We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 27 May 2017

Du lịch: Đi máy bay thật thoải mái khi biết hết những mẹo vặt hết xẩy này

Chúng ta sắp vào tháng hè, những tháng này số người đi du lịch càng đông trên những chuyến bay.
Muốn được suông sẻ trong việc đi và về với hành lý ít bị mất mát và những xui xẻo có thể xảy ra, dưới đây là một ít bài góp nhặt từ groupe của chúng tôi sưu tầm.
Cám ơn chị Sương Lam, chị Người Phương Nam và chú Huỳnh Chiếu Đẳng.
Caroline Thanh Hương


Các mẹo đi máy bay khôn ngoan mà không phải ai cũng biết

|
Nếu nắm được những mẹo này, đảm bảo chuyến bay của bạn sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Thời điểm tốt nhất để bay là vào buổi sáng: Thứ nhất, buổi sáng sẽ ít có nguy cơ hoãn chuyến bay. Và thứ hai, nếu bạn sợ bay, buổi sáng là thời điểm ít xảy ra nhiễu loạn không khí nhất.
Thời điểm tốt nhất để bay là vào buổi sáng: Thứ nhất, buổi sáng sẽ ít có nguy cơ hoãn chuyến bay. Và thứ hai, nếu bạn sợ bay, buổi sáng là thời điểm ít xảy ra nhiễu loạn không khí nhất.
Các hàng ghế gần cửa sổ bao giờ cũng lạnh hơn: Nhiệt độ bên ngoài cabin máy bay có thể hạ xuống -60°С đến -65°С, và nó khiến cho nhiệt độ của máy bay cũng giảm theo. Cái lạnh này có thể được cảm nhận rất rõ ở các hàng ghế gần cửa sổ, đặc biệt là vào mùa hè khi hành khách thường chỉ mặc quần áo mỏng. Vì thế nếu bạn thích ngắm cảnh ngoài cửa sổ thì nhớ mang theo áo khoác nhé.
Các hàng ghế gần cửa sổ bao giờ cũng lạnh hơn: Nhiệt độ bên ngoài cabin máy bay có thể hạ xuống -60°С đến -65°С, và nó khiến cho nhiệt độ của máy bay cũng giảm theo. Cái lạnh này có thể được cảm nhận rất rõ ở các hàng ghế gần cửa sổ, đặc biệt là vào mùa hè khi hành khách thường chỉ mặc quần áo mỏng. Vì thế nếu bạn thích ngắm cảnh ngoài cửa sổ thì nhớ mang theo áo khoác nhé.
Những hàng ghế cuối là nơi được phục vụ tốt nhất: Vì đây là nơi nhanh nhất, thuận tiện nhất, và dễ nhớ nhất để mang thêm đồ ăn, nước uống hay bất kỳ dịch vụ nào khác đến cho khách.
Những hàng ghế cuối là nơi được phục vụ tốt nhất: Vì đây là nơi nhanh nhất, thuận tiện nhất, và dễ nhớ nhất để mang thêm đồ ăn, nước uống hay bất kỳ dịch vụ nào khác đến cho khách.
Bàn gập và túi đựng vật dụng trên ghế là những nơi bẩn nhất trên máy bay: Sau một chuyến bay dài, toàn bộ rác đều sẽ bị nhét vào chiếc túi sau lưng ghế, và nếu rác có được dọn hết, những chiếc túi này cũng sẽ không được làm vệ sinh hay khử trùng. Còn bàn gập là nơi mà các bà mẹ rất thường dùng để thay tã cho con. Vì thế, khi lên máy bay, tốt nhất bạn nên chuẩn bị khăn ướt, vật dụng nên cất vào túi xách riêng của mình, và đừng đặt đồ ăn trực tiếp lên bàn.
Bàn gập và túi đựng vật dụng trên ghế là những nơi bẩn nhất trên máy bay: Sau một chuyến bay dài, toàn bộ rác đều sẽ bị nhét vào chiếc túi sau lưng ghế, và nếu rác có được dọn hết, những chiếc túi này cũng sẽ không được làm vệ sinh hay khử trùng. Còn bàn gập là nơi mà các bà mẹ rất thường dùng để thay tã cho con. Vì thế, khi lên máy bay, tốt nhất bạn nên chuẩn bị khăn ướt, vật dụng nên cất vào túi xách riêng của mình, và đừng đặt đồ ăn trực tiếp lên bàn.
Nên chọn phần thức ăn đặc biệt: Hiện tại nhiều hãng hàng không phục vụ khách với nhiều menu khác nhau, chẳng hạn menu cho người ăn chay, người ăn thịt, người ăn hải sản… Nhưng nếu không có sở thích đặc biệt nào, bạn nên chọn menu đặc biệt vì nó thường ngon hơn và đa dạng hơn.
Nên chọn phần thức ăn đặc biệt: Hiện tại nhiều hãng hàng không phục vụ khách với nhiều menu khác nhau, chẳng hạn menu cho người ăn chay, người ăn thịt, người ăn hải sản… Nhưng nếu không có sở thích đặc biệt nào, bạn nên chọn menu đặc biệt vì nó thường ngon hơn và đa dạng hơn.
Không nên uống trà hay cà phê: Loại nước dùng để pha chế đồ uống nóng trên máy bay có thể chứa các loại vi khuẩn nguy hiểm như E. coli hay tụ cầu vàng. Điều này đã được các nhà khoa học chứng minh sau khi xét nghiệm điều kiện vệ sinh trên rất nhiều chuyến bay khác nhau. Thay vì uống trà hay cà phê, tốt nhất bạn nên uống nước lọc đóng chai hoặc nước ép trái cây.
Không nên uống trà hay cà phê: Loại nước dùng để pha chế đồ uống nóng trên máy bay có thể chứa các loại vi khuẩn nguy hiểm như E. coli hay tụ cầu vàng. Điều này đã được các nhà khoa học chứng minh sau khi xét nghiệm điều kiện vệ sinh trên rất nhiều chuyến bay khác nhau. Thay vì uống trà hay cà phê, tốt nhất bạn nên uống nước lọc đóng chai hoặc nước ép trái cây.
Đừng thổi gối cổ quá căng: Vì nếu bạn thổi quá căng, khi áp suất trong máy bay thay đổi, có thể nó sẽ nổ tung đấy. Thay vào đó, bạn chỉ cần thổi hơi phồng một chút thôi.
Đừng thổi gối cổ quá căng: Vì nếu bạn thổi quá căng, khi áp suất trong máy bay thay đổi, có thể nó sẽ nổ tung đấy. Thay vào đó, bạn chỉ cần thổi hơi phồng một chút thôi.
(Ảnh: Bright Side)


Mẹo vặt về hành lý khi đi máy bay. (từ dài SBS Australia)   Vì sao bạn nên chụp hình hành lý của mình, mang ba lô thay vì túi xách tay, dán nhãn “Dễ vỡ” lên va li, cùng nhiều mẹo vặt du lịch khác từ các chuyên gia trên Quora.
By Đăng Trình
12 May 2017 - 4:09 PM  UPDATED 12 May 2017 - 4:09 PM

1. Đừng nên ghi địa chỉ nhà lên thẻ hành lýAnh Richard Clive Rowlands thường xuyên đi công tác để tham dự các sự kiện và lễ hội. Anh nói, “Nếu bạn ghi địa chỉ nhà mình lên thẻ hành lý thì chẳng khác nào nói, ‘Chủ đang vắng nhà, mời trộm đến viếng.’ Cách hay nhất là ghi địa chỉ sở làm và số điện thoại của bạn lên thẻ.”

2. Chụp hình hành lý của bạnHachi Ko, người đã thăm viếng hơn 200 quốc gia, cho biết,” Hãy chụp hình hành lý của bạn, sau đó bỏ vào tập tin Word cùng với thông tin liên lạc và kích cỡ hành lý.”

“Nếu chẳng may thất lạc hành lý, thì bạn có thể trình tờ giấy này cho dịch vụ tìm kiếm hành lý khi đến nơi. Ngay cả khi họ không nói cùng ngôn ngữ với bạn thì họ cũng đã có đủ thông tin để tìm kiếm hành lý cho bạn.”

3. Để lại một danh thiếp trong hành lýCựu cơ trưởng Lực lượng Không quân Hoàng gia Jonathan Breeze khuyên các hành khách nên bỏ ít nhất một danh thiếp trong túi xách, để hãng hàng không có thể liên lạc khi hành lý thất lạc.
“Cần ghi rõ họ tên, số điện thoại và địa chỉ email, và bạn không cần phải lo lắng chi cả,” ông nói.
HCD: Kinh nghiệm của tôi là ghi số cell phone (vài số cang tốt) Một lần tôi bị một người (Mỹ) lấy nhầm cái rương hành lý ổng chở về tới khác sạn mới hay. Lúc đó tôi còn đi lục tìm, thấy sao có cái rương giống kiểu của tôi còn nằm đó chẳng ai nhận. Tôi nghi chủ cái rương nầy đã lấy lộn vì hai cái giống nhau. Thình lình nghe cell phone reng, bắt lên thì mới biết ông Mỹ lấy lộn, thấy tên và số phone trên đó gọi lại tôi. Ổng bảo chờ để ổng đi taxi mang trả. 4. Cân hành lý trước khi rời khỏi nhàMỗi hãng hàng không có một chính sách khác nhau đối với hành lý xách tay. Cô Motilal Bele, một du khách nhiều kinh nghiệm, cho biết, “Hãy luôn kiểm tra khối lượng hành lý cho phép trước khi lên đường đến sân bay.”

Hầu hết các hãng hàng không tại Úc đều quy định tối đa 7kg đối với hành lý xách tay.

5. Mang ba lô thay vì va li xách tayCô Laura Cooney, một khách du lịch Tây ba-lô, cho biết, “Tôi sẽ luôn chọn mang ba lô thay vì va li kéo. Nó giúp bạn rảnh tay và cực kỳ tiện dụng khi bạn phải chạy đua với thời gian mỗi khi nối chuyến.”

6. Xin dán nhãn “Dễ vỡ” lên hành lýAnh Benjamin Black Perley nói rằng,” Một số hãng hàng không sẽ cẩn trọng hơn với hành lý của bạn nếu chúng được dán nhãn ‘Dễ vỡ’. Bạn cứ thử mà xem.”

7. Mang theo túi đựng laptopKhách hàng thân thiết của các hãng hàng không Fouad Shahnawaz cho biết, “Thông thường túi đựng laptop không bị tính phí khi đem lên máy bay, trong khi những loại túi xách khác sẽ bị tính là hành lý xách tay. Vì thế tôi luôn mang theo một túi đựng laptop và một hành lý xách tay nhỏ.”



Mẹo đơn giản để có chuyến bay an toàn ai cũng nên biết

Nếu bạn thường xuyên khi du lịch hay có những chuyến bay dài, thì những mẹo khôn ngoan khi đi máy bay này sẽ rất hữu ích cho bạn trong nhiều lần tiếp theo.
1. Chọn chỗ ngồi tốt nhất tại cửa sổ
Lựa chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ sẽ tránh làm phiền được người ngồi kế bên khi muốn co chân hoặc dựa nghiêng. Đây cũng là vị trí để bạn có thể ngắm thế giới từ trên cao dễ nhất.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 1
2. Chọn quần áo thoải mái
Cả một chuyến đi dài sẽ khiến bạn không tránh khỏi mệt mỏi, vì vậy để có những tư thế thật thoái mái thì nên chọn quần áo mềm mại và dễ chịu khi đi máy bay.
Ngoài ra, nhiệt độ trên máy bay cũng sẽ thay đổi do điều hòa. Bạn cần thủ sẵn một chiếc áo len hoặc dạ mềm có mũ sẵn để giữ cấm cơ thể và phần đầu.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 2
3. Uống nước lọc, trà, cà phê và tránh đồ uống có cồn
Để tránh mất nước, bạn nên uống một lượng nhỏ nước.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 3
4. Điều chỉnh luồng phả điều hòa không vào mặt
Luồng tỏa nhiệt điều hòa trên máy bay sẽ làm cho da mặt khô, vì vậy, hãy làm theo những lời khuyên sau:
- Chuyển luồng tỏa nhiệt của điều hòa tới hướng khác
- Nếu thấy da mặt khô, hãy thoa một lớp kem dưỡng ẩm sau đó dùng giấy thấm
- Không nên rửa mặt với nước bởi điều hòa sẽ hấp thụ và làm cho da khô hơn
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 4
5. Dựa thẳng lưng vào ghế phía sau
Để tránh đau lưng và mỏi cổ. Phía sau bạn nên kê hoặc quàng thêm khăn hoặc gối mềm chuyên dụng (có thể đề nghị tiếp viên hàng không cung cấp).
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 5
6. Giữ những đồ thuận tiện bên mình
Khi ngồi trên máy bay những đồ điện tử nên cho vào túi và thay vào đó là những chiếc gối kê, mặt nạ mắt, bông bịt tai chống ồn và ù là nên có ở bên mình.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 6
7. Làm sao để không bị ù tai khi đi máy bay
Khi máy bay lên và hạ sẽ làm thay đổi áp suất không khi khiến tai bị ù buốt khó chịu. Lúc này bạn hãy ngáp thật to (Ngáp cũng có thể khiến cho ống Eustachian mở ra để không khí đi vào tai giữa, từ đó cân bằng áp suất phía bên kia của màng nhĩ. Nhưng hãy chắc chắn rằng bạn không ngủ khi máy bay cất hoặc hạ cánh bởi trong quá trình ngủ, hoạt động ngáp sẽ không diễn ra với tần suất đủ để cân bằng áp suất bên trong.
Điều này sẽ khiến cho tình trạng ù và đau tai trở nên tồi tệ hơn.) và tăng cử động bằng cách nuốt hoặc nhai kẹo cao su, ngậm kẹo cứng khi đi máy bay để ngăn chặn hiện tượng ù tai.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 7
đi máy bay, mẹo đi máy bay, kinh nghiệm đi máy bay,
8. Thay đổi tư thế để thấy thật thoải mái
Để trải qua một chuyến bay dài, thật khó để có thể ngồi nguyên một tư thế bởi nó sẽ làm máu tích tụ và mỏi cơ. Chính vì vậy, bạn hãy co duỗi nhẹ nhàng bằng cách đứng dậy khỏi chỗ ngồi, hoặc làm bài tập tại chỗ.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 8
9. Thực phẩm tốt cho sức khỏe khi đi máy bay
Áp suất không khí và tình trạng mất nước sẽ làm giảm cảm giác về mùi vị thức ăn. Đó là lý do tại sao không nên ăn đồ ngọt, mặn và có nhiều mùi khi đang trên máy bay. Bạn cũng có thể mang theo các loại đồ ăn như: chuối, các loại hạt, sữa chua...
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 9
10. Lên kế hoạch giết thời gian trên máy bay
Vạch ra một kế hoạch để giết thời gian khi ngồi trên máy bay như: xem phim, viết thư, đọc truyện, sách, ghi lại cảm xúc của mình và đừng quên ngủ cho đến khi máy bay hạ cánh.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 10
11. Chọn vật dụng đựng hành lý phù hợp
Đây là chia sẻ kinh nghiệm từ nhân viên sân bay.
- Nên dùng túi đựng có ổ khóa thuận tiện khi cần mở và kiểm tra hành lý. Mang theo vật có giá trị bên mình.
- Để tránh nhầm lẫn, bạn nên dán băng có đánh dấu, tên số điện thoại trên hành lý để dễ dàng nhận diện.
Meo don gian de co chuyen bay an toan ai cung nen biet - Anh 11
Theo Giadinhvietnam.com

Ngày tháng chưa quên: Chuyện “Văn nghệ và phú lít”

Hồi ký Văn Quang: Ngày tháng chưa quên


Chuyện “Văn nghệ và phú lít”
Trong thời kỳ đó tôi viết một phóng sự tếu, diễn tả về cái tài bắt chước đủ thứ giọng người của nghệ sĩ Trần Văn Trạch rất ăn khách nổi tiếng trên các sân khấu và lồng tiếng trong nhiều phim. Sơ lược truyện đó tôi tóm tắt một đoạn ngắn bạn đọc cho vui.
“Thằng nhà báo viết một vở kịch vớ vẩn chọc quê một toán cảnh sát (thời Tây gọi là phú lít) bắt nhầm một anh nghệ sĩ chuyên đóng kịch, đêm cuối năm hết tiền bèn đóng cửa nằm nhà. Buồn tình anh nghệ sĩ giả tiếng năm người ngồi đánh phé, một canh phé trong tưởng tượng rất lớn, ăn thua cả trăm triệu đồng.
Thầy phú lít đi tuần ngang qua đó, nghe có tiếng sát phạt trong phòng liền báo tin cho cả trung đội đến bao vây. Nhưng khi vào căn phòng nhỏ như cái tổ chim chỉ thấy mỗi mình anh nghệ sĩ ngồi trên bàn, cỗ bài còn đó song tiền nong và người chơi bài thì chẳng thấy đâu. Cả toán sục sạo tìm kiếm khắp mọi xó xỉnh cũng chẳng thấy gì. Tra hỏi kiểu nào anh chàng nghệ sĩ chỉ vào cái mồm, một mực khai rằng anh ta đánh bài một mình, thua được một vài trăm triệu là ít đấy.
Thầy phú lít tức quá bèn lôi anh nghệ sĩ về bót cùng tang vật là một cỗ bài cũ mèm. Anh nghệ sĩ tỉnh bơ nằm ngủ trong bót. Đến đêm anh ta buồn tình lại đóng kịch giả một sòng bài lớn hơn ngay trong nhà giam của bót phú lít. Ông trưởng ty nghe tiếng sát phạt lấy làm lạ bèn rình xem. Nhưng khi nhận ra anh nghệ sĩ này vốn là một tay chuyên nghề đóng kịch và lồng tiếng trong phim thì biết ngay là bị hố to, ông ta vội vàng mở khóa và xin lỗi anh nghệ sĩ vì sự lầm lẫn của đàn em. Nhưng anh nghệ sĩ tuyên bố là sẽ kiện cả cái ty cảnh sát này về tội bắt người không tang chứng. Làm tội ông trưởng chi phải năn nỉ mãi anh nghệ sĩ mới chịu không kiện nữa với điều kiện là trong ba ngày Tết này, mỗi bữa phải mang đủ cơm rượu đến tận phòng cung phụng anh ta mới bỏ qua…”
Sau khi tôi viết bài này một ông Trung Tá Quân Đội biệt phái sang cảnh sát đem trình với sếp lớn. Ông Cảnh sát trưởng tức tốc cho đàn em đến bắt tôi lên gặp. Ông hỏi lung tung cố tình hành hạ tôi suốt một tuần lễ liền, sáng 8 giờ lên phòng làm việc của Cảnh Sát Quận 3, 12 giờ về, 2 giờ chiều lại lên. Anh Phó Trưởng Phòng đích thân hỏi tội tôi. Gán cho tôi đủ thứ tội. Nhưng cuối cùng chẳng kiếm ra tội gì phạm pháp luật. Tôi cũng nói ngay “Tôi làm cái gì mà pháp luật không cấm, có thế thôi. Nhiệm vụ của các anh là tô sen vẽ hồng cho chế độ, còn tôi có ăn lương nhà nước đâu, tôi làm cho báo trả lương tôi viết cái gì cần viết và phải viết”. Anh Phó Phòng cay cú nhưng cũng chẳng làm gì được. Nhưng anh ta vẫn phê vào biên bản “Phạm tội vi phạm internet – Phạt 1 triệu đồng”. Tôi không hiểu tội vi phạm ineternet là thứ tội gì, chắc mấy ông luật sư cũng chẳng hiểu được cái lối làm chầy làm cối của mấy tay này. Nhưng có anh CA đèo tôi đi nộp phạt ở một ngân hàng nhà nước và có biên lai đàng hoàng. Tôi còn giữ cái biên lai khôi hài ấy suốt mấy năm.
Từ đó tôi bị theo dõi sát nút, bài vở thư từ qua internet cũng bị “phòng đặc biệt” của sở Cảnh Sát chuyên về vi tính chi nhận đầy đủ. Tôi không biết nên cứ phây phây làm việc của mình. Thế nên một lần khác tôi lại bị tóm.
Tôi bị tóm và tịch thu hết máy móc
Tôi thường thức dậy rất sớm vào internet đọc báo xem thư. Hôm ấy bỗng đường dây internet cứng đơ, không động đậy. Gọi điện thoại máy kêu bíp bíp rồi êm re luôn. Tôi chẳng hiểu tại sao. Khoảng 8 giờ sáng, bỗng một toán cảnh sát vài chục anh kéo đến xông vào nhà tôi trên chúng cư tôi đang ở. Họ hùng hổ như đi bắt cướp. Kéo nhau vào sục sạo khắp nhà, từ cái ngăn kéo tủ đến gầm giường. Có cái máy móc nào họ lôi ra hết, đóng vào thùng khuân xuống xe kể cả mấy cái máy computer, máy chụp hình, điện thoại. Cả xóm kéo nhau ra xem, họ tưởng tôi là tội phạm nặng lắm. Họ bắt tôi mang ra xe. May mà không còng tay, chỉ có hai cậu lực lưỡng ngồi sát hai bên đề phòng tôi nhảy xuống trốn.
Về đến ty cảnh sát, họ tống tôi vào một căn phòng hẹp vắng hoe. Một lát sau một anh khệnh khạng cầm tập hồ sơ vào. Anh ta bắt đầu cuộc hỏi cung. Lôi ra một đống bài tôi viết. Một anh chuyên viên lôi máy computer của tôi ra lục lọi tìm mói thứ kể cả hình ảnh và thư riêng. Sau đó anh in ra từng bài và bắt tôi ký tên xác nhận bài đó là của tôi. Tôi nhìn lướt qua rồi ký thì ký. Tôi vẫn tin là mình làm đúng pháp luật không cấm.
Đến 12 giờ trưa họ cho tôi về, chiều lại đến. Cứ như thế suốt một tuần, họ thay nhau hỏi cung, lúc nhẹ nhàng cười cợt, lúc kết tội rất căng. Đó là kiểu khủng bố tinh thần để làm mất tinh thần đối thủ. Có khi một anh CA từ Thành Phố được giới thiệu là “sếp lớn” xuống hỏi cung. Vẫn cái kiểu nửa mặn nửa nhạt đó, văn minh hơn một tí là cho tôi hút thuốc lá ba số 5, nhưng khi đứng lên, anh ta đi thẳng. Tôi lại phải móc túi trả tiền cà chầu cà phê và bao thuốc lá 3 số 5. Anh ta láu cá lắm, yêu cầu tôi nếu bạn bè nước ngoài hỏi thì phải nói được đối xử đàng hoàng. Bởi tin tôi bị cảnh sát tóm đã được một anh Thông Tín Viên của báo nước ngoài loan tin rồi. Nhiều báo đã đăng. Bạn bè và độc giả của tôi chú ý theo dõi tình hình. Anh ta bắt tôi viết cái e mail cho bạn bè là “được đổi xử tử tế đừng loan tin vội”.
Cuối cùng là Cảnh Sát yêu cầu tôi ngưng viết bài ra nước ngoài. Thật ra lúc đó có muốn viết cũng không viết được, mất hết computer và cắt hết internet lấy gì mà viết. Bạn bè tôi ở nước ngoài hỏi thăm và sẵn sàng yểm trợ. Nhưng còn đường internet lúc đó tôi thuê của VNN và hãng này cho tôi biết họ được lệnh không cho tôi thuê đường dây nữa. Với biết bao trở ngại, tôi đành thúc thủ suốt gần một năm, không viết lách gì được. Anh CA gộc bảo tôi có viết thì viết báo trong nước, anh ta sẵn sàng giới thiệu, báo nào cũng được. Tôi thẳng thắn trả lời “Tôi chỉ đá một chân, không thể viết báo trong nước được. Viết kiểu của tôi chẳng báo náo trong nước dám đăng đâu. Xin miễn”. Cho đến bây giờ cứ thấy tên tôi trong bất kỳ bài nào của ai, báo VN cũng gạch bỏ liền. Quả thật điều này không làm tôi phật ý mà ngược lại tôi còn khoái vì sao họ sợ mình đến thế?
Nhưng cái “nghiệp” đã bám vào thân, tôi không chịu nổi, lại tìm cách tự đứng dậy. Con cháu gửi tiền về mua computer và tìm một dịch vụ khác thuê đường dây internet. Tôi nhờ anh Hồng Dương ở Mỹ mua giùm cái máy chính hãng ở Mỹ bảo đảm hơn hàng VN nhiều khi là hàng giả của Tàu.
Nếu không viết mình sẽ bị đè bẹp gí, tội gì không viết khi còn viết được. Trước hết tôi không viết theo kiểu cũ đã bị “cấm”. Tôi trả lời thư độc giả qua mấy tờ báo, viết kiểu này thì “không có tội với nhà nước”.
Nghĩ là nghĩ thế thôi chứ khi muốn bắt tội thì họ có đủ cách đủ trò kết tội. Nhưng tôi cũng “uống thuốc liều rồi” cứ viết tới đâu thì tới. Già rồi nếu bị bắt bị nhốt chắc chỉ vài tháng là chết, tôi không sợ. Chắc họ cũng hiểu điều đó và nếu bắt tôi họ sẽ mang tiếng “đàn áp” bịt miệng những nhà văn nhà báo độc lập.
Rồi dần dà, tôi lại viết theo lối cũ nhưng khác đi một tí là “Văn Quang – Viết từ Sài Gòn”. Song nhiều báo nước ngoài vẫn lấy cái tiêu đề cũ “lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự”. Thôi thì tiêu đề nào cũng được, miễn là có bài của tôi.
Tại sao tôi muốn sống ở Lộc Ninh
Để có thể sống thoải mái hơn hàng ngày tránh tiếng ồn ào của thành phố và có thể ra khỏi “tầm ngắm” của CA thành phố, tôi về vùng quê, tính kiếm mua một ngôi nhà nhỏ vừa là nơi an dưỡng lúc tuổi đã về chiều. Tôi đã đi Long Khánh, Bình Dương và Lộc Ninh vài lần. May được bà Thụy Vũ vốn là bạn già của bà xã tôi giới thiệu cho một căn nhà giá cả tương đối rẻ hơn những nơi khác.
Căn nhà này cách thị xã Lộc Ninh khoảng 4 cây số. Đó là một làng quê, có một thời trồng hạt tiêu một vốn bốn lời nên dân ở đây xúm vào phá vườn trồng tiêu. Nhưng gặp anh Tàu chơi ác, nó không mua tiêu nữa nên rớt giá ầm ầm. Đang từ 100đ/1kg còn 70 rồi 50 rồi chẳng ai hỏi mua nữa. Thế là người dân bị một vố đau. Trồng tiêu lỗ bán không đủ vốn. Vườn tiêu xơ xác nằm đợi chết. Một ông trong làng có con học ở Sài Gòn muốn bán ngay khu đất nhà mình. Tôi vào xem, cái nhà của người chủ chỉ là căn nhà nhỏ, vách ván, mái tranh. Khu vườn khá rộng đúng 5.600m2. Chiều ngang 30m chiều dài gần 200m. Cuối cùng là một con suối chảy ngang. Tất cả nằm trong vùng thấp, xa hơn là dẫy núi, có nhiều khe nước chảy dài xuống cánh rừng.
Ở đây đã có đường nhựa và đèn điện vào tận nhà và có đường dây internet. Rất thuận tiện cho công việc của tôi.
Ông chủ nhà muốn bán nên không nói thách. Ông cho giá bán là 200 triệu VNĐ (thời giá lúc đó khoảng 13 ngàn USD). Tôi trả đúng 170 ngàn (bằng 10 ngàn USD). Dùng dằng mãi tới khi tôi ra nhà bà Thụy Vũ nghỉ trưa thì ông gọi điện thoại bằng lòng bán. Chúng tôi thỏa thuấn trả tiền bằng USD tại Sài Gòn.
May nhờ có cô hàng xóm lám ở cơ quan thuế vụ nên rất nhanh. Chỉ ít ngày sau chúng tôi hoàn thành mọi thủ tục sang tên đất và nhà. Việc đầu tiên của tôi là phá căn nhà cũ đi làm căn nhà mới cũng nhỏ thôi. Chỉ cần có hai phòng và một phòng khách chung với phòng làm việc. Mẫu thiết kế nhà tôi tự vẽ lấy theo ý mình và thuê đám thợ ngay tại địa phương xây dựng, rẻ hơn thợ nơi khác rất nhiều. Xây ngôi nhà xong chỉ mất hơn 10 ngàn USD (100 USD hồi đó được 17 triệu tiền VN). Tôi viết nhiều cho báo nước ngoài và các con các cháu ở Mỹ gửi về cho cùng với số vốn của bà xã tôi nên tôi cứ tà tà đào ao thả cá, nhổ hết tiêu trồng măng cụt Thái, bán rất có giá. Cuộc đời tưởng được bình an dưỡng già. Tôi có hai ông hàng xóm ở sát cạnh nhà và cũng cỡ tuổi tôi thường qua lại coi như tri kỷ. Nhưng ba năm sau, ông hàng xóm chúng tôi họi là ông Ba Tân bỗng bị đột quỵ, thời kỳ đó Lộc Ninh chưa có bệnh viện, mang ra bệnh viện của lính Biên Phòng, bác sĩ chẳng biết thật hay rởm cấp cứu xong cho về nhà. Chỉ 10 phút sau ông lăn quay ra chết.
Đám tang ông Ba Tân được chừng gần 1 năm thì ông hàng xóm Ba Tỵ cũng lại bị đột quỵ đúng vào ngày 30 Tết, mang về đến bệnh viện Sài Gòn, bác sĩ chưa kịp cấp cứu lại lăn quay ra chết. Thế là hai ông hàng xóm đều chết vì đột quỵ.
Tôi sợ quá vội bán gấp căn nhà mới xây được ba năm, trở về căn nhà trên chung cư cũ may mà tôi còn giữ lại chưa bán. Tôi nhớ đã hai lần tôi phải vào bệnh viện cấp cứu, một lần vì bệnh u tiền liệt tuyến, nếu không cấp cứu ngay sẽ bị vỡ bọng đái chết không kịp ngáp. Một lần đang đêm bị cảm nặng, sáng không dậy được, suốt ngày không ăn không uống gì được, cứ ăn vào lại ói ra. Nhà tôi đến bệnh viện rất gần, chỉ 15 phút xe ôm hay taxi. Nằm bệnh viện gần 2 tuần mới khỏi. Nếu tôi còn ở Lộc Ninh chắc cũng “ra đi” như hai ông hàng xóm thôi.
Chung cứ đó tôi còn ở đến bây giờ. Tôi bán được căn nhà trên Lộc Ninh khá nhanh. Một ông ở Úc về VN muốn mua nhà, được cô em giới thiệu nhà tôi, ông thích ngay. Tôi nói giá 70 ngàn USD, ông không thèm mặc cả, ông đến tìm tôi ở Sài Gòn mang theo đủ 70 ngàn USD trao tay. Khi nói chuyện tôi hiểu ra rằng ông đã xem hình ảnh và video căn nhà của tôi do báo Văn Nghệ Úc về thăm phỏng vấn tôi trên căn nhà đó. Chắc ông là dân có tiền ở Úc muốn về VN hưởng lạc, bà vợ chỉ biết tụng kinh gõ mõ, không về VN, mặc cho ông muốn làm gì thì làm. Ông có mục đích của ông, mỗi người một ý thích, tôi không bàn đến.
Tôi mang số tiền ấy đổi thành tiền VN mang gửi ngân hàng vừa tránh tiền VN mất giá vừa có thêm tiền chi tiêu hàng tháng đỡ phải lo.
Tôi rảnh rang đi học computer ở một trường chuyên nghiệp, tưởng học cho biết rồi mê luôn. Học liền 3 năm. Computer ở VN hồi đó còn hiếm lắm. Học xong tôi phải nhảy ra hãng cho thuê computer học thêm. Ngồi chờ thuê máy dài người, máy đen trắng 30 ngàn một giờ, máy màu 40 ngàn. Càng học càng thấy thích. Học Dos chứ chưa có Microsoft. Vậy mà sau đó tôi cũng thành nghề làm lay-out vi tính cho mấy nhà xuất bản và cả tư nhân. Có mấy đứa cháu và mấy cô cậu học trò đến học, chúng tôi đánh máy vi tính thuê cho đủ loại sách báo. Kiếm ăn được lắm. Đời sống khá ung dung.
Trong lúc đó lại có cái lệnh được đi H.O. dành cho các sĩ quan có 3 năm tù cái tạo trở lên. Tôi ở tù cải tạo 12 năm, 2 tháng, 26 ngày, thừa điều kiện đi H.O. Nhưng vì chuyện riêng gia đình gửi giấy bảo lãnh nên tôi không đi nữa. Chuyện gia đình rất nhiều điều tế nhị, tôi không viết ở đây. Hơn thế tôi đang sống cùng người đàn bà khác không hôn thú làm sao cùng đi được, không lẽ tôi bỏ lại tất cả đi một mình. Đến ngày ra được phía Mỹ phỏng vấn, tôi quyết định không đi nữa làm người phỏng vấn hết sức ngạc nhiên. Ông ta khuyên tôi nên đi sang ở với con. Tôi vẫn lắc đầu “Cảm ơn, tôi không đi”. Ông ta dặn tôi bất cứ khi nào cần gửi giấy sang văn phòng H.O ở Thái Lan sẽ được giải quyết ngay.
Tôi ra về mà thật ra vẫn còn chút băn khoăn “làm thế có đúng không”. Dù sau này có một vài lần văn phòng H.O ở Thái Lan gửi giấy hỏi tôi có muốn đi không. Tôi vẫn trả lời “Cảm ơn, tôi không đi”. Vả lại cuộc sống của tôi đã ổn định rồi, các con cháu tôi ở Mỹ cũng ghé về thăm thường xuyên. Thế là hạnh phúc rồi, cần gì đi đâu nữa. Còn cuộc đời viết lách của tôi gặp nhiều khó khăn, tôi sẽ phải vượt qua. Có sống ở đây, có thường xuyên nhìn thấy cuộc đời và tâm tư người dân, hòa mình với “dòng thác lũ đục ngầu” mới viết đúng được. Tôi phải sống như người lính chưa bao giờ bỏ ngũ, chưa bao giờ đào ngũ làm tiếp nhiệm vụ của mình. Ý chí ấy bén rễ trong tôi từ ngày vào quân đội với tâm niệm “quân đội, danh dự, trách nhiệm”. Tôi tin rằng các bạn của tôi dù ở bất cứ đâu cũng còn mang chung tâm niệm ấy cho đến cuối cuộc đời. Ở đây còn nhiều hình ảnh đau thương của những anh em Thương Phế Binh VNCH sống vất vưởng lang thanh ngoài vỉa hè xó chợ. Tôi đã từng gặp những người bạn đồng đội ấy, chia sẻ với họ và kêu gọi mọi người chung tay giúp đỡ.
Lại cũng chính vì công việc này tôi bị CA cấm viết về Thương Phế Binh VNCH. Tôi đã từng bị khủng bố tinh thần, bị xuyên tạc dọa dẫm bằng đủ thứ từ tin nhắn điện thoại của những kẻ ẩn danh đến những thủ đoạn vu khống trắng trợn không bằng cớ, những tên này không bao giờ dám gặp tôi để đối chứng. Chúng lại hẹn tôi đến gặp tại căn nhà số… Tôi đến đó là trụ sở của CA Phường 21 Quận Bình Thạnh. Tôi biết đó là cái bẫy cho tôi bị bắt quả tang còn liên lạc với thương phế binh VNCH.
(Còn tiếp)

NIỀM VUI CỦA BỐ.

Image result for happy daddy

Anh Tốt ngồi trong quầy nhìn ra đám khách hàng đang lui cui bên những chiếc máy giặt máy sấy quần áo. Thỉnh thỏang có người đến đổi tiền xu bỏ vào máy, hay khiếu nại máy móc trục trặc gì đó, hay mua xà bông. Ôi, đi giặt mà không mang theo xà bông, những kiểu sống cẩu thả, hoang phí như thế không thiếu gì trong đám dân nghèo, đã nghèo mà còn “sang” vì mua xà bông nơi tiệm giặt chắc chắn sẽ đắt hơn ở chợ. Những khách hàng kia đủ loại người, đủ kiểu, nhưng đa số giới bình dân, vì giới khá gỉa thì có nhà cửa và dĩ nhiên có sẵn máy giặt sấy trong nhà.
Làm chủ tiệm giặt bấy lâu nay anh Tốt có nhiều kinh nghiệm, có khách còn lười đứng canh máy, họ bỏ đi đâu đó, trả công anh vài đồng coi chừng giùm, xong việc anh gấp lại quần aó cho thẳng thớm gọn ghẽ, lát sau họ chỉ việc đến lấy. Thế là coi như anh kiếm thêm thu nhập trong khi đằng nào anh cũng ngồi không.
 Nhưng cũng có người bỏ quần áo giặt trong máy và…ra đi biền biệt, thành một đống quần áo vô thừa nhận trong kho của tiệm. Cho đến giờ anh vẫn không thể nào giải thích nổi tại sao? chẳng lẽ những người ấy rời tiệm giặt đi đâu và…bị tai nạn chết toi bất ngờ hay bị bệnh mất trí nhớ …đột xuất nên không quay trở lại tiệm giặt lấy đồ?  
 Thời buổi này làm chủ tiệm giặt sấy không có ăn vì món này đã phổ biến mọi nơi mọi chốn, ngay trong những khu apartment người ta cũng có phòng giặt sấy phục vụ cho cư dân của họ, nên tiệm giặt sấy chỉ trông chờ vào đám khách ít ỏi nào đó, hoặc khi họ cần giặt sấy những món to cồng kềnh như chăn mền, tấm trải giường, màn cửa sổ...v..v.. những thứ không thể giặt bằng máy ở nhà.
Chiều nay thứ sáu anh thấy lòng lâng lâng, vì sáng mai anh sẽ đi San Antonio thăm người yêu Thu Dần như thường lệ mỗi cuối tuần, nên anh sẵn sàng chiều khách trong moị dịch vụ, cho dù khách có khó tính hay nổi máu ba gai không kiên nhẫn đợi chờ máy khác, vung chân đá huỳnh huỵch vào cái máy giặt vô tội bị hư hỏng bất chợt trong khi chủ tiệm là anh còn ngồi lù lù gần đấy. Khách hàng có người lịch sự, có kẻ vũ phu như thế, anh Tốt chẳng muốn “dây với hủi” càng to chuyện, càng rắc rối nên đôi khi đành nhắm mắt làm ngơ.
Chuyện tình của đời anh như một vở kịch, lúc khép lúc mở, ba chìm bảy nổi. Ngày xưa anh và Thu Dần yêu nhau, năm đó anh đang dậy học tại một trường trung học trong thành phố Saì Gòn, nàng là em gái một người bạn thân đồng nghiệp, là cô nữ sinh năm cuối bậc trung học.
Đã mấy lần anh dẫn Thu Dần về giới thiệu với gia đình, chỉ nghe cái tên Thu Dần là mẹ anh biết ngay cô mang tuổi Dần, bà quyết liệt phản đối mối tình cảm này, bắt anh phải chia tay Thu Dần và đừng bao giờ mơ tưởng có ngày kết hôn với cô. Mẹ anh nói con gái tuổi Dần không tốt, nó dữ dằn, ăn hiếp chồng, lập gia đình với ai chỉ mang gian nan, nguy hiểm đến cho người ấy, vợ chồng sẽ nghèo mạt rệp và hoặc vợ hoặc chồng sẽ chết sớm, bỏ đàn con thiếu cha hay mất mẹ đều bơ vơ tội nghiệp.
Mẹ đặt tên anh là Tốt, mong cuộc đời anh sẽ tốt tươi, tốt đẹp, tốt lành, tốt phước.v..v… nên không thể lấy cô vợ tuổi dần để mang họa vào thân.
Biết điều ấy Thu Dần tủi thân và tự ái, cô tránh mặt anh cùng lúc mẹ anh một lòng một dạ…cản trở duyên con nên mối tình đầu tha thiết của anh đã tan vỡ. Anh đau khổ lắm, không muốn mất người yêu nhưng cũng không thể cãi lời mẹ, vì anh là con trai duy nhất trong gia đình.
Vài năm sau anh Tốt lấy vợ, một người con gái xinh đẹp do mẹ tuyển chọn, mẹ hết lời ca tụng cô Na là con nhà gia giáo tử tế, có học lại dịu dàng.
Hai năm sau gia đình nhỏ của anh đi vượt biên sang Mỹ với thằng con trai 1 tuổi và cái thai trong bụng vợ.
Mẹ anh còn ở lại Việt Nam , nên đâu biết rằng cô con dâu lý tưởng của mẹ chọn đã hà hiếp anh thế nào, cô đanh đá, chua ngoa với anh. Tính anh nhẫn nhịn, giỏi chịu đựng. Chẳng lẽ anh viết thư về kể cho mẹ thêm lo buồn lúc tuổi về gìa mà chẳng cứu vãn được gì,
Vài năm sau khi gia đình anh định cư ở Mỹ, mẹ anh đã từ trần sau một cơn bệnh nặng.
Nếu mà mẹ còn sống thì anh khỏi phải kể, mẹ anh cũng đuợc biết cô con dâu không phải tuổi Dần của mẹ cũng không thọ, lìa đời sớm vì bệnh ung thư tử cung phát hiện qúa trễ. Nhưng trước khi chết cô vẫn chưa quên tật đanh đá của mình, vẫn lèo lái đời anh, một buổi chiều có chồng và hai con ngồi bên giường bệnh, cô đã ràn rụa nước mắt nói những lời trăn trối và bắt anh phải hứa, có hai con làm chứng là anh …không được lấy vợ cho đến khi hai con đã trưởng thành khôn lớn. Trước cảnh đau thương người vợ đang hấp hối anh lòng dạ nào mà nghĩ chuyện xa xôi và đã hứa cho vợ vừa lòng nhắm mắt về bên kia thế giới.
Anh một thân gà trống nuôi hai đứa con tuổi vị thành niên, đứa con trai năm ấy 14 tuổi và em gái nó mới 13 tuổi. Từ ngày sang Mỹ anh chịu khó học lại đã tốt nghiệp bằng kỹ sư nên cuộc sống không vất vả lắm, cho đến khi thời buổi kinh tế khó khăn anh bị hãng lay off, anh quay ra làm kinh doanh, sang lại cái tiệm giặt này, nhờ ơn trời cũng có khá lợi tức và anh luôn sống căn cơ tiết kiệm để nuôi hai con cho đến khi chúng ra trường, thằng con trai là bác sĩ, và con gái là kỹ sư như bố.
Suốt 10 năm trời anh ở vậy nuôi hai con, không phải chỉ vì lời hứa bị cưỡng ép bởi người vợ ích kỷ, mà vì chính anh, anh đã thấy cảnh bạn anh một bác sĩ, cũng là một người cha độc thân như anh và hai con cũng chạc tuổi con anh lúc mới mất mẹ. Ít lâu sau bạn anh lập gia đình mới, cảnh mẹ ghẻ con chồng tuy không hà khắc như chuyện cổ tích trong văn chương Việt Nam, nhưng theo kiểu thời đại bây giờ cũng lắm trắc trở, hai con của anh bạn bất hòa với mẹ kế, chúng học hành chẳng ra gì rồi bỏ học dở dang đi làm kiếm tiền miễn là không phải ở chung mái nhà với bà mẹ kế.
Anh Tốt không muốn hai con của anh sẽ lâm vào hoàn cảnh ấy, thà chúng còn bé tí không biết gì anh đi thêm bước nữa không sao, ở cái tuổi mới lớn, tuổi vị thành niên đứa trẻ nào cũng nhiều tự ái, tâm hồn mong manh dễ vỡ như thủy tinh, nên anh không vì hạnh phúc của riêng mình làm tổn thương những tâm hồn ngây thơ trong trắng ấy.
Suốt 10 năm trời không phải con đường anh đi luôn bình lặng, không có những sóng gío tình cảm, nhưng anh vì con, mặc cho người tình không thể chờ đợi, họ bỏ anh ra đi tìm tình duyên khác. Cho đến khi bất ngờ năm ngoái anh tình cờ gặp lại người anh ruột của Thu Dần, mới biết là Thu Dần hiện cũng ở Mỹ, chồng Thu Dần là một tay ăn chơi bay bướm đã li dị vợ mấy năm nay vì có người tình khác, họ có một đứa con gái duy nhất đã lập gia đình và sống ở tiểu bang khác, Thu Dần cũng cô đơn, cũng lẻ loi như anh.
 Anh liền liên lạc với Thu Dần, mối tình năm xưa sống dậy, cả hai quyết định lần này không thể lỡ duyên nhau. Thu Dần là kỹ sư đang làm việc cho chính phủ ở thành phố San Antonio , còn anh đang ôm cái tiệm giặt lớn nhất trong khu phố của thành phố Houston này. Không ai có thể từ bỏ công việc của mình ngay lúc này để đến với người kia cả.
Khỏang cách từ Houston đến San Antonio không xa, chỉ hơn 2 giờ lái xe, nhưng vẫn là khoảng cách dài của sự chờ mong.
Hai con anh nay đã khôn lớn, chúng hiểu bố đã hi sinh cho chúng như thế nào. Ngày từng đứa con tốt nghiệp đại học ra trường anh đã ôm nó và sung sướng đến nghẹn ngào nói chỉ một câu:
-         Đây chính là niềm vui của Bố.
Cả hai đang có người yêu và một ngày nào đó sẽ lập gia đình, chúng đều khuyên anh nên bán cái tiệm giặt để làm bất cứ công việc gì nhàn hạ hơn và nhất là không vướng bận trong kế hoạch về San Antonio sống chung với người xưa của anh. Hai con anh đã nghe anh kể về chuyện tình trắc trở của bố với cô Thu Dần thời còn trẻ, chúng thương bố càng muốn vun đắp cho mối tình đầu và bây giờ cũng là mối tình cuối của bố.
Anh đã rao bán tiệm giặt trên internet nhưng mấy tháng nay chẳng có ai nghiêm chỉnh trả gía muốn mua, chẳng lẽ tiệm giặt đang đông khách anh lại bán vội vàng với gía rẻ bèo sao đành?
Nên mỗi thứ bảy, khi con gái anh ra trông tiệm giặt cho anh, ngày Chủ Nhật tiệm đóng cửa. Thế là anh thảnh thơi, lái xe đến San Antonio thăm Thu Dần .
Họ cứ gặp rồi chia tay trong khi chờ đợi thu xếp công việc, hoặc là anh bán được tiệm giặt hoặc là Thu Dần xin thuyên chuyển được việc làm về Houston để được sống bên nhau mãi mãi.
Anh đang suy nghĩ xem sáng mai sẽ mua vài món qùa gì từ Houston mang cho Thu Dần, thì anh nghe tiếng cell phone reo:
-         Anh Tốt hả, em đây…
-         Chào Thu Dần, sao em linh thế, nãy giờ anh nhớ đến em, đang ngồi nghĩ vẩn vơ chỉ toàn là em thôi. Ngày mai mình lại gặp nhau rồi….
-         Em cũng thế, chẳng lẽ chúng mình cứ là Ngưu Lang Chức Nữ mãi sao? Ngày xưa mình lỡ duyên vì mẹ anh khe khắt, nay chẳng ai ngăn cấm, ngược lại con anh và con em còn đồng tình khuyến khích thì ông trời lại bày ra cảnh ngộ khác.
-         Anh cũng mới xuống gía tiệm giặt rẻ hơn gía thị trường gần chục ngàn rồi, chắc cũng sớm bán được thôi, yên chí đi cô Cọp nhỏ của anh
Anh vẫn âu yếm gọi Thu Dần là “cô Cọp nhỏ” bây giờ mẹ đã mất mà dù mẹ anh còn sống thì cũng không thể nào cản trở được anh nữa, anh luôn tin là cô cọp nhỏ của anh hiền lành dễ thương, Thu Dần sẵn sàng về Houston sống chung với anh và hai con cho tới khi nào chúng có gia đình riêng.
-         Sắp tới giờ anh đóng cửa tiệm rồi, không nhận thêm khách nữa, chỉ còn vài người khách cuối cùng đang sấy đồ dở dang, em cứ tha hồ nói chuyện với anh nhé.
Nhưng anh vừa dứt lời thì bóng một người vừa đẩy cửa bước vào tiệm giặt, anh chưa kịp lên tiếng từ chối thì ngạc nhiên biết bao khi nhận ra đó là Thu Dần, anh buông cái cell phone trên bàn hấp tấp đến bên cô:
-         Sao em làm anh bất ngờ thế này! Hôm nay em lại đến thăm anh…
-         Còn làm anh bất ngờ hơn nữa kìa, em đã xin thuyên chuyển được việc làm về Houston rồi, không xa chỗ anh ở là bao nhiêu đâu nhé. Em đến tận đây để báo tin mừng cho anh.
Anh Tốt kêu lên đầy kinh ngạc và vui mừng:
-         Trời ơi, Cọp Nhỏ của anh làm một điều tuyệt vời hơn cả giấc mơ.
Anh lại hấp tấp giục cô:
-         Vậy em phụ anh xếp lại cái mớ sổ sách trên bàn giùm anh trong khi anh đóng cửa tiệm ngay bây giờ, khách đã xong rồi. Chúng mình sẽ đi ăn cơm tối nhà hàng trước khi về nhà bàn chuyện tương lai. Em làm anh mừng phát điên lên đây này…
Thu Dần vui vẻ:
-         Em sẽ ở chơi hai ngày, tuần sau em mới chính thức nhận công việc mới ở Houston . Hai ngày ở đây em sẽ làm quen với nhà cửa của anh, với cuộc sống của anh và hai con,  trước khi chúng ta chính thức lấy nhau.
-         Nhà anh có một mảnh vườn sau rộng lắm, cỏ xanh và cỏ xanh…
-         Ý anh muốn nhắc nhở em mai mốt về… cắt cỏ nhà anh chứ gì?
-         Ai nỡ để người yêu cắt cỏ, ngày xưa em chẳng từng ước mơ khi chúng mình lấy nhau, ngôi nhà sẽ có một mảnh vườn cho em trồng hoa Ngọc Lan để mỗi khi chiều xuống đêm về chúng mình nằm bên nhau trên cỏ, giữa mùi cỏ ngai ngái, mùi hoa thơm tho…
Đôi mắt Thu Dần long lanh sung sướng:
-         Không ngờ anh vẫn nhớ lâu thế…
Người khách cuối cùng vừa ra khỏi cửa là anh Tốt ôm chầm lấy Thu Dần, họ cùng vui sướng rạo rực, cùng  trẻ lại như thời mới yêu nhau.
Buổi tối anh Tốt và Thu Dần về nhà, căn nhà này anh mua từ khi ba bố con dắt díu nhau từ thành phố khác chuyển vể Houston theo công việc của anh. Bây giờ những lúc hai con đi làm vắng nhà, anh thấy căn nhà trống trải thênh thang, và một ngày nào đó hai con anh sẽ có gia đình riêng, căn nhà sẽ càng trống trải thêm, anh khao khát chờ mong có hình bóng người đàn bà cho ấm lòng anh và ấm nhà ấm cửa.
Hai con anh về tới, nghe anh kể cô Thu Dần sẽ về làm việc ở Houston , cả hai đều vui mừng không thua gì anh lúc nãy, chúng tranh nhau nói:
-         Thật là tuyệt vời !
-  Cô ơi, chúng con đã “giải lời thề” ở vậy nuôi con của bố từ lâu rồi nhưng bố  không nghe, cho tới khi gặp lại cô chứng tỏ hai người vẫn còn duyên nợ với nhau đấy.
-         Con cám ơn cô Thu Dần đã giải quyết được sự bế tắc này để nhanh chóng về với bố chúng con. Vậy khi nào bố và cô Thu Dần sẽ tổ chức đám cưới ra mắt họ hàng và bạn bè ?
Anh Tốt đáp ngay:
-         Bố sẽ coi ngày, là coi thời tiết mưa nắng thế nào và coi nhà hàng nào ngon, chứ không phải coi ngày coi tuổi gì đâu nhé. Bây giờ cô Thu Dần tuổi Cọp có là ..cọp dữ dằn trong rừng rậm Châu Phi thì bố cũng sẽ cưới.
Con trai anh trịnh trọng và cảm động nói:
-         Ngày xưa khi con và em gái con ra trường bố đều nói là ngày vui, là niềm vui to lớn nhất trong cuộc đời bố. Nhưng chưa đủ đâu, phải có ngày đám cưới của bố với cô Thu Dần thì niềm vui của bố mới trọn vẹn.
Con gái anh tiếp lời anh trai:
-         Chúng con cám ơn bố và chúc mừng bố hạnh phúc từ bây giờ.
Anh Tốt tươi cười nhìn sang Thu Dần, cô sinh vào mùa Thu năm Dần nên cha mẹ đặt tên là Võ thị Thu Dần, nhờ có chữ lót là Thu nên cái họ Võ tên Dần cũng bớt nặng nề  “hắc ám” đi một tí.
Cô cọp nhỏ của anh cũng dịu dàng nhìn anh. Muộn còn hơn không, mối tình của anh Tốt và Thu Dần sẽ kết thúc tốt đẹp, tốt tươi và tốt lành như anh từng mong ước và như cái tên mẹ anh đã âu yếm đặt cho anh.
                Nguyễn Thị Thanh Dương

THƯ CUỐI NGÀY GỬI EM BRIGITE

Nghe nói trong lúc bà Brigite Trogneux (tân đệ nhất phu nhơn Pháp) dự lễ đăng quang cùng chồng thì chồng cũ của bà đã sáng tác ra bài thơ này. Bài thơ thật hay và người dịch cũng quá xuất sắc.
Mời quí vị cùng thưởng thức.  

THƯ CUỐI NGÀY GỬI EM BRIGITE(André-Louis Auzière – chồng cũ của em Brigite Trogneux.)

Cả thế giới hồi hộp dõi theo những gì đang diễn ra tại điện Élysée
Anh phải đóng cửa ngồi một mình trong ngôi nhà ngoại vi thành phố
Vậy mà tiếng tivi vẫn cứ vang trong từng căn phòng nhỏ
Người Pháp đang đón chào Macron – vị tổng thống trẻ trung nhất trong lịch sử nước mình

Chắc là em không còn tâm trí nào để nghĩ đến anh
Cái tên André-Louis đã bị xóa rất lâu rồi trong bộ nhớ
Nhưng anh không thể quên Trogneux tóc vàng một thuở
Những thanh chocolate vùng Rua đâu dịu ngọt bằng nàng

Anh nhớ lại những buổi chiều anh phải lang thang
Chạy khắp mọi nẻo đường Paris để tìm cho con hộp thuốc
Chỉ mười năm với ba đứa con có được
Ba đứa con – minh chứng cho tình yêu chúng ta – đẹp hơn cả thiên thần

Anh không ngờ chuyện bắt đầu từ một ngày em đòi li thân
Rồi em nhất quyết kêu anh ra tòa bằng cái đơn li dị
“Không thực sự hạnh phúc” – em tự nhiên nói thế
Cuối cùng đành phải chiều em thôi

Vì anh biết em đã tìm thấy một phương trời
Cứ như Newton bất ngờ tìm ra định luật quả táo rơi
Em ngỡ ngàng tìm ra một chàng trai kém mình hai con giáp
Cũng chẳng có gì bất thường (nhất là nước Pháp)

Song gia đình của chúng ta
thì lại giống như bao gia đình kia tất thảy ở trên đời
Em đã có một mái nhà, một mái ấm đó thôi
Dù ai đó cao siêu
Là Hoàng tử, là Nhà vua hay Chúa Trời đi nữa

Em nên nhớ chữ Thủy Chung là muôn đời muôn thuở
“Công chúa lấy thằng bán than”, cũng theo nó lên rừng
Có thể em đang mơ một sự nghiệp lẫy lừng
Tổng thống với Đệ nhất Phu nhân tâm đầu ý hợp

Hai mốt phát đại bác vang trời, em đừng choáng ngợp
Tiếng trẻ thơ khóc năm xưa mới đúng nghĩa gia đình
Thật buồn trong giây phút này chỉ anh nghĩ đến anh
Nhưng anh bỗng thấy ấm lòng

Khi Sébastian, Laurence, Tiphaini vừa nhắn tin cho bố
“Chúng con yêu bố ngàn lần. Bố hãy tin điều này bố nhớ
Lát nữa, tan cuộc tại điện Élysée, chúng con sẽ về nhà
Cuộc sống sẽ thực sự bắt đầu với bốn bố con ta…”
------------
 
Chuyện tình của tổng thống trẻ nhất nước Pháp Emmanuel Macron và người vợ hơn 24 tuổi, bà Brigitte Macron

Nền giáo dục xhcnVN: Tiến bộ hơn ở"Tây Phương "!


Ngày ra trường xúc động lại biến thành phản cảm thế này đây

Khi phượng bắt đầu nở rộ những ngày giữa tháng 5, cũng là lúc học sinh cuối cấp bịn rịn chia tay nhau sau khoảng thời gian dài gắn bó trên ghế nhà trường. Những giọt nước mắt, cái ôm luyến tiếc hay quyển lưu bút truyền tay nhau sẽ không thiếu trong buổi lễ ra trường, thế nhưng, đâu đó mọi người còn phát hiện thêm những hình ảnh đùa vui quá trớn thậm chí là phản cảm của những cô cậu học trò. 

Hình ảnh đẹp của học sinh trong ngày chia tay cuối cấp dần được thay thế bằng hình ảnh gây tranh cãi được cư dân mạng truyền tay nhau thế này đây.
Lễ chia tay bịn rịn trước khi chính thức rời xa mái trường để chuẩn bị cho một hành trình mới
Thế nhưng, đâu đó mọi người còn bắt gặp những hình ảnh kì quặc khi thoải mái đụng chạm vào vùng nhạy cảm và thậm chí còn là cố tình chụp lại để đăng lên mạng xã hội.

Chưa dừng lại ở đó, những cô cậu học trò trong chiếc áo trắng đồng phục còn vô tư sờ soạng nhau, ôm hôn khá tự nhiên và thậm chí có phần buông thả.

Giữa sân trường xung quanh là rất nhiều thầy cô, bạn bè, mà cặp đôi trẻ vẫn tự nhiên trao nhau nụ hôn nồng cháy. (Ảnh: Zing.vn)
Vô tư lưu bút ở bất kỳ đâu

Những dòng lưu bút nhắn nhủ nhau những lời cuối trước lúc chia tay cũng chưa bao giờ phản cảm thế này.

Cảnh tượng này có nên xuất hiện trong trường học chăng.

Suy nghĩ đơn giản rằng: các em đang cố tạo ra kỉ niệm đáng nhớ bằng bức ảnh kỉ yếu siêu bựa, nhưng thực tế đây chỉ là hình ảnh phản cảm với người xem mà thôi.

Hành động này liệu có được chấp nhận ở một buổi sinh hoạt giữa sân trường hay không?
 
Dẫu hiểu rằng tình yêu tuổi học trò là những rung động đầu đời và là những kỉ niệm đẹp theo cùng các em trong suốt nhưng năm tháng về sau.
Thế nhưng một màn khóa môi nóng bỏng đã vô tình trở thành hình ảnh khó coi khi không phù hợp với hoàn cảnh.
Ngày ra trường vốn là một ngày hết sức đặc biệt trong suốt những năm tháng gắn bó với trường lớp, thầy cô, bạn bè. Đó là ngày bạn chính thức “trưởng thành” và rời khỏi sự bảo bọc của nhà trường, ngày bạn cho mình cái quyền sống thật với cá tính bản thân. Thế nhưng, sự thoái mái quá trớn mà không chú ý đến hoàn cảnh xung quanh đã đẩy có thể đẩy bạn đến những hành động mất kiểm soát và nhận về không ít đánh giá từ những người xung quanh.
NGUỒN: http://www.yan.vn

Bài Xem Nhiều