We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 1 June 2017

Tác dụng của tập thể dục:Đi bộ giúp cải thiện chức năng não

Đi bộ giúp cải thiện chức năng não
Image result for walking exercise
Theo một nghiên cứu nhỏ gần đây của tập đoàn thể thao M88, một chế độ đi bộ với cường độ vừa phải có thể làm giảm các triệu chứng suy giảm nhận thức nhẹ có liên quan đến việc mạch máu trong não kém.

Theo báo cáo của nhóm nghiên cứu Canada trên British Journal of Sports Medicine, những người tham gia bị suy giảm nhận thức về mạch máu, đôi khi được gọi là chứng mất trí mạch, những người đi bộ ba giờ mỗi tuần trong sáu tháng đã cải thiện thời gian phản ứng và các dấu hiệu khác về cải thiện chức năng não.

Chứng suy giảm nhận thức mạch máu hoặc VCI đề cập đến sự suy yếu tư duy nhẹ hoặc chứng sa sút trí tuệ cấp cao hơn do các tổn thương mạch máu giống như bệnh tim ở những nơi khác trong cơ thể. Đây là nguyên nhân phổ biến thứ hai gây ra chứng sa sút trí tuệ sau bệnh Alzheimer.

Tác giả chính của nghiên cứu, Teresa Liu-Ambrose, chia sẻ với Reuters Health trong một email rằng "Đã có nhiều nghiên cứu chứng minh rằng tập thể dục aerobic thường xuyên cải thiện sức khoẻ tim mạch và sức khoẻ mạch máu não."

“Cụ thể hơn, nó làm giảm nguy cơ mắc các chứng bệnh mãn tính như huyết áp cao, tiểu đường (loại II) và cholesterol cao. Những căn bệnh kinh niên này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến não – có thể là do dòng màu chảy vào não,” Liu-Ambrose, một nhà nghiên cứu thuộc phòng thí nghiệm Khoa học Thần kinh Lão hóa, Nhận thức và Khoa học thần kinh tại Đại học British Columbia, Vancouver cho biết.

Bộ não là cơ quan trao đổi chất cao và để não bộ khỏe mạnh, đòi hỏi dòng máu phải hoạt động tốt để cung cấp các chất dinh dưỡng cần thiết và oxy cho mô của não.

"Lưu ý rằng trong nghiên cứu của chúng tôi, việc giảm huyết áp (tác dụng thứ phát của tập thể dục) có liên quan đến nâng cao chức năng nhận thức ", Liu-Ambrose nói.

Verghese, người không tham gia vào nghiên cứu, chia sẻ qua email: "Tác động của việc tập thể dục trong nghiên cứu này, và các nghiên cứu khác dường như đang cải thiện các chức năng điều hành, cần thiết cho việc lên kế hoạch, tư duy và phán đoán.

Verghese cho biết: "Những phát hiện này, nếu được khẳng định trong các nghiên cứu lớn hơn, có thể tác động đến việc tư vấn tập thể dục ở bệnh nhân cao tuổi có các yếu tố nguy cơ đối với mạch máu để bảo vệ não".

CHÍNH TRỊ LÀ NHƯ THẾ !

Nguyễn Xuân Phúc sang Mỹ gặp Trump và hỏi:
"Ông làm sao mà điều hành được một chính phủ hiệu quả như thế?"
Trump trả lời:
"Rất đơn giản, ngài chỉ cần được vây quanh bởi những người thông minh".
Nguyễn Xuân Phúc lại hỏi:
"Thế làm sao ông biết được ai là người thật sự thông minh?"
Trump trả lời: "cũng dễ thôi, ông chỉ cần đố họ câu hỏi thông minh", nói xong đoạn nhấn nút yêu cầu tiếp tân mời John McCain vô...
Hai phút sau John McCain vô và nói:
"Thưa Tổng thống, ngài gọi tôi".
Trump hỏi
"Hãy cho tôi biết, John McCain, ba mẹ của ông có đứa con, nó không phải anh em của ông, không phải chị em của ông, vậy nó là ai?"
John McCain trả lời: "Thưa ngài, đó là tôi".
Trump trả lời: "Chính xác! Rất tốt".
Nguyễn Xuân Phúc về phòng nghỉ gọi điện ngay cho CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân và hỏi:
"Cô Ngân, cha mẹ cô có đứa con, nó không phải anh em của cô, cũng không phải chị em của cô, nó là ai?
Nguyễn Thị Kim Ngân trả lời: "Em cũng chưa chắc, em sẽ trả lời sau".
Nguyễn Thị Kim Ngân triệu tập cuộc họp, gồm 500 đại biểu quốc hội, họp lại và hỏi câu hỏi đó mà không ai trả lời được... Hỏi vòng vòng không xong, cuối cùng ở nhà vệ sinh Nguyễn Thị Kim Ngân gặp Ngô Bảo Châu và hỏi:
"Thầy Châu, có thể trả lời tôi, cha mẹ thầy có đứa con mà nó không phải anh em thầy, nó cũng không phải chị em thầy, thế nó là ai?"
Ngô Bảo Châu trả lời:"Dễ mà! đó là tôi".
Gọi điện lại cho Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân nói hớn hở:
"đó là Ngô Bảo Châu",
Nguyễn Xuân Phúc tức giận đập tay xuống bàn thét lớn:
"đồ ngu! là John McCain!"
(Lượm trên mạng)
------
 CHÍNH TRỊ LÀ NHƯ THẾ !
Image may contain: 1 person, meme and text
'Nước Mỹ không “mù”, lãnh đạo Mỹ càng không “mù”. Nhưng tại sao nước Mỹ vẫn cứ để cộng sản Việt Nam sống ? Đó chính là chính trị. Mỹ đang làm ăn với Tầu Cộng, mà Tầu Cộng đang là ông chủ của Việt Cộng. Vì thế, Mỹ chỉ nói đến nhân quyền, Mỹ chỉ cần phản đối cộng sản Việt Nam vi phạm mà thôi.
Obama không dứt khoát như Trump. Đó là điều hiển nhiên. Nhưng chờ mong Trump xua quân đập tan cộng sản Việt Nam cũng là điều không tưởng. Chờ mong Trump cấm vận kính tế, cắt vòi bạch tuộc của cộng sản Việt Nam cũng là điều khó xảy ra. Trump là một tổng thống có tài. Nhưng cái tài của ông là để giúp nước Mỹ chứ không phải lo thay cho người dân Việt Nam. Nước Việt Nam là của người Việt. Chúng ta không tự lo cho chúng ta thì không có ai làm điều đó thay cho chúng ta. Chắc chắn, Trump không thích đu dây với cộng sản Việt Nam, Trump cũng không cho cộng sản Việt Nam quá nhiều điều lợi bởi vì Trump không giống Obama hay Clinton. Tuy thế, Trump sẽ không xóa bỏ cộng sản giúp được cho người Việt. Bởi vì chính trị là như thế !
Nguyễn Xuân Phúc đến Mỹ chỉ để xin ăn. Đó là điều không cần bàn cãi mà bất cứ đứa trẻ mới lớn nào chịu khó đọc kỹ tin tức, suy xét một chút cũng hiểu. Chẳng có thằng cộng sản Việt Nam nào theo Mỹ cả. Chúng chỉ làm tôi mọi cho Tầu và qua Mỹ xin tiền mà thôi. Nói cho đúng, cộng sản Việt Nam chỉ thích những đồng USD xanh biếc của nước Mỹ. Vì thế Phúc đến Mỹ.
Hoàn toàn không có chuyện Trump mời Phúc. Phúc đã muốn đến Mỹ gặp Trump và nhờ Ted Osius bắc cầu nối. Báo chí cộng sản Việt Nam nói rằng Trump mời Phúc qua là nói láo. Phúc chẳng là cái gì mà Trump phải mời, phải cầu cạnh qua gặp. Trong mắt Trump, Phúc hay cái đảng cộng sản Việt Nam chỉ là bọn đu dây, tham tiền, độc tài và ngu dốt không hơn không kém. Nhưng Trump khinh trong bụng mà thôi, vì chính trị nên Trump vẫn phải tiếp Phúc dù phong cách tiếp đón khinh miệt vô cùng. Phúc đến Mỹ chẳng có thằng Mỹ nào ra chào đón, chẳng thảm đỏ, chẳng đại bác. Phúc đến trong im lặng với một nhúm người của đại sứ quán cộng sản Việt Nam ra đón Phúc bước xuống từ một chiếc máy bay chui vào trong một cái garage chật chội.
Phúc biết Mỹ khinh Phúc ra mặt. Nhưng Phúc vẫn cười tươi, vì đó là chính trị và Phúc đến Mỹ chỉ vì tiền. Bao nhiêu đầu óc, Phúc và đám cộng sản Việt Nam đã bị nhồi vào đầu rằng “Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao”…
Trở lại chuyện của chúng ta, chúng ta đã thấy chính trị là như thế. Trump khinh Phúc nhưng vẫn tiếp Phúc. Phúc làm tôi mọi cho Tầu nhưng vẫn cố đu Mỹ để kiếm “xèng”. Chúng ta là người dân thì sao ?
Như đã từng nói, dân gian Việt Nam có câu “Con có khóc thì mẹ mới cho bú” hoặc “Chẳng ai phù suy, người đời chỉ phù thịnh”.
Cũng bởi vì người dân vô cảm nên Mỹ coi việc người Việt Nam sống trong độc tài cộng sản Việt Nam là do họ tự lựa chọn. Mỹ chẳng làm gì hơn cả.
Cũng bởi phong trào đấu tranh chỉ dừng lại ở một nhóm người, không phát triển được lực lượng, chỉ chăm chú vào đánh bóng cá nhân hoặc làm từ thiện nuôi dân thay cho cộng sản Việt Nam nên Mỹ thấy họ không thể “phù suy” được. Chưa có một lực lượng thật lớn, chưa có sức mạnh của toàn dân để Mỹ có thể hậu thuẫn chúng ta đứng lên xóa bỏ cộng sản.
Công việc đó là công việc của chính chúng ta. Chúng ta không thể dựa vào Mỹ hay bất cứ nước nào như là một kẻ bề trên giúp chúng ta thoát Cộng, chúng ta phải coi Mỹ là một đồng minh đúng nghĩa. Nước nào cũng có sức mạnh dân tộc. Nước Việt cũng không thiếu điều đó khi đã trải qua hơn 4000 năm dựng nước, giữ nước, giữ tiếng nói Việt Nam. Nhưng nó chưa được kích thích đúng đắn nên nó chưa thể phát huy được hiệu quả. Chính vì thế, chẳng có ai chịu giúp chúng ta thật sự. Chúng ta có thể thấy Mỹ, Châu Âu lên tiếng về vài vụ vi phạm nhân quyền của cộng sản Việt Nam . Tuy thế, cũng chỉ dừng lại ở lên tiếng mà thôi. Cuối cùng thì đâu lại vào đó. Người khổ vẫn là người dân Việt Nam bởi vì chính trị là như thế !
Vai trò đầu tàu của cuộc đấu tranh này chính là sức mạnh toàn dân. Muốn làm điều đó thì lực lượng nòng cốt phải là những người đã sớm thay đổi nhận thức. Nhưng muốn có được sự hậu thuẫn của dân thì phải chịu khó đi vào lòng dân để vận động, truyền đạt ý thức lịch sử, xã hội cho người dân. Đa phần người dân ở Việt Nam không có điều kiện tiếp xúc Internet, vì thế các nhà đấu tranh cần phải lấy việc tiếp xúc người dân trực tiếp là điều quan trọng nhất thay vì lên mạng quá nhiều. Nhưng tiếp xúc với người dân không hẳn là làm từ thiện. Giúp người dân thay đổi nhận thức là giúp cái cần câu chứ không phải quăng tiền cho họ giống như giúp con cá. Ngoài ra, làm từ thiện chính là nuôi dân thay trách nhiệm của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam . Dân được giúp đỡ sẽ chẳng cần phải đứng lên phản kháng nữa.
Một điều quan trọng cần làm đó là thôi ngay những lá đơn xin xỏ cộng sản, kiến nghị với chúng bởi vì cộng sản Việt Nam không có chính danh, chúng ta không cần phải cầu xin cái quyền cơ bản của chúng ta với bọn cướp chính trị. Ngoài ra, chẳng bao giờ cộng sản Việt Nam trả lời những gì một số người xin xỏ. Vậy thì chẳng có lý do gì phải năn nỉ chúng cả.
Muốn có một sự hậu thuẫn từ Mỹ hay những nước khác. Trước mắt chúng ta phải tự cứu chúng ta trước thì mới có người giúp. Nó cũng giống như anh phải có dự án thì mới có người cho vay tiền đầu tư. Không thể ngồi một chỗ mà chờ mong “sung rụng” xuống cho những ai lười biếng được. Trách nhiệm cứu dân tộc Việt Nam phải là của tất cả người Việt còn lương tri với dân tộc. Phúc cứ đến Mỹ, Trump vẫn cứ tiếp. Chính trị là như thế.
Người dân Việt thì vẫn ngày đêm sống trong tận cùng đau khổ. Vì vậy, hãy quên ngay những trò chơi chính trị mà người dân chúng ta luôn ở thế bị động đi. Chúng ta phải nắm lấy cơ hội chính trị sống còn cho dân tộc chúng ta. Chúng ta phải chuyển từ bị động sang chủ động. Chúng ta cũng phải quên ngay những buổi hội luận vô bổ chỉ để show cái tôi của cá nhân, hội đoàn. Chúng ta cũng nên quên ngay những câu nói thao thao bất tuyệt chỉ để mà hô hào cho chính chúng ta nghe đi. Chúng ta cần nói và làm việc cụ thể chứ không phải sắm vai diễn phụ trong những ván cờ chính trị.
Đã đến lúc, tinh thần dân tộc của Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh và chính đề Ngô Đình Nhu, tinh thần ái quốc của Ngô Đình Diệm phải được chúng ta phát huy và chuyển nó thành những hành động thực sự. Chỉ có thế mới giúp dân tộc Việt Nam thật sự hồi sinh !
Đặng Chí Hùng
30/05/2017

Những Người Lắm Chuyện


 
Image result for Lắm Chuyện
Hôm qua chị đã "hớn hở"kể cho anh nghe một tin "động trời", là chị bắt gặp quả tang anh Châu, chồng của Phượng -bạn thân của chị- đi ăn với một cô bồ.

Bất cứ tin động trời nào chị biết, chị đều có hứng thú được đem lại cho người khác sự ngạc nhiên, bất ngờ.

Cho nên sáng nay anh thức dậy muộn đã thấy chị đang ôm phone to nhỏ với ai đó, nhìn nét mặt "trọng đại"của chị, anh biết ngay vợ anh đang "phát tán"cái tin anh Châu có bồ cho bàn dân thiên hạ cùng biết.

Anh bực mình về cái tội lắm chuyện của vợ vô cùng, ra dấu cho chị mấy lần chấm dứt cuộc nói chuyện, cuối cùng, chị cũng cúp phone và quay ra gay gắt với anh:

- Tại sao anh xâm phạm quyền tự do ăn nói của em? Em đang nói chuyện với bạn bè mà anh bắt cúp hả?

- Anh biết em đang rêu rao chuyện anh Châu có bồ.Từ sáng tới giờ chắc em đã thông báo cho cả chục người rồi chứ gì!

- Mới có 4 người, thì anh phá đám. Con Dung, con Hải, con Lệ và người cuối cùng là con Phượng, vợ của thằng ngoại tình.

- Trời ơi, thế thì cả thành phố này sẽ biết tin, nhưng chắc gì anh Châu có bồ mà em đã vội vàng lắm chuyện?

- Đi với một cô gái trẻ đẹp, lấm la lấm lét vào cái nhà hàng hẻo lánh, xa nhà, thì chẳng là đang lừa dối vợ đó sao?

- Cho dù đó là sự thật, thì chính em đã góp dầu vào lửa cho nhà người ta cháy thêm đấy.

- Anh ăn nói gì mà bất nhân thế? Thương bạn, em báo cho nó biết để tìm đường cứu vãn hạnh phúc gia đình.

- Thế còn những người khác:cô Dung, cô Hải, cô Lệ?Em báo cho họ làm gì? Không phải là em lắm chuyện à?

Chị chống đỡ:

- Để mọi người cùng cảnh giác. Hôm nay là chồng Phượng ngoại tình, biết đâu mai là chính chồng mình?

- Dám từ giờ tới chiều em sẽ gọi phone thông báo không sót một ai ?

- Hôm nay weekend này, cell phone free này, lại có một đề tài nóng bỏng này. Tội gì không gọi? Chị nhởn nhơ đáp, không cần nhìn đến vẻ mặt khó chịu của anh.

Anh vào phòng, thay đồ. Những buổi sáng cuối tuần đẹp trời, anh thích ra quán cà phê ngồi nhâm nhi, nghĩ chuyện đời .Và sáng nay thì anh càng muốn đi cho nhanh, còn hơn là ở nhà nhìn thấy cảnh vợ anh giở cái list số phone của bạn bè gần xa ra, gọi hết người này đến người kia để mong mình là người đầu tiên báo cho họ biết chồng Phượng đã có bồ.

- Anh đi đâu đó?

- Biết rồi còn hỏi, đi uống cà phê chứ đi đâu.

Chị thường đi theo anh mọi nơi, mọi lúc nếu có thể, nhưng ra quán cà phê thì không, vì chị sợ tốn tiền, một lon cà phê có mấy đồng, ở nhà pha được cả chục ly cối, vậy mà ra quán nó tính 3 đồng một ly nhỏ xíu, xót cả ruột, và nhất là đây không phải món chị yêu thích.

Trước khi ra khỏi nhà, anh đe dọa vợ:

- Chuyện người ta, mà ai em cũng kể. Anh Châu biết được thì sẽ chửi em về cái tội lắm chuyện đấy. Em liệu hồn!

- Anh khỏi lo, trước khi kể em đều bắt tụi nó..thề, phải giữ kín, thì làm sao anh Châu biết được?

Ôi đàn bà! cuộc sống hình như càng bận rộn hơn vì những điều tào lao, lắm chuyện của các bà.

Đây là quán cà phê đông khách trong thành phố, có thể vì các cô phục vụ trẻ trung, có thể vì không khí vui tươi, nhộn nhịp. Mỗi người vào quán là một tâm trạng, một cuộc đời. Ai biết rằng hôm nay anh mang theo một chút bực mình vì cái tật lắm chuyện của vợ ? không hiểu sao, chị chỉ trông thấy anh Châu đi ăn với một phụ nữ, mà chị có thể kể thành câu chuyện kéo dài hàng giờ trên phone? chị bình luận, tán ra bàn vào như một talk show trên radio.

Anh vào ngồi tại một góc bàn quen thuộc.Giữa đám khách khứa xung quanh hầu hết là các đấng nam nhi, hi vọng sẽ tìm được sự bình yên, để tạm quên đi những chuyện đàn bà vớ vẩn ở xó nhà.

Anh gọi một ly cà phê đen, anh thích được nhìn những giọt cà phê dịu dàng nhỏ từng giọt xuống đáy ly, và đôi khi, anh bâng quơ ngó qua khung cửa kính, thấy cuộc đời ồn ào bên ngoài, những khuôn mặt lạ hay quen lướt qua khỏi tầm mắt anh như một cảnh trong phim..

Cho một thìa đường vào ly cà phê đen đậm đặc, nếm chút vị ngọt đắng thơm tho, anh cảm thấy cuộc sống bỗng thi vị biết bao.

Bây giờ anh mới để ý tới bàn bên cạnh, có ba, bốn người vừa uống cà phê vừa chuyện trò thân mật. Họ có những hứng thú của họ, tụ tập ở đây để nói với nhau những câu chuyện cuộc đời. Họ đang nói về chiến tranh ở Iraq, đàn ông mà, chuyện chiến tranh khói lửa là chuyện hàng đầu. Anh lắng nghe và hào hứng theo họ. Mà không muốn nghe cũng không được, vì anh đang ngồi rất gần họ.

Hết chuyện chiến tranh, đến chuyện kinh tế, giá nhà cửa, bất động sản, đang ế ẩm vì công ăn việc làm ít, các ông bà làm nghề môi giới mua bán nhà đất, ngồi ở văn phòng tha hồ?đọc báo, và mòn mỏi chờ phone reo của khách hàng. Nếu không có văn phòng, thì cứ việc nằm nhà ngủ mấy giấc, đợi giờ đi đón con, cell phone chờ sẵn, có khách gọi là nhanh nhẩu đáp ứng ngay.

Thời buổi này công việc bị lay off nhiều, nên có nhiều ngành nghề bất đắc dĩ, người ta nhảy qua kinh doanh, sang lại nhà hàng, tiệm giặt, tiệm tạp hoá, hay đi học hai nghề ngắn hạn là làm nail và môi giới địa ốc. Các ông bà địa ốc vì lỡ thời hay để chờ thời này làm việc như đi câu, lúc có cá lúc không, dù biển đời mênh mông, nhưng thợ câu nhiều, cá đâu cho đủ?

Anh nhìn sang bàn ?cà phê thời sự?, có già, có trẻ. Đúng là tình bạn không biên giới, miễn là trong câu chuyện tán dóc, kẻ tung người hứng nhip nhàng, dù không quen, anh cũng mỉm cười với họ, thay cho lời cảm ơn, họ đã cho anh một buổi sáng sôi nổi với tình hình chiến tranh và kinh tế, những vấn đề rất gần gũi với cuộc sống.

Tách cà phê của anh đã vơi một nửa, trong niềm vui vu vơ, anh muốn giây phút này kéo dài, cuộc sống có những điều nhỏ nhoi mà dễ thương thế đấy.

"Hàng xóm" bên cạnh anh đã đổi đề tài, từ chiến tranh, kinh tế, sang chuyện cá nhân ai đó.

- Ê, mấy chú biết tin gì chưa? Tin động trời đấy!

Anh bỗng giật mình, không lẽ tin "động trời" của vợ anh vừa loan báo sáng nay đã...bay tới quán cà phê này rồi?

- Chuyện động trời gì nói nghe coi ?

- Có một thằng cha, tên tuổi thì ngon lành, uy tín lắm, rốt cuộc cũng chẳng hay ho gì. Đã có vợ con mà còn có bồ nhí. Con người ta có hai mặt, một mặt tốt và một mặt đểu.

Tội nghiệp ..thằng chả nào đó đang bị rêu rao bình phẩm giữa chốn công cộng, giữa chốn chợ đời thu nhỏ này. Anh chẳng muốn nghe, nhưng chẳng thể nào bảo họ dừng lại được, họ có phải là...vợ anh đâu.

- Nhưng thằng cha đó là ai? Có phải là lão dê xồm chủ câu lạc bộ "Đêm Dài" không? Hay là thằng chủ nhà hàng "Cá Bông Lau" nổi tiếng ăn chơi? Một người sốt sắng hỏi .

- Sai bét ! Thằng này bán bảo hiểm, mới ra lò trong thời kỳ kinh tế sa sút của ông Bush. Thằng này tên gì nhỉ? Quên mẹ nó rồi!

- Ha ha!! Tao biết mày đang nói thằng cha bán bảo hiểm có cái văn phòng thật to, thật sang nằm ở ngay downtown thành phố này chứ gì? Nó mới nhảy vô nghề này, thế mà có nhiều khách hàng từ các nơi khác cứ tìm đến nó.

- Tao nghe đồn có người thấy nó dẫn con bồ đi ăn, đi vào khách sạn mấy lần.

Anh giật mình thật sự, thì ra họ đang nói về anh, nãy giờ anh cứ phải nghe, có ngờ đâu đang nghe chuyện của chính mình, nhưng có lẽ họ không hề biết nạn nhân đang ngồi lù lù bên cạnh họ, anh nhìn thẳng sang bàn bên và những cặp mắt cũng nhìn thấy anh, vô tư. Giữa họ và anh, không quen biết, nhưng chuyện đời người khác, họ vẫn thích thú được nhúng miệng vào. Anh bị tổn thương thì ít mà kinh ngạc thì nhiều, ít ra đàn bà như vợ anh, chỉ lắm chuyện mà chính mắt chị đã nhìn thấy, còn những người này, họ nói không thành có ngon lành. Anh cảm thấy như vừa nhìn thấy một áng mây mù qua khung cửa kính, buổi sáng đẹp trời đã biến mất.

Anh không muốn ngồi nhâm nhi cà phê nữa, những người bên cạnh, tưởng là những người bạn cà phê trong một lần hội ngộ tình cờ, bỗng càng trở nên xa lạ. Anh cay đắng như vừa uống xong một ly cà phê đen đậm đặc không đường.

Anh ra quầy trả tiền cà phê và trở về nhà. Chắc nãy giờ chị đã gọi phone cho vài người nữa để báo tin và tán dóc về "tai hoạ"của vợ chồng chị Phượng rồi. Chị đâu biết rằng chồng chị cũng đang mang một ?tai hoạ? về nhà.

Anh bước vào nhà, quả nhiên chị đang nói chuyện phone với ai đó, tới giai đoạn cuối:

- Thôi nhé, làm ơn giữ bí mật chuyện này nhé. Khi nào có thêm tin tức gì tụi mình lại bàn luận sau.

Anh lên tiếng khi chị vừa cúp phone:

- Anh có một đống tin tức cho em nữa đây.

- Ủa, anh đã về rồi à? Sao hôm nay anh về sớm thế?

- Anh có một tin "động trời" nên cần về sớm kể cho em nghe.

Đôi mắt chị ngời sáng lên như ngọn đèn bão trong một đêm mưa gió:

- Chuyện gì vậy anh? Thằng cha nào đang phản bội vợ hay con mẹ nào đang ngoại tình?

- Một thằng đã có vợ mà còn bồ bịch tùm lum, cả quán cà phê đang đồn ầm lên đó.

- Có vợ con mà còn cà chớn! Thằng nào vậy, mình có quen không ?Anh nói ngay đi, để em kịp thời thông báo cho vợ nó, đừng làm em hồi hộp đứt gân máu chết liền bây giờ.

- Chưa gì mà em đã lắm chuyện rồi. Sao hồi xưa em không đi học nghề làm phóng viên, làm báo, thỉnh thoảng đăng tin giật gân, tin động trời cho bà con té ngửa?

- Thôi đừng đùa nữa mà. Anh biết tính em hay nôn nóng mà cứ đùa dai làm chi! Thằng cà chớn đó là ai vậy anh? Chị hỏi lại.

- Là ..anh!

- Anh lại đùa nữa rồi!

Anh hiên ngang nhìn vợ:

- Nãy giờ anh nói thật chứ đùa hồi nào? Một đám đàn ông ngồi uống cà phê bàn bên cạnh anh, nói về anh như thế đấỵVậy anh thách em, thử kiểm điểm lại xem, liệu chồng em có cà chớn, có bồ bịch với ai không?

Chị hùng hồn trả lời ngay:

- Xưa mẹ anh quản lý anh chặt chẽ thế nào em không biết, mà anh còn nói dối mẹ, đi chơi với em được. Nhưng bây giờ với em thì không! tiền bạc em quản lý chính xác từng đồng, thời gian đi đứng làm việc của anh luôn có em theo sát nút, thì còn chỗ trống nào cho anh đi với bồ cơ chứ? Nhưng tại sao họ muốn gây sự với anh thế nhỉ?

- Đám này không hề biết mặt anh, chắc họ nghe lại những tin đồn từ ai đó!

- Mình làm ăn đàng hoàng đứng đắn, có động chạm gì tới ai đâu?

- Đơn giản là anh thành công trong công việc, có nhiều khách hàng nên có kẻ ghét anh, cạnh tranh nghề nghiệp chẳng hạn. Họ tung tin thất thiệt để giảm uy tín anh, hết đường làm ăn.

Chị bênh chồng:

- Họ đã làm tổn thương anh, để em cho họ một bài học!. Anh hiền quá, người ta ăn hiếp anh đó. Những người này là ai?

Anh chán nản đáp:

- Em ra quán cà phê mà tìm, mấy đấng nam nhi đang uống cà phê và tán dóc đó.

- Từ giờ trở đi anh đừng có nói đàn bà lắm chuyện nữa nhé. Đàn ông các anh cũng lắm chuyện không kém. Chị hả hê nói.

- Biết rồi!

Bỗng chị hí hửng:

- Em sẽ "cứu" anh, tìm cho ra những đứa chủ trương phao tin nhảm này và chửi chúng một trận. Họ sẽ không dám nói về anh nữa.

- Em làm như chuyện trẻ con ấy! Thôi, không để ý đến điều này nữa. Anh đề nghị chúng mình ra ra ngoài ăn lunch, phở hay bún gì đó, đi em!

- Khỏi cần đi đâu, hôm nay em nấu món bún thang rồi. Anh thay đồ, rồi ra mà thưởng thức món bún yêu thích của anh.

- Trời, anh không ngờ hôm nay em "bận rộn" gọi phone đi khắp nơi mà vẫn còn đủ thì giờ nấu món bún công phu này.

Chị hiên ngang nhìn anh như lúc nãy anh đã hiên ngang nhìn chị:

- Dù bận tới đâu, em cũng không bao giờ quên bổn phận làm vợ, để xứng đáng với một người chồng tốt, đáng tin cậy như anh chứ.

- Cám ơn em nhé, ở nhà đôi khi cũng có những giây phút tuyệt vời, dù?

- Dù bún của em nấu không ngon bằng ở tiệm chứ gì? Nhưng tình của em đối với anh thì anh không thể nào mua ở tiệm được. Anh nhớ cho.

Anh mỉm cười âu yếm nhìn chị như đồng tình, trong khi chị sửa soạn trong bếp, anh ra ghế cầm tờ báo lên đọc, anh bỗng bật cười làm chị ngạc nhiên ngừng tay, hỏi anh:

- Có tin gì vui mà anh cười to thế?

- Chuyện cô Smith?

- Cái cô Anna Nicole Smith ấy hả? vợ goá của ông J. Howard Marshall, tỷ phú dầu hoả của Texas ấy hả?

- Sao chuyện gì em cũng rành quá vậy? Từ chuyện gần của hàng xóm, bạn bè đến chuyện cô Smith xa tít chân mây này.

- Từ khi ông chồng vừa già vừa ngu chết đi, cuộc đời cô Smith lên hương, tiếng tăm lừng lẫy, ai mà chẳng biết. Đơn giản, chỉ việc đi chợ, là biết tất cả mọi chuyện xảy ra trên cõi đời này. Những chủ chợ đã ?tâm lý? dựng sẵn những kệ đầy tạp chí, bên cạnh quầy tính tiền, trong khi chờ đợi tới lượt mình thì ai mà không ghé mắt đọc những thông tin, những hình ảnh hấp dẫn, giật gân về những nhân vật nổi tiếng? Thế là tò mò, hiếu kỳ và? lắm chuyện, bèn mua về đọc chơi.

Chị suýt soa và tò mò hỏi tiếp:

- Cô ta đã ở cái Hotel Hard Rock với giá 1,600 một đêm, vài ngày trước khi chết đấy. Nhưng đã chết cả tuần lễ nay, mà báo chí còn nhắc đến chuyện gì nữa?

- Có ba ông nhảy ra tranh quyền làm cha đứa con gái mới 5 tháng tuổi của cô Smith, vì gia sản cô để lại, vì tên tuổi của cô, nên họ hám danh hám lợi. Nếu như cô Smith mà là dân homeless, vô danh, thì đến cha thật của đứa bé cũng chưa chắc thèm đến nhận con.

- Còn gì nữa không, anh kể nốt đi. Bài báo dài thế kia mà.

- Cuối cùng thì cũng tìm ra người cha thật sự của bé gái, mặc dù cô em của cô Smith tuyên bố rằng có thể đứa bé là từ tinh trùng đông lạnh của ông J. Howard Marshall. Ủa, em đang lẩm bẩm cái gì vậy?

- Em đang tính toán 20 năm nữa, khi ấy em cũng chưa già, vẫn còn đủ háo hức đọc những tin sốt dẻo, vẫn kịp khi baby girl của cô Smith lớn lên, lại tung hoành như mẹ nó, báo chí lại tha hồ săn tin, như họ đã từng theo dõi đời tư của hai người con cố tổng thống Kennedy, hai người con trai công chúa Diana, hay con gái của tỉ phú Christina Onassis, sau khi mẹ chúng qua đời, vậy đó.

Anh ngẩm nghĩ, vợ anh thế mà đúng, và tự mỉm cười một mình. Cả nước Mỹ, hay nói rộng ra là cả thế giới đều lắm chuyện. Người ta để ý, theo dõi những chuyện đời riêng của những người nổi tiếng trong bất cứ ngành nghề nào, trong bất cứ tầng lớp nào của xã hội. Vậy thì vợ anh hay mấy cha trong quán cà phê kia cũng chỉ là hạt bụi trong đám nhân loại này mà thôi.

( Feb.2007)
Nguyễn Thị Thanh Dương

 
Những Người Lắm Chuyện
Nguyễn Thị Thanh Dương
Inline images 2

Hôm qua chị đã "hớn hở"kể cho anh nghe một tin "động trời", là chị bắt gặp quả tang anh Châu, chồng của Phượng -bạn thân của chị- đi ăn với một cô bồ.

Bất cứ tin động trời nào chị biết, chị đều có hứng thú được đem lại cho người khác sự ngạc nhiên, bất ngờ.

Cho nên sáng nay anh thức dậy muộn đã thấy chị đang ôm phone to nhỏ với ai đó, nhìn nét mặt "trọng đại"của chị, anh biết ngay vợ anh đang "phát tán"cái tin anh Châu có bồ cho bàn dân thiên hạ cùng biết.

Anh bực mình về cái tội lắm chuyện của vợ vô cùng, ra dấu cho chị mấy lần chấm dứt cuộc nói chuyện, cuối cùng, chị cũng cúp phone và quay ra gay gắt với anh:

- Tại sao anh xâm phạm quyền tự do ăn nói của em? Em đang nói chuyện với bạn bè mà anh bắt cúp hả?

- Anh biết em đang rêu rao chuyện anh Châu có bồ.Từ sáng tới giờ chắc em đã thông báo cho cả chục người rồi chứ gì!

- Mới có 4 người, thì anh phá đám. Con Dung, con Hải, con Lệ và người cuối cùng là con Phượng, vợ của thằng ngoại tình.

- Trời ơi, thế thì cả thành phố này sẽ biết tin, nhưng chắc gì anh Châu có bồ mà em đã vội vàng lắm chuyện?

- Đi với một cô gái trẻ đẹp, lấm la lấm lét vào cái nhà hàng hẻo lánh, xa nhà, thì chẳng là đang lừa dối vợ đó sao?

- Cho dù đó là sự thật, thì chính em đã góp dầu vào lửa cho nhà người ta cháy thêm đấy.

- Anh ăn nói gì mà bất nhân thế? Thương bạn, em báo cho nó biết để tìm đường cứu vãn hạnh phúc gia đình.

- Thế còn những người khác:cô Dung, cô Hải, cô Lệ?Em báo cho họ làm gì? Không phải là em lắm chuyện à?

Chị chống đỡ:

- Để mọi người cùng cảnh giác. Hôm nay là chồng Phượng ngoại tình, biết đâu mai là chính chồng mình?

- Dám từ giờ tới chiều em sẽ gọi phone thông báo không sót một ai ?

- Hôm nay weekend này, cell phone free này, lại có một đề tài nóng bỏng này. Tội gì không gọi? Chị nhởn nhơ đáp, không cần nhìn đến vẻ mặt khó chịu của anh.

Anh vào phòng, thay đồ. Những buổi sáng cuối tuần đẹp trời, anh thích ra quán cà phê ngồi nhâm nhi, nghĩ chuyện đời .Và sáng nay thì anh càng muốn đi cho nhanh, còn hơn là ở nhà nhìn thấy cảnh vợ anh giở cái list số phone của bạn bè gần xa ra, gọi hết người này đến người kia để mong mình là người đầu tiên báo cho họ biết chồng Phượng đã có bồ.

- Anh đi đâu đó?

- Biết rồi còn hỏi, đi uống cà phê chứ đi đâu.

Chị thường đi theo anh mọi nơi, mọi lúc nếu có thể, nhưng ra quán cà phê thì không, vì chị sợ tốn tiền, một lon cà phê có mấy đồng, ở nhà pha được cả chục ly cối, vậy mà ra quán nó tính 3 đồng một ly nhỏ xíu, xót cả ruột, và nhất là đây không phải món chị yêu thích.

Trước khi ra khỏi nhà, anh đe dọa vợ:

- Chuyện người ta, mà ai em cũng kể. Anh Châu biết được thì sẽ chửi em về cái tội lắm chuyện đấy. Em liệu hồn!

- Anh khỏi lo, trước khi kể em đều bắt tụi nó..thề, phải giữ kín, thì làm sao anh Châu biết được?

Ôi đàn bà! cuộc sống hình như càng bận rộn hơn vì những điều tào lao, lắm chuyện của các bà.

Đây là quán cà phê đông khách trong thành phố, có thể vì các cô phục vụ trẻ trung, có thể vì không khí vui tươi, nhộn nhịp. Mỗi người vào quán là một tâm trạng, một cuộc đời. Ai biết rằng hôm nay anh mang theo một chút bực mình vì cái tật lắm chuyện của vợ ? không hiểu sao, chị chỉ trông thấy anh Châu đi ăn với một phụ nữ, mà chị có thể kể thành câu chuyện kéo dài hàng giờ trên phone? chị bình luận, tán ra bàn vào như một talk show trên radio.

Anh vào ngồi tại một góc bàn quen thuộc.Giữa đám khách khứa xung quanh hầu hết là các đấng nam nhi, hi vọng sẽ tìm được sự bình yên, để tạm quên đi những chuyện đàn bà vớ vẩn ở xó nhà.

Anh gọi một ly cà phê đen, anh thích được nhìn những giọt cà phê dịu dàng nhỏ từng giọt xuống đáy ly, và đôi khi, anh bâng quơ ngó qua khung cửa kính, thấy cuộc đời ồn ào bên ngoài, những khuôn mặt lạ hay quen lướt qua khỏi tầm mắt anh như một cảnh trong phim..

Cho một thìa đường vào ly cà phê đen đậm đặc, nếm chút vị ngọt đắng thơm tho, anh cảm thấy cuộc sống bỗng thi vị biết bao.

Bây giờ anh mới để ý tới bàn bên cạnh, có ba, bốn người vừa uống cà phê vừa chuyện trò thân mật. Họ có những hứng thú của họ, tụ tập ở đây để nói với nhau những câu chuyện cuộc đời. Họ đang nói về chiến tranh ở Iraq, đàn ông mà, chuyện chiến tranh khói lửa là chuyện hàng đầu. Anh lắng nghe và hào hứng theo họ. Mà không muốn nghe cũng không được, vì anh đang ngồi rất gần họ.

Hết chuyện chiến tranh, đến chuyện kinh tế, giá nhà cửa, bất động sản, đang ế ẩm vì công ăn việc làm ít, các ông bà làm nghề môi giới mua bán nhà đất, ngồi ở văn phòng tha hồ?đọc báo, và mòn mỏi chờ phone reo của khách hàng. Nếu không có văn phòng, thì cứ việc nằm nhà ngủ mấy giấc, đợi giờ đi đón con, cell phone chờ sẵn, có khách gọi là nhanh nhẩu đáp ứng ngay.

Thời buổi này công việc bị lay off nhiều, nên có nhiều ngành nghề bất đắc dĩ, người ta nhảy qua kinh doanh, sang lại nhà hàng, tiệm giặt, tiệm tạp hoá, hay đi học hai nghề ngắn hạn là làm nail và môi giới địa ốc. Các ông bà địa ốc vì lỡ thời hay để chờ thời này làm việc như đi câu, lúc có cá lúc không, dù biển đời mênh mông, nhưng thợ câu nhiều, cá đâu cho đủ?

Anh nhìn sang bàn ?cà phê thời sự?, có già, có trẻ. Đúng là tình bạn không biên giới, miễn là trong câu chuyện tán dóc, kẻ tung người hứng nhip nhàng, dù không quen, anh cũng mỉm cười với họ, thay cho lời cảm ơn, họ đã cho anh một buổi sáng sôi nổi với tình hình chiến tranh và kinh tế, những vấn đề rất gần gũi với cuộc sống.

Tách cà phê của anh đã vơi một nửa, trong niềm vui vu vơ, anh muốn giây phút này kéo dài, cuộc sống có những điều nhỏ nhoi mà dễ thương thế đấy.

"Hàng xóm" bên cạnh anh đã đổi đề tài, từ chiến tranh, kinh tế, sang chuyện cá nhân ai đó.

- Ê, mấy chú biết tin gì chưa? Tin động trời đấy!

Anh bỗng giật mình, không lẽ tin "động trời" của vợ anh vừa loan báo sáng nay đã...bay tới quán cà phê này rồi?

- Chuyện động trời gì nói nghe coi ?

- Có một thằng cha, tên tuổi thì ngon lành, uy tín lắm, rốt cuộc cũng chẳng hay ho gì. Đã có vợ con mà còn có bồ nhí. Con người ta có hai mặt, một mặt tốt và một mặt đểu.

Tội nghiệp ..thằng chả nào đó đang bị rêu rao bình phẩm giữa chốn công cộng, giữa chốn chợ đời thu nhỏ này. Anh chẳng muốn nghe, nhưng chẳng thể nào bảo họ dừng lại được, họ có phải là...vợ anh đâu.

- Nhưng thằng cha đó là ai? Có phải là lão dê xồm chủ câu lạc bộ "Đêm Dài" không? Hay là thằng chủ nhà hàng "Cá Bông Lau" nổi tiếng ăn chơi? Một người sốt sắng hỏi .

- Sai bét ! Thằng này bán bảo hiểm, mới ra lò trong thời kỳ kinh tế sa sút của ông Bush. Thằng này tên gì nhỉ? Quên mẹ nó rồi!

- Ha ha!! Tao biết mày đang nói thằng cha bán bảo hiểm có cái văn phòng thật to, thật sang nằm ở ngay downtown thành phố này chứ gì? Nó mới nhảy vô nghề này, thế mà có nhiều khách hàng từ các nơi khác cứ tìm đến nó.

- Tao nghe đồn có người thấy nó dẫn con bồ đi ăn, đi vào khách sạn mấy lần.

Anh giật mình thật sự, thì ra họ đang nói về anh, nãy giờ anh cứ phải nghe, có ngờ đâu đang nghe chuyện của chính mình, nhưng có lẽ họ không hề biết nạn nhân đang ngồi lù lù bên cạnh họ, anh nhìn thẳng sang bàn bên và những cặp mắt cũng nhìn thấy anh, vô tư. Giữa họ và anh, không quen biết, nhưng chuyện đời người khác, họ vẫn thích thú được nhúng miệng vào. Anh bị tổn thương thì ít mà kinh ngạc thì nhiều, ít ra đàn bà như vợ anh, chỉ lắm chuyện mà chính mắt chị đã nhìn thấy, còn những người này, họ nói không thành có ngon lành. Anh cảm thấy như vừa nhìn thấy một áng mây mù qua khung cửa kính, buổi sáng đẹp trời đã biến mất.

Anh không muốn ngồi nhâm nhi cà phê nữa, những người bên cạnh, tưởng là những người bạn cà phê trong một lần hội ngộ tình cờ, bỗng càng trở nên xa lạ. Anh cay đắng như vừa uống xong một ly cà phê đen đậm đặc không đường.

Anh ra quầy trả tiền cà phê và trở về nhà. Chắc nãy giờ chị đã gọi phone cho vài người nữa để báo tin và tán dóc về "tai hoạ"của vợ chồng chị Phượng rồi. Chị đâu biết rằng chồng chị cũng đang mang một ?tai hoạ? về nhà.

Anh bước vào nhà, quả nhiên chị đang nói chuyện phone với ai đó, tới giai đoạn cuối:

- Thôi nhé, làm ơn giữ bí mật chuyện này nhé. Khi nào có thêm tin tức gì tụi mình lại bàn luận sau.

Anh lên tiếng khi chị vừa cúp phone:

- Anh có một đống tin tức cho em nữa đây.

- Ủa, anh đã về rồi à? Sao hôm nay anh về sớm thế?

- Anh có một tin "động trời" nên cần về sớm kể cho em nghe.

Đôi mắt chị ngời sáng lên như ngọn đèn bão trong một đêm mưa gió:

- Chuyện gì vậy anh? Thằng cha nào đang phản bội vợ hay con mẹ nào đang ngoại tình?

- Một thằng đã có vợ mà còn bồ bịch tùm lum, cả quán cà phê đang đồn ầm lên đó.

- Có vợ con mà còn cà chớn! Thằng nào vậy, mình có quen không ?Anh nói ngay đi, để em kịp thời thông báo cho vợ nó, đừng làm em hồi hộp đứt gân máu chết liền bây giờ.

- Chưa gì mà em đã lắm chuyện rồi. Sao hồi xưa em không đi học nghề làm phóng viên, làm báo, thỉnh thoảng đăng tin giật gân, tin động trời cho bà con té ngửa?

- Thôi đừng đùa nữa mà. Anh biết tính em hay nôn nóng mà cứ đùa dai làm chi! Thằng cà chớn đó là ai vậy anh? Chị hỏi lại.

- Là ..anh!

- Anh lại đùa nữa rồi!

Anh hiên ngang nhìn vợ:

- Nãy giờ anh nói thật chứ đùa hồi nào? Một đám đàn ông ngồi uống cà phê bàn bên cạnh anh, nói về anh như thế đấỵVậy anh thách em, thử kiểm điểm lại xem, liệu chồng em có cà chớn, có bồ bịch với ai không?

Chị hùng hồn trả lời ngay:

- Xưa mẹ anh quản lý anh chặt chẽ thế nào em không biết, mà anh còn nói dối mẹ, đi chơi với em được. Nhưng bây giờ với em thì không! tiền bạc em quản lý chính xác từng đồng, thời gian đi đứng làm việc của anh luôn có em theo sát nút, thì còn chỗ trống nào cho anh đi với bồ cơ chứ? Nhưng tại sao họ muốn gây sự với anh thế nhỉ?

- Đám này không hề biết mặt anh, chắc họ nghe lại những tin đồn từ ai đó!

- Mình làm ăn đàng hoàng đứng đắn, có động chạm gì tới ai đâu?

- Đơn giản là anh thành công trong công việc, có nhiều khách hàng nên có kẻ ghét anh, cạnh tranh nghề nghiệp chẳng hạn. Họ tung tin thất thiệt để giảm uy tín anh, hết đường làm ăn.

Chị bênh chồng:

- Họ đã làm tổn thương anh, để em cho họ một bài học!. Anh hiền quá, người ta ăn hiếp anh đó. Những người này là ai?

Anh chán nản đáp:

- Em ra quán cà phê mà tìm, mấy đấng nam nhi đang uống cà phê và tán dóc đó.

- Từ giờ trở đi anh đừng có nói đàn bà lắm chuyện nữa nhé. Đàn ông các anh cũng lắm chuyện không kém. Chị hả hê nói.

- Biết rồi!

Bỗng chị hí hửng:

- Em sẽ "cứu" anh, tìm cho ra những đứa chủ trương phao tin nhảm này và chửi chúng một trận. Họ sẽ không dám nói về anh nữa.

- Em làm như chuyện trẻ con ấy! Thôi, không để ý đến điều này nữa. Anh đề nghị chúng mình ra ra ngoài ăn lunch, phở hay bún gì đó, đi em!

- Khỏi cần đi đâu, hôm nay em nấu món bún thang rồi. Anh thay đồ, rồi ra mà thưởng thức món bún yêu thích của anh.

- Trời, anh không ngờ hôm nay em "bận rộn" gọi phone đi khắp nơi mà vẫn còn đủ thì giờ nấu món bún công phu này.

Chị hiên ngang nhìn anh như lúc nãy anh đã hiên ngang nhìn chị:

- Dù bận tới đâu, em cũng không bao giờ quên bổn phận làm vợ, để xứng đáng với một người chồng tốt, đáng tin cậy như anh chứ.

- Cám ơn em nhé, ở nhà đôi khi cũng có những giây phút tuyệt vời, dù?

- Dù bún của em nấu không ngon bằng ở tiệm chứ gì? Nhưng tình của em đối với anh thì anh không thể nào mua ở tiệm được. Anh nhớ cho.

Anh mỉm cười âu yếm nhìn chị như đồng tình, trong khi chị sửa soạn trong bếp, anh ra ghế cầm tờ báo lên đọc, anh bỗng bật cười làm chị ngạc nhiên ngừng tay, hỏi anh:

- Có tin gì vui mà anh cười to thế?

- Chuyện cô Smith?

- Cái cô Anna Nicole Smith ấy hả? vợ goá của ông J. Howard Marshall, tỷ phú dầu hoả của Texas ấy hả?

- Sao chuyện gì em cũng rành quá vậy? Từ chuyện gần của hàng xóm, bạn bè đến chuyện cô Smith xa tít chân mây này.

- Từ khi ông chồng vừa già vừa ngu chết đi, cuộc đời cô Smith lên hương, tiếng tăm lừng lẫy, ai mà chẳng biết. Đơn giản, chỉ việc đi chợ, là biết tất cả mọi chuyện xảy ra trên cõi đời này. Những chủ chợ đã ?tâm lý? dựng sẵn những kệ đầy tạp chí, bên cạnh quầy tính tiền, trong khi chờ đợi tới lượt mình thì ai mà không ghé mắt đọc những thông tin, những hình ảnh hấp dẫn, giật gân về những nhân vật nổi tiếng? Thế là tò mò, hiếu kỳ và? lắm chuyện, bèn mua về đọc chơi.

Chị suýt soa và tò mò hỏi tiếp:

- Cô ta đã ở cái Hotel Hard Rock với giá 1,600 một đêm, vài ngày trước khi chết đấy. Nhưng đã chết cả tuần lễ nay, mà báo chí còn nhắc đến chuyện gì nữa?

- Có ba ông nhảy ra tranh quyền làm cha đứa con gái mới 5 tháng tuổi của cô Smith, vì gia sản cô để lại, vì tên tuổi của cô, nên họ hám danh hám lợi. Nếu như cô Smith mà là dân homeless, vô danh, thì đến cha thật của đứa bé cũng chưa chắc thèm đến nhận con.

- Còn gì nữa không, anh kể nốt đi. Bài báo dài thế kia mà.

- Cuối cùng thì cũng tìm ra người cha thật sự của bé gái, mặc dù cô em của cô Smith tuyên bố rằng có thể đứa bé là từ tinh trùng đông lạnh của ông J. Howard Marshall. Ủa, em đang lẩm bẩm cái gì vậy?

- Em đang tính toán 20 năm nữa, khi ấy em cũng chưa già, vẫn còn đủ háo hức đọc những tin sốt dẻo, vẫn kịp khi baby girl của cô Smith lớn lên, lại tung hoành như mẹ nó, báo chí lại tha hồ săn tin, như họ đã từng theo dõi đời tư của hai người con cố tổng thống Kennedy, hai người con trai công chúa Diana, hay con gái của tỉ phú Christina Onassis, sau khi mẹ chúng qua đời, vậy đó.

Anh ngẩm nghĩ, vợ anh thế mà đúng, và tự mỉm cười một mình. Cả nước Mỹ, hay nói rộng ra là cả thế giới đều lắm chuyện. Người ta để ý, theo dõi những chuyện đời riêng của những người nổi tiếng trong bất cứ ngành nghề nào, trong bất cứ tầng lớp nào của xã hội. Vậy thì vợ anh hay mấy cha trong quán cà phê kia cũng chỉ là hạt bụi trong đám nhân loại này mà thôi.

( Feb.2007)
Nguyễn Thị Thanh Dương

Dược Thảo:Tìm thuốc để tự chữa bịnh cho mình nên đọc qua.

Xin Mẹ ngừng uống dược thảo !!!


http://baomai.blogspot.com/
Dưới đây là câu chuyện vừa mới xảy ra với tôi. Do vậy với dụng ý giúp đỡ thông tin cho những ai đang dùng y học song song với dược thảo để tự chữa bịnh cho mình nên đọc qua.

Là một con người cũng như các chúng sanh khác Đức Phật dạy điều rất căn bản là ai sinh ra cũng phải chịu cảnh sanh, già, bịnh và kết thúc bằng cái chết.

Tự bản thân tôi cũng học được điều đó. Nhưng, trong tôi vẫn muốn mình được trẻ mãi không già, không bịnh và không chết. 

Sống trên đất Mỹ một thời gian khá dài là một xứ sở được bảo đảm về y tế rất hoàn hảo. Chúng tôi có đóng bảo hiểm sức khỏe hàng tháng nên mỗi khi bịnh đi bác sĩ và mua thuốc đều được hãng bảo hiểm trả hết những chi phi đó gần như là 95%. Chúng tôi hơi bịnh là đi bác sĩ, rồi toa thuốc bác sĩ viết cho đều đem ra tiệm mua không chừa cái nào. Nhưng mà rồi vì muốn mình được trẻ mãi, không già, không bịnh và không chết. Chẳng hạn, tôi bị các bịnh như cao máu, máu mỡ, máu đường v.v....  Tôi đã tìm đọc trên mạng những dược thảo và mua về tự mình nấu uống song song với thuốc tây. 

image
Note: hình trong bài này là minh họa
Chẵng những vậy, tôi giống như một người đi tìm thuốc trường sanh bất tử về cho mình. 

image
Sau khi đọc trên mạng biết được cây nha đam (aloe vera) uống sẽ hết bịnh tiểu đường, tôi đi tìm cây giống đem về trồng và gây giống được trên 20 cây. Rồi đọc trên mạng thấy nói uống lá cây Giảo Cổ Lam (jiaogulan) là một loại dược thảo uống sẽ được sức khỏe tốt như là một loại dược thảo qúi mà có bộ lạc bên Trung Hoa người ta uống thay trà mỗi ngày  được sống rất thọ.

image
Thế là tôi tìm giống và mua về trồng rồi cũng cấy ra thành nhiều cây bây giờ trong vườn nhà tôi rất nhiều loại cây này bò lan trên nhiều khoảnh đất và tôi cũng lấy lá nấu để uống mỗi ngày thay trà. Rồi cũng trên mạng nói lá dứa nấu nước uống thay trà mỗi ngày sẽ hạ áp huyết máu, tôi cũng mua cây và đem về trồng bây giờ cũng lên đến gần 20 chậu lá dứa. Sau cùng, cũng trên mạng tôi đọc bài nói về uống năm loại rau quả gồm: táo xanh, dưa chuộc, ổ qua, ớt xanh, và cần bỏ vào máy ép trái cây lấy nước uống sẽ hạ tiểu đường.

image
Mỗi thứ dược thảo kể trên đã được tôi nấu và uống thử một thứ khoảng 2 năm. Thấy thứ nào cũng tốt và ngon miệng và có ảnh hưởng giảm tiểu đường. Cuối cùng tôi chọn cách 5 loại rau quả và tôi uống được thứ dược thảo này được gần một năm thì thấy da dẻ hồng hào và thân thể khỏe mạnh. Rồi bỗng nhiên một hôm tôi thèm một ly trà Giảo Cổ Lam nấu với lá dứa, thế là tôi nấu một nồi nhỏ cho hai vọ chồng uống thêm. 

image
Đó là, một ngày Chủ Nhật  cuối tuần đẹp vào trung tuần  tháng 9. Trời Baton Rouge bắt đầu bước sang thu khí hậu mát lạnh không còn cái nóng thiêu gay gắt của những tháng hè. Chúng tôi có cái hẹn đi thăm người  con trai và 3 đứa cháu nội, vừa để thăm cháu và con và cũng là để khám bịnh chích ngừa căn bịnh cúm (Flu) luôn.

Tôi thức dạy lúc 6:30 sáng, vừa bước xuống đất thì một cái gì đó từ trong lồng ngực bộc  lên miệng, giống như  trong lồng ngực có đờm và nó làm tôi ho, tôi chạy vội vào phòng tắm nhổ xuống bồn cầu thì thấy đó là máu, rất nhiều máu làm đỏ ối cả  bồn cầu. Tôi hoảng sợ, gọi lớn ông xã chạy vào, khi nhìn thấy ông cũng hoảng hốt vì không biết chuyện gì đã và đang xảy ra cho tôi. Ông xã vội gọi người con trai và nói về tình trạng của tôi thì người con nói hãy đến ngay phòng mạch của con.

http://baomai.blogspot.com/
Khi tôi đến phòng mạch của con sau hơn một tiếng lái xe, trên đường đi tôi không bị ho ra máu. Nhưng đúng lúc khám bệnh thì lại ho và máu lại trào ra rất nhiều. Tôi quá sợ hãi, con tôi nói:

- "Không sao đâu mẹ, con nghĩ là một mạch máu nào đó trong mũi bị bể, nó giống như là mẹ bị chảy máu cam thôi".

Và con tôi bắt đầu hỏi bệnh của tôi

- "Mẹ có uống thuốc cao máu thường xuyên không?"

Tôi đáp: "có, mỗi ngày mẹ đều uống thuốc cao máu rất đúng giờ".

Con tôi hỏi tiếp: "Tối qua mẹ có ăn thì mặn không?"

Tôi đáp: "Buổi tối thường mẹ không ăn cơm với thức ăn bình thường, mẹ chỉ ăn một chén nhỏ Oatmeal".

- "Mẹ có uống loại herbs nào không?"

Tôi đáp: "Có"

- "Vậy tên loại herb là gì?"

image
Tôi đáp: "Thường ngày mẹ uống nước ép của 5 loại rau quả, hôm qua vì thèm một ly nước Giảo Cổ Lam nấu với lá dứa nên mẹ nấu thêm một nồi nhỏ và đã uống 2 ly, buổi sáng một ly và buổi tối trước khi đi ngủ một ly". 

Con tôi nói: "Y tá đã đo áp xuất của mẹ thì thấy là 185 như vậy quá cao, và mẹ không có dấu hiệu bị sốt. Như vậy là mẹ bị bể mạch máu ở đâu đó trong mũi hoặc trong phổi". 

Và con tôi nói tiếp: 

- "Mẹ hãy dừng ngay các loại dược thảo vì mẹ đã có chữa các căn bịnh của mẹ bằng Tây y rồi, nếu mẹ uống thêm các dược thảo nó có những phản ứng mà mình không ngờ được. 

Các bác sĩ người ta cũng nghiên cứu thuốc chữa bệnh từ các loại dược thảo và bào chế thành các loại thuốc chữa bệnh với cân lượng rõ ràng. Mẹ uống dược thảo thêm tức là mẹ tăng thêm liều độ với lại mẹ đâu biết phản ứng của nó sinh ra bệnh gì nữa. Mẹ phải ngừng ngay không uống dược thảo nha mẹ.".

Sau đó con tôi đưa giấy giới thiệu đến bác sĩ về phổi và bác sĩ tai mũi họng và dặn:

- "Vì hôm nay là Chủ Nhật nên các bác sĩ về phổi và về tai mũi họng không làm việc, sáng sớm ngày mai bố kiếm bác sĩ về phổi và tai mũi họng và đưa mẹ đi. Nhưng khi về nhà nếu thấy máu vẫn còn tiếp tục chảy nhiều thì bố phải đưa mẹ đi bệnh viện vào phòng cấp cứu ngay nha".

Sau đó chúng tôi đi về nhà và tôi liên tục ho ra máu nhiều lần nữa. Đến 9:30 tối lại ho ra máu rất nhiều nên chồng tôi quyết định chở tôi đến phòng cấp cứu của bịnh viện trong thành phố. 

http://baomai.blogspot.com/
Tại phòng cấp cứu của bịnh viện sau 3 tiếng chờ đợi, người y tá đưa tôi đến phòng chụp hình quan tuyến để làm Cat Scan. Sau đó tôi được đưa vào phòng khám để gặp bác sĩ. Tại đây chúng tôi gặp một chuyện hiểu lầm tai hại. Các bác sĩ và y tá tại phòng cấp cứu chứng kiến cảnh tôi ho ra máu thì họ nghĩ là tôi bị Ebola hoặc một bịnh có vi khuẩn lạ tai hại nào đó.

Vị bác sĩ trực hỏi tôi:

 - "Bà có đi du lịch nơi nào ngoài nước Mỹ gần đây không?"

Tôi trả lời: "Dạ không, gần 5 năm rồi tôi không đi đâu ra ngoài nước Mỹ"

Ông bác sĩ hỏi tiếp:

- "Thế bà có tiếp xúc với người nào bị bịnh không?"

Tôi ngơ ngẩn một chút rồi trả lời:

- "Tôi chỉ luẩn quẩn trong nhà và chồng tôi là người duy nhất tôi tiếp xúc. Ah! mà có lúc tôi ra làm vườn thì bị muỗi chích, tôi chắc có lẽ bịnh từ con muỗi chăng?"

Ông bác sĩ phì cười: "Con muỗi truyền bịnh cho bà sao!!!

Rồi ông ta đi ra, một lúc thì người y tá vào lấy máu từ trong người nói đem đi thí nghiệm. Một lúc thì tôi thấy họ đóng cửa phòng tôi lại. 

http://baomai.blogspot.com/
Sau đó, ông bác sĩ trực kéo thêm vị bác sĩ trưởng của ca cấp cứu vào  tuyên bố là tôi bị bịnh xưng phổi và sẽ chích cho tôi thuốc trụ sinh xong thì cho tôi về nhà đợi sáng hôm sau đi đến phòng mạch của bác sĩ phổi.

Tôi ngạc nhiên và hơi lo ngại là máu vẫn đang tiếp tục chảy vậy sao về nhà được, tôi hỏi ông ta:

- "Tôi về nhà thì máu có ngừng chảy không?"

Ông ta đáp: "dĩ nhiên là sẽ ngừng chảy, nhưng phải từ từ vì thuốc trụ sinh nó ngấm từ từ diệt những con vi khuẩn hết thì máu ngừng chảy"

Ông xã tôi nói: "Bác sĩ hãy để vợ tôi ở lại bịnh viện, rồi đến sáng tôi sẽ kiếm bác sĩ phổi khám cho vợ tôi. Chứ bây giờ máu vẫn tiếp tục ho ra thì về nhà chúng tôi cũng không biết làm gì, chẳng thà ở lại bịnh viện chờ sáng là hơn."

Ông bác sĩ nói chờ ông ra hỏi bác sĩ của bịnh viện xem có cho tôi ở lại không.

image
Sau một lúc họp khẩn với các bác sĩ của bịnh viện thì họ đồng ý cho tôi ở lại. Nhưng, họ cách ly tôi trong phòng cách ly đặc biệt của bịnh viện, các bác sĩ và y tá khi vào phòng tôi họ đều mang khẩu trang và vào rất là vội để đi ra ngay giống như họ sợ bị lây bịnh từ tôi. 

Tuyệt nhiên không ai nói cho tôi biết là họ nghĩ tôi bị bịnh gì mà chỉ nói là tôi bị pneumonia là viêm phổi. Bệnh viêm phổi là bệnh thường gây ra bởi hiện tượng nhiễm trùng do virus hoặc vi khuẩn.

Họ tiếp tục lấy máu từ trong người tôi đem đi thí nghiệm, thậm chí họ kêu tôi khạc máu vào một hộp nhỏ để đem đi thí nghiệm. Và một chuyện rất là buồn cười và tủi thân, đó là y tá không dám đến gần tôi, họ thấy trên giường bệnh tôi ngồi có túi để tôi ói vào khi đó đã đầy rồi họ kêu chồng tôi vứt vào thùng rác, và trên tay tôi còn đeo số hiệu của phòng cấp cứu thay vì y tá lấy ra và thay cái khác vào thì bà ta sai tôi tự lấy ra, nói xong bà chạy ra khỏi phòng liền. Tôi và chồng tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong người tôi mà chỉ biết là mình đang bị cách ly trong bệnh viện.

Trong lòng lo lắng quá là lo lắng. Tôi ngồi nhắm mắt và định tâm, cố gắng kềm cơn ho không cho phát ra, bởi vì nếu ho là máu lại ộc ra. Lúc đó tôi nhớ lời giảng của Thầy tôi: Một phương cách thực hành trong lúc khó khăn để tự mình tìm sự bình tỉnh an ổn tinh thần, đó là niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm Thí, niệm giới, niệm Chư Thiên. Tôi bắt đầu niệm thầm:

image
"Buddham saranam gacchami, Dhammam saranam gacchami, Sangham saranam gacchami. Con nương tựa với Phật, Con nương tựa với Pháp,Con nương tựa với Tăng". 

Và tôi cầu nguyện Chư Thiên: "Với tất cả phước báu con đã làm như làm phước, cúng dường, bố thí, trai tăng trong suốt thời gian qua con xin hồi hướng đến tất cả Chư Thiên ở trên trời, Chư Thiên chung quanh nhà con, Chư Thiên ở chung quanh bệnh viện này, và Chư Thiên ở ngay trong bệnh viện này. Cầu xin qúi Ngài tùy hỉ với tất cả phước báu đó. Nguyện xin Chư Thiên phù hộ cho con tai qua nạn khỏi và bệnh tật được tiêu trừ"

Đến 10 giờ y tá mang thức ăn sáng cho tôi. Suốt ngày qua cho đến lúc này tôi đã ho ra máu liên tiếp, mất máu rất nhiều, rồi phần đói nên tôi đã ăn thức ăn bịnh viện rất ngon, sau khi ăn xong tôi lại ngồi nhắm mắt và cầu nguyện tiếp. Khoảng 11 giờ bác sĩ về phổi đến phòng tôi cùng với một bà y tá, đều mang khẩu trang với vẻ mặt rất khẩn trương như có cái gì đó đang xảy ra. Sau câu chào hỏi thì ông cho biết là đã coi hồ sơ bịnh lý của tôi và biết là tôi đã ho ra máu. Thì ngay lúc đó tự nhiên bụng tôi đau quặn rất là đau, giống như tôi phải đi ngay vào phòng vệ sinh chứ không sẽ không kịp, cho nên tôi ra dấu cho bà y tá giúp đẩy bình IV đang tiếp nước biển vào người tôi theo tôi. Vừa vào tới phòng vệ sinh  chưa kịp đóng cửa phòng thì từ trong người tôi xổ ra rất nhiều máu đen từ đường đại tiện trong khi đó máu trong miệng cũng ọc ra từng ọc, rất là dễ sợ. Bà y tá cuống quýt giúp tôi lau máu từ miệng và đỡ tôi ra khỏi phòng vệ sinh. Vị bác sĩ nhìn tôi trong trạng thái máu vẫn ào ạt chảy ra từ miệng, ngay lúc đó ông dơ tay lên gỡ cái khẩu trang ra khỏi miệng ông và nói một cách rất quả quyết:

http://baomai.blogspot.com/
- "Tôi khẳng định rằng bà không mắc bịnh TB (TB là tên viết tắc của căn bệnh Tuberculosis tức là lao phổi), mà là bà bị bể một đường máu nào đó trong phổi hoặc cuống phổi. Tôi sẽ báo cho nhà thương biết là họ không cần cách ly bà nữa". 

Ngay lúc đó bà y tá cũng gỡ cái khẩu trang của bà ra.

Lúc đó tôi mới biết là các bác sĩ của bệnh viện đã định bịnh của tôi là lao phổi. Vậy mà họ không cho tôi biết.

Ông bác sĩ nói tiếp: "Tình trạng của bà đang rất là nguy hiểm, bà đã mất rất nhiều máu trong gần 30 tiếng đồng hồ. Tôi đi báo cho các bác sĩ của bệnh viện. Chúng tôi phải làm việc ngay chứ không thể kéo dài nữa".

Ông đi rất nhanh ra khỏi phòng, khoảng 30 phút sau ông trở lại và nói:

image
- "Tôi đã nói với các bác sĩ nhà thương là bà cần làm gấp cuộc phẩu thuật tên là Bronchoscopy. Nhưng bà phải nhịn đói 8 tiếng không được ăn gì. Tôi được cho biết là bà đã ăn sáng rồi, như vậy cuộc phẩu thuật sẽ trở nên khó khăn vì khi gây tê mê bà sẽ bị ói hết thức ăn từ trong bao tử ra. Nhưng vì tình trạng khẩn cấp nguy hại tới tính mạng cho nên chúng tôi chấp nhận việc bà sẽ bị ói vì nó chỉ làm dơ cái máy móc của nhà thương thôi mà cứu được tánh mạng của bà nên nhà thương đã chấp nhận tiến hành cuộc phẩu thuật này".

image
Và ông giải thích Bronchoscopy là gì, như sau: "Bronchoscopy là một dụng cụ y học tạm gọi là dụng cụ soi phế quản đi vào lồng phổi của bệnh nhân qua đường khí quản. Nó là một ống nhỏ hơn 1/2 inch và dài khoảng 2 feet. Được đưa vào qua miệng hoặc mũi của bệnh nhân và luồng xuống phổi. Qua đó chúng tôi có thể nhìn thấy vết đứt của đường máu ở nơi nào và từ đó chúng tôi sẽ chận lại không cho máu chảy ra tiếp".

Và ông nói tiếp:

- Bây giờ bà nằm nghỉ chờ tôi đi chuẩn bị máy, cuộc phẩu thuật sẽ bắt đầu lúc 2 giờ.

Lúc bấy giờ là 12:00 trưa

Tôi có phần yên tâm và bớt đi sự lo lắng. Tuy nhiên, tôi vẫn nhắm mắt định tâm và tiếp tục cầu nguyện: 

-" Buddham saranam gacchami, Dhammam saranam gacchami, Sangham saranam gacchami - Con nương tựa với Phật, Con nương tựa với Pháp, Con nương tựa với Tăng. 

Và  cầu nguyện Chư Thiên: "Với tất cả phước báu con đã làm như làm phước, cúng dường, bố thí, trai tăng trong suốt thời gian qua con xin hồi hướng đến tất cả Chư Thiên ở trên trời, Chư Thiên chung quanh nhà con, Chư Thiên ở chung quanh bệnh viện này, và Chư Thiên ở ngay trong bệnh viện này. Cầu xin qúi Ngài tùy hỉ với tất cả phước báu đó. Nguyện xin Chư Thiên phù hộ cho con tai qua nạn khỏi và bệnh tật được tiêu trừ"

http://baomai.blogspot.com/
Đến 1:45 thì y tá đẩy tôi xuống phòng phẩu thuật để chuẩn bị cho việc phẩu thuật. Họ để tôi nằm trên bàn phẩu thuật. Bên tay phải của tôi là một màn hình lớn, nó giống như một cái màn ảnh của computer, phía đầu tôi là cái cần có gắn bộ phận của máy Bronchoscopy. 

Đầu tiên họ bơm vào 2 bên mũi và cổ họng tôi mỗi nơi 3 mũi thuốc tê, là loại thuốc nước làm tê cứng hai bên mũi và cổ họng tôi, tôi bắt đầu cảm thấy như muốn ngủ và sau đó thì tôi không còn biết gì nữa.

Tôi tỉnh giậy khi nghe tiếng gọi của vị bác sĩ:

- Mrs Nguyễn

Vị bác sĩ thấy tôi mở mắt nên nói tiếp: 

- Chúng tôi dùng máy bronchoscopy đưa vào lồng ngực của bà và đã thấy nơi máu phun ra nhưng vì máu phun ra nhiều quá và nó lại nằm sâu bên trong lồng phổi nên không thể hàn vết nứt được. Do vậy, tôi đã tạm thời chặn nơi đó lại. Bây giờ chúng tôi sẽ dùng thêm một phương pháp phẩu thuật khác để tìm vết nứt và hàn nó lại, phương pháp này gọi là Embolization hay còn gọi là Pulmonary angiography. 

Pulmonary angiography là một dụng cụ y học khác dùng để tìm kiếm các động mạnh trong phổi khi có dấu hiệu ra máu trong phổi. Dụng cụ này với x-rays và một loại thuốc nhuộm màu đặc biệt để có thể nhìn thấy bên trong động mạnh. 

image
Trên cơ thể của bệnh nhân, thường xuyên nhất là cánh tay hoặc ở háng. Trường hợp của tôi, bác sĩ dùng ống thông từ nơi háng cắt nhỏ trong một tĩnh mạch và chèn ống thông vào đó rồi đi xuyên qua các tĩnh mạch  và cẩn thận di chuyển lên và thông qua các buồng tim bên phải và vào động mạch phổi, dẫn đến phổi. Bác sĩ  nhìn thấy hình ảnh qua quang tuyến x-ray trực tiếp của buồng phổi trên một màn hình computer , và sử dụng chúng như một bản hướng dẫn.

Một khi ống thông đi qua, thuốc nhuộm được tiêm vào ống thông. Hình ảnh X-ray được thực hiện rõ ràng thuốc nhuộm di chuyển qua các động mạch của phổi. Các thuốc nhuộm giúp phát hiện nơi có dòng  máu bị đứt và ở đó bác sĩ sẽ hàn vết nứt đó lại, máu sẽ được ngăn lại không cho chảy ra nữa.

Cuộc phẩu thuật kéo dài 45 phút. Tôi được làm cho ngủ trong suốt thời gian phẩu thuật cho đến khi bác sĩ gọi tôi và cho tôi biết cuộc phẩu thuật xong với kết quả khả quan, tôi sẽ không còn bị ho ra máu nữa.

Vị bác sĩ Pulmonary angiography cho tôi biết vết mạch máu bị đứt nằm phía phổi bên trái của tôi, ngay dưới vú bên trái nằm ngay nơi cách nay 10 năm tôi bị breast cancer và là nơi tôi đã phải chịu hơn 30 lần radiation để diệt các mầm mống cancer nếu còn sót lại. Do vậy các mạch máu nơi đó bị yếu hơn các nơi khác trong thân thể của tôi. Và do tôi bị cao áp huyết mặc dù tôi uống thuốc tây về áp huyết  thường xuyên nhưng vì tôi dùng các loại herbs mà tôi không biết rõ phản ứng phụ của nó ra sao cho nên đã làm tăng áp huyết, một khi áp huyết bị tăng thì máu phải kiếm đường bung ra thì dĩ nhiên nơi nào mạch máu yếu nhất thì nơi đó bị bung ra. Đó là lý do bác sĩ cho tôi biết tôi bị đứt mạch máu ở phổi 

image
Tôi thật là xúc động và chân thành cảm ơn vị bác sĩ phổi bronchoscopy và bác sĩ phẩu thuật Pulmonary angiography cùng với các y tá trong hai ca phẩu thuật đã tận tình giúp và cứu mạng tôi thoát khỏi cơn nguy hiểm này.

Cũng như sự  lo lắng, chăm sóc tôi trong cơn hoạn nạn với đầy sự thương yêu của ông xã và 4 người con trai của tôi đã không ngại mệt nhọc mà ở cạnh tôi suốt thời gian tôi ở bệnh viện  quên ăn quên ngủ chỉ một lòng lo lắng cho tôi. Tôi vô cùng cảm kích họ. 

Cũng như sự hổ trợ của các vị Chư Thiên chung quanh tôi, chung quanh nhà tôi, ở trên trời, dưới đất, chung quanh bệnh viện và trong bệnh viện đã hỗ trợ tôi thoát khỏi cơn nguy hiểm này. Tôi vô cùng nhớ ơn họ. Nguyện xin hồi hướng tất cả các phước báu mà tôi đã thực hành từ bấy lâu nay để các vị Chư Thiên tùy hỉ thọ dụng.

Câu niệm Phật luôn luôn trong đầu tôi mãi mãi và mãi mãi: 

- Buddham saranam gacchami, Dhammam saranam gacchami, Sangham saranam gacchami - Con nương tựa với Phật, Con nương tựa với Pháp, Con nương tựa với Tăng.

Cuối cùng tôi luôn nhớ lời các con tôi nói khi đón tôi về nhà:

Mom, no more herbs please!!!


Minh Hạnh
 http://baomai.blogspot.co.uk/2015/09/xin-me-ngung-uong-duoc-thao.html

Bài Xem Nhiều