên côn đồ cộng sản đổ tới tấp xuống mặt, xuống đầu, mình mẩy của chị Lê Mỹ Hạnh và bạn của chị. Những tên này là sản phẩm trồng người của một chế độ súc vật và khốn nạn nhất trong lịch sử của đất nước. 
=> ĐẠI TỘI ÁC HỒ CHÍ MINH VÀ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM - YouTube

Những hành động đầy thú tính của 4 tên thanh niên và 1 đứa con gái đối với chị Lê Mỹ Hạnh là dương bản của những hành động của công an thường phục lẫn côn an đội lớp côn đồ kéo dài triền miên nhiều năm nay. Nó được dung dưỡng bởi chế độ. Chính xác hơn đó là chủ trương của chế độ công an trị đã biến thành côn đồ trị.

5 tên súc vật tấn công chị Lê Mỹ Hạnh, dù thuộc thành phần nào - chính thức hay bán chính thức trong guồng máy cai trị, tất cả đã cùng với côn an làm nên một liên minh ma quỷ, một bầy đàn du đãng xung kích của đảng cộng sản. Chúng đã trở thành hình ảnh đại diện chính thống nhất cho tập đoàn cai trị: một đám du thủ du thực ở mức tận cùng đáy của bản chất súc vật dã man.


Phan Sơn Hùng
11/4 Lê Đức Thọ, P.16 Gò Vấp
0988865159
Bên cạnh sự dã man thú tính ấy là sự ti tiện. Sau khi hành hung công dân yêu nước mà chúng cho là "phản động" - những tên côn đồ của đảng này, trong đó có một tên là Phan Sơn Hùng, ngụ tại 11/4 Lê Đức Thọ, P.16 Gò Vấp), đã đăng clip và rêu rao Lê Mỹ Hạnh bị "đánh ghen". Nhưng trong trò vu khống này chúng lại lộ hình khi viết những câu "Màn chào mừng thành viên cờ vàng 3 sọc đỏ Lê Mỹ Hạnh tại đất Sài Gòn! Còn thằng 3 que nào muốn xuyên tạc, kích động, lăng mạ lãnh tụ, bạo loạn lật đổ nữa thì cứ lên tiếng."

Trả lời ngay cho những tên côn đồ các đảng cộng sản này: chính những hành động đầy thú tính của các "cháu ngoan lãnh tụ", của những đứa côn đồ Hồ Chí Minh mới là bản án xác thực nhất dành cho "lãnh tụ", đảng cầm quyền mà không cần người nào khác xuyên tạc, kích động hay lăng mạ.

Côn đồ Hồ Chí Minh. Chúng hiện hữu ở thành hồ cáo, ở Hà Nội, ở Hải Phòng, ở khắp nơi trên đất nước như ký sinh trùng trong hố xí bầy nhầy. Đó chính là cái quái thai của chế độ sau 42 năm giải phóng tình người, giải phóng văn minh để thay vào đó bằng thú tính và man rợ tột cùng. 

03.05.2017
Vũ Đông Hà (Danlambao) 

Gia Đình Suy Ngẫm:Bệnh Mất trí nhớ - Alzheime, Dementia

Bệnh Mất trí nhớ - Alzheime, Dementia,
Gia Đình Suy Ngẫm



Mất trí nhớ là bệnh đáng sợ nhất trong tất cả các bệnh của con người.
Có 2 loại bệnh mất trí nhớ: Alzheime, Dementia

Loại nặng là Alzheimer. Hoàn toàn mất hẳn trí nhớ, như trường hợp Tổng Thống Reagan (kéo dài 10 năm mới chết).

Loại nhẹ gọi là Dementia lúc nhớ lúc quên, như trường hợp nhà Bác Học Albert Einstein.

Cho tới bây giờ khoa học cũng vẫn chưa tìm ra phương pháp phòng ngừa hay chữa trị. Chỉ biết khi trời kêu ai nấy dạ.

Các bác sĩ thì khuyên bắt đầu óc làm việc chút chút mỗi ngày, cũng là một cách tập thể dục cho cái đầu (não) của mình vậy thôi.

Đọc sách, viết bài, viết thư… cũng là một cách tập thể dục đầu. Tức là bắt cái não của mình không được “nhàn cư vi bất thiện” rảnh quá rồi nghĩ chuyện linh tinh than mây khóc gió.

Hoặc như Mỹ nói “use it or lose it” Ngọc kia chẳng dũa chẳng mài, cũng thành vô dụng, cũng hoài ngọc đi.

Quả thật từ khi có internet, thì mọi thứ tin tức và hình ảnh được lan tràn trên khắp thế giới chỉ sau vài tích tắc. Người dân trên toàn thế giới (ngoại trừ Bắc Hàn và các nước độc tài) có thể theo dõi đủ mọi biến chuyển ngay khi xảy ra.

Ngay cả ở Mỹ, khi có World Cup về đá banh, đâu phải trận banh nào quí vị cũng được coi hết đâu. Nhất là khi Mỹ đã thua rồi, là coi như dẹp bớt, ông chồng tôi (chuyên gia TV 24/7& 20 hour/ day) bảo thế.

Trong khi VN nghèo mà chơi bảnh cho coi líp ba ga, thức đêm thức hôm xem miệt mài suốt gần 2 tháng. Mỗi lần có World Cup là công việc tê liệt, quan thì ngủ bù ở nhà, lính thì vào sở lớt phớt cho có lệ, vì còn ngáp ngắn ngáp dài.

Mặc dù bệnh mất trí nhớ không làm tổn thương tới thân xác bệnh nhân như các bệnh nhiễm trùng, hay bệnh ung thư tàn phá cơ thể rất nhanh.

Không ảnh hưởng tới physical, vì chỉ có não không còn làm việc, chứ tim gan phèo phổi vẫn bình thường. Bệnh nhân vẫn có thể sống rất lâu, nếu không muốn nói là thọ.

Không tổn thương về thể chất (của bệnh nhân), nhưng tổn thương rất nặng về tinh thần cho người chăm sóc.

Biết bao câu chuyện não lòng khi có người thân bị bệnh mất trí. Nhất là khi người ấy lại là ông bà cha mẹ của mình.
Inline images 2

Trong các triệu chứng của bệnh mất trí nhớ nhẹ Dementia (lúc khởi đầu) có một triệu chứng đã làm tổn thương tới tình cảm gia đình. Đó là người bệnh lúc nào cũng nghi ngờ bị mất cắp tiền bạc hay nữ trang của mình.

Họ có thể nói (y như thật) người này người kia đã lấy cắp của họ. Nếu chỉ có một người chăm sóc người bệnh (ông bà cha mẹ), thì ráng giữ bình tĩnh bỏ ngoài tai, coi như không chấp. Nhưng khổ nỗi vì cuộc sống khó khăn, rất nhiều người ở VN, sau khi lập gia đình vẫn phải ở chung theo kiểu ngũ đại đồng đường. Cháu dâu con dâu, cháu rể con rể là người không cùng máu mủ hay bị hàm oan.

Có một điều không hiểu nổi, đó là họ có thể không nhận được tất cả mọi người. Nhưng bà mẹ chồng vẫn biết đây là thằng con yêu quí của mình. Bà đợi con đi làm về, để than thở bị bỏ đói cả ngày. Còn ai ở nhà cả ngày với bà, ngoài người vợ của mình, tức là con dâu của bà. Oan Thị Kính làm sao giải bày, nuốt bồ hòn làm ngọt. Nếu gặp người chồng vũ phu không có từ tâm hiểu biết, thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Từ đó xảy ra biết bao thảm cảnh gia đình, từ xô xát cãi vã, có khi đưa đến chia tay.

Ngoại trừ đổ thừa bị mất đồ, không nhớ đã ăn cơm hay chưa. Những người bị Alzheimer, dù không còn minh mẫn, nhưng họ vẫn có thể nhận ra những người vô cùng đặc biệt với họ. Bà Nancy bảo rằng ông Tổng Thống Reagan quên hết tất cả mọi người, chỉ còn nhớ duy nhất một mình bà. Ít ra cũng còn có một người để cho ông nghe lời.

Căn bệnh mất trí còn nguy hiểm hơn cả bệnh điên. Vì bệnh điên tuy vậy vẫn có thuốc chữa hay chế ngự. Khi người điên nổi cơn người ta cho uống thuốc, cơn điên sẽ bị chế ngự. Sau đó người ta cho chạy điện vô não. Sau một thời gian thì não của người bệnh trở lại bình thường. Đó là do não bị xáo trộn vì một nguyên nhân gì đó, chứ không có hư hại. Trái lại ở bệnh Alzheimer và bệnh Dementia não đã bị thoái hóa, bị hư hại. Đó là lý do tại sao chưa có cách phòng ngừa và chữa trị.

Chăm sóc cho người bệnh lãng trí là một điều vô cùng khó khăn.
Inline images 3

Một con vật bình thường như con chó con mèo, dù không nói được, nhưng chúng vẫn nhận ra và nghe lời người nuôi dưỡng nó. Bởi vì chúng vẫn còn bộ não. Trong khi người bị lãng trí, chúng ta sẽ cảm thấy đau lòng khi một cụ già bị nhốt trong chuồng, hay bị xích tay xích chân.

Những hình ảnh đó không thể dùng cho con người. Nhưng chúng ta phải làm sao, khi người bị lãng trí gây ra đủ thứ vấn nạn, làm đảo lộn cuộc sống của những người trong nhà. Giữa đạo đức và hạnh phúc, chúng ta sẽ chọn bên nào.

Chỉ có thánh hay bồ tát mới giữ cho mình khỏi nổi cơn điên khi bị buộc tội oan ức. Cũng chỉ có thánh mới giữ cho mình được bình tĩnh, khi mỗi ngày thấy đủ thứ xáo trộn xảy ra trong căn nhà của mình.

Ông bà cha mẹ là những người ta phải tương kính theo đạo làm con.

Nhưng khi làm sao giữ được vẹn toàn, khi ông bà cha mẹ bị mất trí. Một bệnh nhân trong thân xác của người trưởng thượng. Có nhiều cô con dâu đã phải gào lên nói dối như cuội, khi nói về bà mẹ chồng. Hoặc khi không còn bình tĩnh họ có thể buộc tội điên điên khùng khùng. Thật tình họ không muốn mang tiếng hỗn láo, chẳng qua cơn giun xéo mãi cũng quằn! Khó có ai giữ cho mình sống trọn đạo làm con.

Bản thân tôi có cha mẹ bị Dementia, nghĩa là những gì các cụ nói cần phải xét lại, thế mà cũng vẫn bị lừa đều đều. Lần nào cũng vì sốt ruột khi nghe bố gọi với giọng thều thào “có gì ăn không, bố đói quá”. Lúc ông đang ở trong rehab gần nhà, cổ tay luôn luôn đeo một cái vòng có ghi số điện thoại của tôi, để bất kỳ có chuyện gì xảy ra, ai cũng có thể gọi ngay cho con cháu.

Hôm đó bố tôi ra dấu cho có người giúp. Đầu tiên một giọng nữ gọi, bảo ông muốn nói chuyện với cô. Nghe bố nói muốn ăn cháo (kiểu VN), dạ dạ thưa thưa, cuống quýt đi hâm cháo. Chưa được 10 phút, lại nghe điện thoại gọi, lần này là giọng nam, lại dạ dạ thưa thưa con mang vào ngay. Chạy hộc tốc tới (rehab chỉ cách nhà có 10), tôi chưng hửng, vì bố tôi đang ngồi trước mặt mâm cơm của nhà thương, còn y nguyên.

Không hiểu tại sao người bị lãng trí, lại “thông minh” đến thế. Không biết tiếng Anh, nhưng bố tôi biết ngoắc một cô y tá nhờ gọi dùm. Sau đó lại nhờ một người y tá khác (đàn ông) gọi tiếp. Nói chuyện bằng tiếng Việt nên họ không hiểu mình nói gì. Từ đó có kinh nghiệm, tôi không quýnh quáng, mà hỏi lại caregiver. Tuy vậy cũng vẫn chạy vào thăm, nếu không ông cụ sẽ giận hờn bỏ ăn. Người ta nói khi già, người ta sẽ trở thành con nít (chướng). Họ sẽ bướng bỉnh khó chiều, nếu thành con nít ngoan thì đâu có chuyện gì xảy ra.

Một triệu chứng kinh khủng cho người chăm sóc người bị mất trí, đó là họ không còn phân biệt được đúng sai, họ có thể ăn ngay phân của họ, nghĩa là chúng ta không thể rời mắt khỏi họ. Điều này đã làm đau lòng con cái vô cùng.

Có nhiều gia đình khi đi làm, họ phải khoá cầu dao điện, nếu nấu bằng bếp điện. Vì các cụ già khi muốn ăn bánh mì, họ đút luôn cả ổ bánh vào lò nướng, vẫn còn giấy gói và dây thun cột. Có người còn tinh nghịch đốt cả thảm lót nhà.

Nói chung là khi trong nhà có người bị bệnh mất trí, thì ngay cả người chăm sóc cũng mệt nhoài, vì mắt phải luôn luôn ngó chừng. Đôi khi ngay cả người lành cũng không ngờ được những phản ứng bất thường của bệnh nhân.

Bà Nancy vợ của Tổng Thống Reagan chăm sóc ông bị bệnh Alzheimer (nặng) suốt 10 năm trời. Không thể dùng một chữ nào khác hơn chữ “ độc ác” để diễn tả bệnh này. Thông minh hóm hỉnh, tài giỏi, ăn mặc luôn luôn lịch sự. Tất cả không còn nữa, bà Nancy chẳng còn cho ai nhìn thấy ông trong bộ dạng thê thảm thiểu não, quần áo xộc xệch, bộ mặt ngây ngô, không còn ra hình dáng của một chính khách được ngưỡng mộ ngày nào. Thôi thì hãy để mọi người coi như ông đã chết.

Biết bao câu chuyện đau lòng của người thân, khi có ông bà cha mẹ bị bệnh mất trí nhớ. Dù cho bạn có thông minh như nhà Bác Học Albert Einstein cũng vẫn mắc bệnh như thường. Dù cho bạn có học cao hay giàu có đến đâu, bạn cũng vẫn nghẹn ngào khi thấy người thân yêu của mình tàn tạ hay có những hành động làm đau nhói con tim. Điều này có thể hiểu được tại sao có nhiều người bình thường đã đem nhốt người bệnh vào những cái cũi như cũi chó. Họ quá nghèo khổ, phải lo bươn chải cho miếng cơm manh áo. Họ phải làm liều, dù thật sự trong lòng họ không muốn. Gặp thời thế thế thời phải thế. Cái khó bó cái khôn. Ở trong chăn mới biết chăn có rận.

Một cô gái thượng (ở VN) bị xích trong rừng vì mất trí cả mấy năm trời, cho tới khi được một Linh Mục giải cứu mang về nhà thờ.

Không thể nào kể siết về những hoàn cảnh thương tâm của những người bị căn bệnh độc ác này. Hành hạ bệnh nhân thì ít (vì họ không còn nhận thức), nhưng hành hạ gia đình người bệnh thì nhiều.

Cách đây 20 năm, có một thanh niên ở phía Đông Bắc Mỹ, đã bỏ cha già bị bệnh mất trí vào lò sưởi đốt. Vì anh ta là con một, lương không trả nổi cho nursing home (hạng bét 200dollar/ ngày).

Người không mất trí chăm sóc cho người bệnh, cũng mất trí luôn, đó là trường hợp của anh này. Những khó khăn đã dồn họ đến chân tường tuyệt vọng.

Chúng tôi đã nhiều lần dặn dò con cháu, nếu bố mẹ bị bệnh lãng trí, cứ mạnh dạn đưa vào nursing home, đừng lo phiền áy náy. Vì lúc này bố mẹ chỉ còn kéo dài cuộc sống trong vô thức. Không còn biểu lộ được tình cảm với con cháu. Trái lại khi cho ở chung, những biểu hiện của căn bệnh sẽ làm mất cả tình thân. Chẳng thà để bố mẹ hành hạ quấy phá người dưng. Khi bố mẹ còn tỉnh táo dặn dò con cháu, đó là ý nguyện của bố mẹ, các con không có lỗi gì cả. Tất cả mọi người trong gia đình bố mẹ đều yêu quý vô vàn. Hãy có từ tâm đừng nghĩ xấu nghĩ ác, rồi nguyền rủa người khác. Bởi vì tục ngữ có câu chẳng ai nắm tay được từ sáng đến tối. Một ngày nào đó rồi chúng ta cũng sẽ già, như lời Phật dạy. Sinh trụ hoại diệt, hoàng hôn tàn để nhường chỗ cho bình minh ló dạng.

Các con tôi cũng rưng rưng nước mắt. Cũng như ngày xưa chúng tôi cũng đau xé lòng khi thấy cha mẹ mình lú lẫn, bỏ cả đồ dơ vào miệng. Hay ngơ ngác đi lạc ngoài đường.

Người ta không sợ chết, mà chỉ sợ bệnh. Quan niệm bên Phật giáo, cho rằng bệnh tật là cái nghiệp của chúng sinh. Không tôn giáo nào cho phép tự tử. Phật bảo rằng khi tự tử có nghĩa là chưa trả hết nghiệp. Đời sau cũng phải trả tiếp. Luật pháp cũng không cho phép người ta xin chấm dứt sự sống. Bạn thấy điều này có đúng không? Kéo dài cuộc sống trong vô thức, không còn tận hưởng được mọi vui thú của cuộc đời, thì có còn ích lợi gì cho xã hội và cho chính người bị bệnh.

Nếu bạn cổ vũ cho ý tưởng đó, bạn sẽ bị lên án. Vì xã hội không chấp nhận mạng con người như một món đồ vật, để có thể vứt bỏ dễ dàng.

Bạn có biết con số bệnh viện dành cho người mental behavior nhiều gấp mấy con số bệnh viện chữa những bệnh khác. Và người ta đã tránh dùng những chữ điên crazy, hạ giá nhân phẩm. Chỉ dùng chữ những chung chung mental behavior.

Lại thị Mơ

Tin động trời:Việt cong dùng chiến thuật đấu tố 1953-1956 cho hai linh mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục "MỘT CẢM GIÁC RỜN RỢN!"

-
 ĐẤU TỐ 2017 - MỘT CẢM GIÁC RỜN RỢN!

Tôi vừa xem video clip phụ nữ Quỳnh Lưu mặc áo cờ đỏ, phất cờ đỏ, cầm micro oang oang đọc lời kết án LM Đặng Hữu Nam được đưa trên trang web của báo Nghệ An. Không khí hừng hực hận thù, với những lời luận tội ghê gớm, và hãi hùng nhất là khi có một phụ nữ đứng lên tự xưng là hội viên hội nông dân đề nghị bỏ tù LM Đặng Hữu Nam 20 năm (!), thì người ta reo hò và phất cờ tỏ vẻ vui mừng khôn xiết.

Rồi sau đó là quyết nghị của Hội phụ nữ, tiếp tục lập lại lời kết án và đòi trừng trị Cha Nam, bằng những lời lẽ đanh thép và giọng đọc chát chúa. Chẳng khác nào cảnh đấu tố dưới thời cải cách ruộng đất. Lại còn có cả tiếng nhạc, cứ như một đội quân đang trên đường ra trận (buổi xuất quân tiểu đoàn năm ấy, cả tiểu đoàn thề dưới sao vàng: Người chiến sĩ tiếc gì máu rơi ...).

Nhìn những khuôn mặt của những người tham gia buổi đấu tố (hay là biểu tình nhỉ, nhưng luật VN đã cho phép biểu tình đâu mà, cho nên chỉ có thể gọi là đấu tố thôi, vì hình như đấu tố thì không bị cấm), tôi chẳng biết phải tả như thế nào nữa. Chỉ cảm nhận rằng những khuôn mặt ấy vừa đầy vẻ thù hận và say sưa hăng máu vừa thiếu vắng một cái gì đó rất rõ ràng.

Tôi thấy rờn rợn. tôi tin rằng điều quan trọng nhất cần giáo dục ở một con người là lòng nhân ái. Con người mà không có chữ nhân thì sao có thể gọi là người được?

Nhưng liệu có thể xây dựng lòng nhân ái cho người trẻ được hay không khi chúng được sống trong một môi trường sắt máu như thế này?
Phỏng Vấn Linh Mục Đặng Hữu Nam 07/05/2017

-----------

Vài suy nghĩ qua cuộc đấu tố Linh mục Đặng Hữu Nam
 
Bà Phạm Thị Hải Yến – Chủ tịch Hội LHPN Quỳnh Lưu trong cuộc đấu tố sáng 06.05.2017
 
GNsP  – “Rao giảng nói xấu Đảng Cộng sản Việt Nam, chế độ xã hội chủ nghĩa” là tội danh khiến linh mục Đặng Hữu Nam bị hội Liên Hiệp Phụ Nữ huyện Quỳnh Lưu tổ chức đấu tố vào sáng ngày 06-05 với sự tham gia khoảng 2000 người.
 
Đảng là một tổ chức chính trị tự nguyện của một nhóm người với mục tiêu đấu tranh để tham gia vào việc thể hiện các quan điểm chính trị, đấu tranh để giành quyền đại diện cho người dân trong quốc hội, hoặc để đạt được một quyền lực chính trị nhất định trong chính quyền. Như vậy, trong một đất nước thực sự có văn minh, dân chủ thì người dân hoàn toàn có quyền tự do bày tỏ chính kiến của mình với các Đảng phái, cho dù đó là ý kiến phản biện, không thể cho là “nói xấu”. Thậm chí cũng nên “ nói xấu” vì chính sự phản biện là động lực thúc đẩy các Đảng phái có sự tiến bộ, đổi mới giúp xã hội và đất nước ngày càng phát triển hơn.
 
Những người tham gia đấu tố
 
Các thực trạng đã xảy ra trong xã hội, đất nước Việt Nam hiện nay như: Tội ác hủy diệt môi trường của Formosa; sự chậm trễ, tắc trách của giới cầm quyền trong cách đền bù giải quyết những tổn thất cho người dân; tình trạng bất công, nạn tham nhũng đã trở thành quốc nạn trong xã hội hiện nay … là những thực tế không thể chối cãi và nó cũng được chính các cán bộ, đảng viên, lãnh đạo thừa nhận.
 
 
“ Trong lịch sử nhân loại, chưa bao giờ con người chống lại Thiên Chúa một cách có hệ thống như Chủ Nghĩa Cộng Sản” (Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt). Và, sự sụp đổ của hàng loạt các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu và liên bang Xô Viết đã nói lên sự tẩy chay của loài người tiến bộ đối với chủ nghĩa xã hội. Như vậy, những nhận định của linh mục Đặng Hữu Nam về chủ nghĩa xã hội cũng là một trong những suy nghĩ của những con người muốn vươn tới một xã hội được xây dựng trên nền văn minh tình thương, văn minh nhân loại.
 
Mặc khác, theo định nghĩa Nói Xấu có nghĩa là “nói sau lưng những điều không hay, không tốt của người khác, nhằm bôi nhọ, làm giảm uy tín”.

 
Vậy thì linh mục Đặng Hữu Nam không hề “nói xấu” vì cha Nam không “nói sau lưng” mà đã nói cách công khai trên tòa giảng. Có lẽ chưa bao giờ cảnh tượng Chúa Giêsu bị điệu ra ra trước các ông Kha-nan và Cai-pha lại tái hiện cách sinh động như hiện nay. Trước sự tra hỏi của các vị thượng tế về giáo huấn của mình, Chúa Giêsu đã trả lời rằng: “Tôi đã nói công khai trước mặt thiên hạ; tôi hằng giảng dạy trong hội đường và tại Đền Thờ, nơi mọi người Do-thái tụ họp. Tôi không hề nói điều gì lén lút. Sao ông lại hỏi tôi? Điều tôi đã nói, xin cứ hỏi những người đã nghe tôi. Chính họ biết tôi đã nói gì.” ( Mt 26, 20-21).
 
Và như thế linh mục Đặng Hữu Nam có thể dùng chính lời vàng ngọc của Thầy Chí Thánh của mình để trả lời cho những người đấu tố mình rằng: “Nếu tôi nói sai, anh chứng minh xem sai ở chỗ nào; còn nếu tôi nói phải, sao anh lại đánh tôi?” (Mt 26,23).
 
Vâng! Khi chưa chứng minh được những lời linh mục Đặng Hữu Nam nói là “sai ở chỗ nào” bởi lẽ cha Nam chưa hề bị luật pháp Việt Nam kết tội, thì tại sao hội LHPN huyện Quỳnh Lưu lại tổ chức đánh hội đồng bằng những lời kêu gào, những lời buộc tội phải bỏ tù, phải tử hình đằng đằng sát khí ?
 
Với Thiên Chức Ngôn Sứ được Thiên Chúa trao ban trong ngày lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy, người Kitô hữu có trách nhiệm loan truyền mặc khải về Thiên Chúa Tình Yêu, đem Đức Ki-tô đến với thực tại cuộc sống và với mọi người. Đồng thời, phải đồng hành với đồng bào của mình trong từng hơi thở của cuộc sống, trong từng biến cố của dân tộc trong vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng.
 
Như vậy, “khi Giáo Hội lên tiếng về các vấn đề xã hội, Giáo Hội không làm chính trị nhưng muốn hợp tác với Nhà Nước để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người … Để phục vụ con người cách hiệu quả, không thể không quan tâm đến chiều kích xã hội, cũng có nghĩa là phải quan tâm đến các vấn đề xã hội….Xã hội, và cùng với xã hội là chính trị, kinh tế, lao động, luật lệ và văn hoá, tất cả đều hàm chứa trong nó những giá trị đạo đức, và vì thế, không thể xa lạ với sứ mạng loan báo Tin Mừng” (*)
 
Lịch sử giáo hội thời Cựu Ước đã có những ngôn sứ như Giê-rê-mi-a, I-sai-a, Da-ca-ri-a, A-mốt…là những người dám chống lại các Vua và các nhà hữu trách quốc gia để đấu tranh cho công bằng xã hội, cho quyền sống con người, cho công lý và tự do và họ đã góp phần làm cho quốc thái dân an. Để chu toàn được sứ mạng của mình, các ngôn sứ can đảm này đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Thế nhưng họ đã chấp nhận thân mình như “hạt lúa mì rơi xuống đất thối đi” để Giáo Hội Thiên Chúa được “trổ sinh nhiều bông hạt”.
 
Điều có thể làm được lúc này là hãy cùng cầu nguyện cho linh mục Đặng Hữu Nam, xin Thiên Chúa ban thêm sức mạnh, lòng cam đảm để giúp Ngài bền đỗ trung thành với sứ mạng ngôn sứ của mình. Đồng thời cũng xin Chúa soi lòng mở trí cho những người đang lên án cha Nam, xin họ biết dùng sức lực, tiếng nói của mình để lên chống lại những kẻ đã và đang hủy diệt môi trường, vì hủy diệt môi trường là xâm phạm quyền sống của con người và cũng là chống lại Thiên Chúa vậy.
 
 
Điền Phương Thảo
----------------------------------
 
Link tham khảo :
 
http://baonghean.vn/…/hang-nghin-phu-nu-quynh-luu-len-tien…/
(*)Quan điểm Công giáo về trách nhiệm của Giáo hội trước các vấn đề xã hội- Đức Cha Phero Nguyễn Văn Khảm
Nguồn: Facebook: Tin Mừng Cho Người Nghèo
__._,_.___

Bài Xem Nhiều