We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 6 June 2017

Lấy của ban ngày


 
 
1
 
Nước Tấn có kẻ hiếu lợi, một hôm ra chợ thấy cái gì cũng lấy. Anh ta nói rằng: “Cái nầy tôi ăn được; cái nầy tôi mặc được; cái nầy tôi tiêu được; cái nầy tôi dùng được.” Lấy rồi đem đi. Người ta theo đòi tiền; anh ta nói:
 
            –“Lửa tham nó bốc lên mờ cả hai con mắt. Bao nhiêu hàng hóa trong chợ, tôi cứ tưởng của tôi cả, không còn trông thấy ai nữa. Thôi! Các người cứ cho tôi, sau nầy tôi giàu có, tôi sẽ đem tiền trả lại.”
 
            Người coi chợ thấy càn dỡ, đánh cho mấy roi, bắt của ai phải trả lại người ấy. Cả chợ cười ồ!
 
            Anh ta mắng: Thế gian còn nhiều kẻ hiếu lợi hơn ta, thường dùng thiên phương bách kế ngấm ngầm lấy của người. Ta đây tuy thế, song lấy giữa ban ngày, so với những kẻ ấy, thì lại chẳng hơn ư? Các người cười ta, là các người chưa nghĩ kỹ!”
 
Long Môn Tử.
 
Giải nghĩa:
Hiếu lợi: Ham tiền của quên cả phải trái
Lửa tham: lòng tham muốn bốc lên làm ngốt người
Mờ cả hai con mắt: chỉ để cả vào của muốn lấy, ngoài ra không trông thấy gì nữa.
Thế gian: cõi đời người ta ở
Thiên phương bách kế: mưu nầy chước khác xoay đủ tram nghìn cấp.
Ngấm ngầm: ý nói làm hại một cách bưng bít, không để ai biết.
giữa ban ngày: lúc sáng sủa dễ trông thấy.
Long-môn -Tử: tức là Tư-Mã Thiên làm quan Thái sư nhà Hán, là một nhà sử ký có danh.
 
Lời bàn:
(của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc và Tử An Trần Lê Nhân)
Đã là kẻ thấy của tối mắt, tham vàng bỏ nghĩa, thì dù ít, dù nhiều cũng là đáng khinh cả, song đem những kẻ mặt to, tai lớn vì ham mê phú quí mà lường thầy phản bạn, hại ngầm đồng bào so với những quân cắp đường, cắp chợ giữa ban ngày để nuôi miệng thì tội đến nặng hơn biết bao nhiêu. Thế mà trách đời chỉ biết chê cười những quân trộm cắp vặt chớ không biết trừng trị những kẻ đại gian đại ác.
(Trích trong “Cổ Học Tinh Hoa”)
 
Góp ý:
            Câu chuyện nầy làm người đọc nhớ tới tình hình miền Nam VN sau ngày 30 tháng Tư/ 1975.
 
            Người Cộng Sản, sau khi chiếm miền Nam xong, hành động của họ cũng tương tự như vậy.
 
Họ có tâm lý phức tạp khi làm công việc cướp đoạt tài sản của người Miền Nam, mà dưới mắt họ là kẻ thua trận, là kẻ phản động, bán nước… Họ thù người miền Nam vì người miền Nam giàu có trong khi họ thì nghèo khổ, thiếu thốn. Người miền Nam thì “hưởng thụ” mà họ thì “hy sinh”.
 
Vừa có tâm lý kẻ chiến thắng, vừa có tâm lý quân viễn chinh, nên họ có cướp đoạt tài sản của người miền Nam thì cũng không có gì lạ.
 
            Đó là tâm lý cá nhân.
 
            Về chính sách của Cộng Sản, thì ngoài lý tưởng Cộng Sản, “ai cũng như nhau” – không phải sung sướng như nhau –  mà “cào bằng”, có nghĩa là ai cũng nghèo như nhau.
 
            Không cho dân giàu – nhất là người dân miền Nam, – là chính sách cai trị. Giàu thì có phương tiện chống lại chính quyền. Nghèo thì phải lo ăn, lo gạo, lo rau, lo củi hằng ngày… làm sao có thì giờ, có phương tiện chống lại “nhà nước Cộng Sản”.
 
            Do đó, việc đánh tư sản vào tháng 4/ 1977, việc đổi tiền… chỉ là chính sách làm cho người dân nghèo đi để dễ cai trị.
 
Sau khi làm cho người dân nghèo, Cộng Sản không để cho người dân đói, bởi vì Cộng Sản biết “Cùng tắc biến, biến tắc thông”. Vì đói, người dân sẽ vùng lên. Muốn cho dân khỏi vùng lên thì phải cho dân có ăn, có mặc. Có ăn không có nghĩa là ăn no, có mặc không có nghĩa là mặc ấm. Ăn no, mặc ấm như thanh niên, sinh viên, học sinh miền Nam trước 1975 “thừa cơm rững mỡ”, ưa đi biểu tình, đã đảo, bạo động chớ có làm gì hữu ích!
 
            Tuy nhiên, “cách mạng là chính nghĩa” cho nên, trong việc cướp đoạt tài sản của người miền Nam, Cộng Sản phải núp dưới những cái áo đạo đức nhân nghĩa, mà Long môn Tử, trong bài trên gọi là “thiên phương bach kế ngấm ngầm”….
 
            Một chính quyền của dân, vì dân là phải phục vụ dân, chớ không thể làm hại (dân) một cách bưng bít, không để ai biết. Chính quyền đó, nói cho đúng là bọn cướp trá hình.
 
            Mặt khác, Cộng Sản sợ người miền Nam chống lại họ, nên áp dụng một trong “Tam Vô” một cách triệt để. Những người đi tù cải tạo, ở tù nhiều năm, hàng chục năm, dù Cộng Sản có tuyên truyền, giáo dục như thế nào, trong lòng họ, không thù hận thì cũng oán hận. Vả lại, dưới quan điểm của Cộng Sản, những người bị “tù cải  tạo” gần như hầu hết đều thuộc thành phần tiểu tư sản, là thành phần đối kháng với với giai cấp vô sản (là Cộng Sản), cần phải triệt tiêu họ, bởi vì theo chủ nghĩa Mác-LêNin, “sức mạnh của kẻ thù sẽ tăng lên gấp ba khi chúng phục thù”, cho nên không bao giờ để cho kẻ thù có thể phục thù.
 
            Trong ý nghĩa đó, những người đi tù cải tạo, sau khi được tha, nếu họ phục thù thì sức mạnh của họ mạnh hơn nhiều lắm. Không để cho họ phục thù, phải triệt tiêu ngay phương tiện họ có thể có, đó là gia đình. Phải đánh phá gia đình của họ, tước đoạt tài sản, thay đổi hoàn cảnh sinh hoạt, tức là đuổi di kinh tế mới, buộc vợ họ có chồng mới hay cướp luôn vợ của họ… Trong hoàn cảnh mất vợ, mất của, mất nhà… người tù cải tạo trở về, lo thân mình chưa xong, làm sao có hoàn cảnh, điều kiện để có hành động chống phá chính quyền.
 
            Dù sao, nghĩ lại, người “hiếu lợi” trong truyện còn hơn người cán bộ Cọng ản nhiều lắm.
 
            Trước hết, anh ta còn nghĩ tới việc trả lại cho “khổ chủ”. Anh ta nói: … sau nầy tôi giàu có, tôi sẽ đem tiền trả lại.”
 
            Người cán bộ Cộng Sản không ai nghĩ tới việc “trả lại” như người trong truyện. Khi tước đoạt của cải của người miền Nam, họ không nhân danh cá nhân họ mà nhân danh “nhân dân”. Tài sản đó, người miền Nam bóc lột nhân dân mà có, nay họ có lấy đi, cũng chỉ là lấy tai sản của nhân dân, không phải của người miền Nam. Nếu như họ có trả, thì chỉ trả cho nhân dân, mà nhân dân là ai; chính là “đảng CS”. Đảng chính là họ, nhân dân cũng là họ.
 
            Theo cách lý luận như thế, cán bộ CS không một chút áy náy như người trong truyện vậy.
 
* * *
 
            Nhìn rộng ra, trong cách cư xử với nhau, trong gia đình, bà con, xóm làng, ngoài xã hội thì cũng như thế mà thôi.
 
            Của cải của ai người ấy dùng. Người khác muốn dùng thì phải mượn, dùng xong, đem trả. Thế là sòng phẳng.
 
            Của người ta, lén lấy đem về dùng. Dùng xong, đem giấu.
 
            Thành ra cái dụng cụ được dùng chung, mọi người đều vui, như câu chuyện “Vua Sở mất cung” vậy.
 
Còn như lấy đem về dùng riêng, người khác sắm ra mà không được dùng, người ta sẽ phàn nàn, trách cứ, thì chính người lấy của người khác không thấy lẽ phải ở đâu.
 
Sợ bị mất của nữa, dù không nói ra, người ta cũng tìm cách xa lánh người lấy tài sản người khác. Sự phân liệt đó, là từ người lấy của chứ không phải từ người bị mất của.
 
            Vui cười với người ta, rồi lấy của người ta, vậy khi gặp người ta lại, không thấy mắc cở hay sao? Liêm sĩ ở đâu?
 
            Chỉ có người Cộng Sản mới không biết liêm sĩ mà thôi!
 
 
Hoàng Long Hải

Còn CS Còn Vượt Biên

  


Tin kế tiếp của VOA ngày 24 -05, “18 thuyền nhân Việt ở Indonesia được cấp qui chế tị nạn. Ba gia đình từ Bình Thuận vượt biên sang Úc lần thứ nhì đang ở Indonesia, vừa được Cao ủy Tị nạn LHQ (UNHCR) cấp quy chế tị nạn hôm 23/5. Ba gia đình gồm tất cả 18 người, kể cả 12 trẻ em, đang chờ được một nước thứ ba nhận cho tái định cư, theo chị Grace Bùi, một thiện nguyện viên người Mỹ gốc Việt nhận hỗ trợ nhóm người tị nạn… Ba gia đình này đã một lần vượt biên sang Úc vào năm 2015, nhưng bị bắt và gửi trả về Việt Nam năm 2016. Họ bị Tòa án tỉnh Bình Thuận phạt tổng cộng hơn 6 năm tù giam về tội “tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép”.

Hai thí dụ điển hình trên là trường họp chịu không nổi chế độ CS phải đành tính chuyện bỏ xứ ra đi tỵ nạn CS một cách hợp hay bất hợp pháp. Thuật ngữ người Việt dùng chữ “vượt biên” từ sau ngày 30 tháng Tư, 1975 CS Bắc Việt cưỡng chiếm toàn thể đất nước VN. Vượt biên có thể bằng máy bay, tàu Mỹ và VN Cộng Hoà đưa đi khi CS Bắc Việt sắp, đang chiếm Saigon. Vượt biên có thể bằng đường bộ qua Miên, Thái Lan. Vượt nhiều nhứt là bằng đường biển hằng triệu người bằng thuyền nan vượt đại dương, qua Hồng Kông, Phi luật tân, Mã Lai, Nam dương. Vượt biên thành phong trào làm chấn động lương tâm Nhân Loại, khiến các nước lớn và Liên Hiệp Quốc tổ chức cứu trợ, định cư tạo thành công tác lớn nhứt của Thế Giới Tự do trong hậu bán thế kỷ 20.

Sau 42 năm, người dân Việt còn tiếp tục vượt biên dưới nhiều hình thức bán chánh thức. Đi du lịch, du học, giao dịch, viếng thăm hợp pháp, hết visa trốn ở lại những nước tự do. Mỹ là nước đang có cả mấy chục triệu người các sắc tộc nhập cư lậu và ở lậu, đông đến nỗi thành vấn đề chánh trị lớn trong mùa bầu cử, nên báo chí Mỹ không dám nói trắng ra dân nhập cư lậu mà gọi là những “người không giấy tờ”.

Riêng người Việt cũng có mặt trong nhóm này. Đa số người Việt “không giấy tờ này” là những người đến Mỹ du học, du lịch, giao thương, theo chồng hay vợ hứa hôn hờ, sau khi visa hết hạn tiếp tục ở lại Mỹ, sống dễ dàng, kiếm tiền không khó.

Tin trên đài VOA của Mỹ gần đây cho biết theo phúc trình của Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ, công bố đầu tuần này, tính tới cuối năm 2016, con số người Việt ở quá hạn visa đi du lịch hoặc giao thương ở Hoa Kỳ là khoảng 3 ngàn người. Trong khi đó, con số du học sinh hoặc sinh viên trao đổi của Việt Nam ở quá thời hạn thị thực được cấp là hơn 1 ngàn người. Bản tin có đặt vấn đề tại sao. Theo giới hữu trách, đó là một vấn đề có gây “nguy cơ về an ninh quốc gia”. Nhưng Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc Điều hành BPSOS, tổ chức từng giúp đỡ một số người Việt gặp rắc rối vì ở quá hạn visa, nói với VOA Việt Ngữ rằng có nhiều lý do dẫn tới tình trạng này. Ông nói: “Lý do thứ nhất, họ sang bên này với chủ ý ở lại. Thứ hai, họ bị gạ gẫm sang bên này bằng con đường du lịch, với sự hứa hẹn được đi làm này kia, nhưng mà chủ sử dụng lao động, chẳng hạn ở tiệm nail hoặc tiệm ăn, lại không gia hạn visa cho họ. Hoặc là chồng bảo lãnh họ sang xong rồi không làm giấy tờ gì hết, và coi như người vợ kẹt cứng với người chồng, cứ ở suốt ngày trong nhà”.

Bên cạnh những người qua Mỹ lao động ấy, là học sinh, sinh viên du học sau khi tốt nghiệp, hay sau khi bỏ học, visa hết hạn ở lại nhiều hơn nữa. VNCS là một quốc gia số sinh viên sang du học Mỹ đứng hàng thứ sáu trong các sắc dân ngoại quốc đến Mỹ du học, cả 20.000 mỗi năm.

Số người Việt sang du lịch Mỹ cũng càng ngày càng tăng với hàng mấy chục ngàn người mỗi năm. Hết visa có người ở lại. Theo Tiến sĩ Thắng, những người này: “Qua bên này, họ làm ăn, buôn bán được dễ hơn, rồi họ có những khu mà chỉ cần nói tiếng Việt thôi họ cũng có thể lẫn lộn vào trong đó. Ở bên Hoa Kỳ dù sao cũng dễ kiếm tiền hơn. Mỗi ngày làm lao động thì cũng kiếm được một số tiền và dành dụm được gửi về nước”.

Theo dõi sinh hoat cộng đồng người Mỹ gốc Việt cho thấy sinh viên từ trong nước qua Mỹ không chống cộng đồng và cộng đồng có thể nói không chống đối sinh viên du học. Trái lại một số gia đình người Mỹ gốc Việt còn giúp cho con cháu trong việc ăn ở, học hành, mai mối, gả cưới để sinh viên tốt nghiệp có điều kiện ở lại Mỹ. Sinh viên du học cũng hiểu biết không làm những gì khiến cộng đồng người Việt tỵ nạn CS bất bình. Các cơ sở dịch vụ và kinh doanh của người Mỹ gốc Việt cũng mướn sinh viên làm giá rẻ để sinh viên du học kiếm chút đỉnh tiền qua việc làm ngoài giờ học. Các đại học Mỹ gần cộng đồng Mỹ gốc Việt có nhiều sinh viên VN du học là vì thế.

Qua thì nhiều mà về lại nước chẳng bao nhiêu. CSVN bị mất máu trí tuệ. Sinh viên tốt nghiệp biết về mà không thân thế cũng rất khó kiếm việc đúng ngành nghề mình học. Còn kiếm chỗ làm thì phải “thủ tục đầu tiên” giá tinh bằng cây vàng, làm việc thì bị chèn ép bởi nguyên tắc CS, “hồng hơn chuyên”. Chính Thứ trưởng Bộ Nội vụ CSVN ngày 28/12/2015 Nguyễn Duy Thăng cũng “thực thà khai báo” trước Quốc Hội đảng cử dân bầu, rằng "Tôi nghĩ con em nhiều người ngồi ở đây cũng không về. Cá nhân gia đình tôi cũng vậy, 2 đứa không về.”./.
 
Vi Anh

Lời tâm tình: Bài viết về “Sử Việt”

Trang Sử Việt: Lý Đông A    

 Nguyễn Lộc Yên


(Lời tâm tình: Bài viết về “Sử Việt” chỉ khái quát, không đi sâu từng chi tiết của mỗi nhân vật. Cuối mỗi bài viết, phần “Thiết nghĩ” nếu có chỉ là góp ý của tác giả, không ngoài mục đích làm sáng tỏ thêm về nội dung đã biên soạn. Trang Sử Việt luôn mong mỏi nhúm nhen tình tự dân tộc, niềm yêu thương quê hương và giữ gìn Việt ngữ cùng văn hóa Việt. Trang Sử Việt đăng trên Vietbao Online vào thứ Ba và thứ Sáu hàng tuần).

**********************************************************************

LÝ ĐÔNG A
(1920 -1946?)
     Lý Đông A tên thật là Nguyễn Hữu Thanh, quê huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam. Ông thông thạo: Thái dịch, Phật học, Lịch sử... Tương truyền ông là một thần đồng, biết chữ khi 3 tuổi. Khi 16 tuổi ông gặp được Phan Bội Châu bị quản thúc ở Huế và bắt đầu cộng tác với Việt Nam Quang Phục Hội. 
     Sau này, ông vào tu ở chùa Yên Tử, lấy hiệu là Lý Đông A, với ý nghĩa thời đại phục hưng dân tộc như triều Lý-Trần (chữ Nho: Đông A ghép lại là Trần). Năm 1940, ông làm tham mưu cho cánh quân Phục quốc của Việt Nam Quang phục hội, khi cuộc khởi nghĩa ở Lạng Sơn bị thất bại, ông chạy thoát qua nước Tàu gặp Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam... thảo luận tìm cách cứu nước đang gian nguy.
    Năm 1942, ông đến thư viện Liễu Châu (nước Tàu) nghiên cứu về: Triết học, khoa học, lịch sử, văn minh Việt Nam, lịch sử Đông phương và Tây phương. Rồi ông miệt mài viết khoảng 30 bộ sách “Đại Việt Duy dân Thảo án Quốc sách toàn pho” nói về chủ thuyết Duy dân Nhân chủ, rất uyên thâm, rất sâu sắc, đáng tiếc phần lớn bị thất lạc. Quan điểm của ông kết hợp uyển chuyển về xã hội nhân loại và xã hội tự tính, lập nền triết lý Chủ nghĩa Duy dân, gồm các bình diện: 
 - Vũ trụ: Duy nhiên, vô nguyên. 
 - Nhân loại: Duy nhân, nhất nguyên. 
 - Dân tộc: Duy dân, đa nguyên tương đối.
    Ngày 1-1-1943, Lý Đông A thành lập và làm Tổng thư ký Đại Việt Duy Dân Đảng (ĐVDDĐ) để chống Pháp và chống Việt Minh. Cuối Thế chiến thứ hai (1945), ông quyết tâm giành lại độc lập cho Việt Nam, ĐVDDĐ đã xâm nhập và gây cơ sở ở tỉnh Hòa Bình, xây dựng Hòa Bình thành căn cứ. ĐVDDĐ đã liên kết được với một số quan lang (người quý tộc dân tộc Mường) tại địa phương, một số chính khách chống Cộng, thức tỉnh được một số cán bộ trong nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Từ đấy, Đại Việt Duy Dân phát triển lực lượng mau lẹ ở các huyện của tỉnh Hà Đông, Ninh Bình, Hà Nam, Hòa Bình. Đảng Đại Việt Duy Dân chọn Mường Diềm thuộc xã Trung Thành, huyện Đà Bắc, Hoà Bình, làm căn cứ chính của Đại Việt Duy Dân để chống lại Việt Minh.      
 
     Đại Việt Duy Dân đã tích cực xây dựng lực lượng vũ trang, đưa thành viên từ miền xuôi lên vùng cao, thành lập được một số đơn vị ở các địa phương, mở được một số lớp huấn luyện về quân sự. Giữa năm 1946, Đại Việt Duy Dân bị Việt Minh tấn công ác liệt tại Hà Nội và các tỉnh ở đồng bằng Bắc Kỳ. Đảng trưởng Đại Việt Duy Dân Lý Đông A phải rời Hà Nội về Gia Viễn (Ninh Bình). Tại đây, Lý Đông A bị Việt Minh truy lùng, ông phải chạy lên Hòa Bình và về vùng Diềm. Và nhiều thành viên của ĐVDDĐ ở các nơi khác cũng bị Việt Minh truy lùng nên phải chạy lên vùng Diềm.       
     Các lãnh đạo Đại Việt Duy Dân chuẩn bị một số đơn vị vũ trang, đang chuẩn bị đánh chiếm huyện Lương Sơn, Lạc Sơn... thuộc tỉnh Hoà Bình, sẽ tiến lên đánh chiếm thị xã Hòa Bình và làm chủ toàn bộ tỉnh Hòa Bình. Kế đến, sẽ lấy Hòa Bình làm bàn đạp để tiến chiếm tỉnh Sơn La; xây dựng Hòa Bình và Sơn La thành một căn cứ vững mạnh ở miền núi Tây Bắc để đủ sức chống lại lực lượng Việt Minh.
 
     Cán bộ Việt Minh thấy vậy, lén cho người xâm nhập nắm được những tin tức quan trọng về tổ chức và hoạt động của Đại Việt Duy Dân; đặc biệt còn nắm được kế hoạch khởi nghĩa của ĐVDDĐ. Việt Minh quyết trừ ĐVDDĐ là một đảng Quốc gia đã cực lực chống lại Việt Minh. Trước ngày Đại Việt Duy Dân khởi nghĩa; Ban cán sự Việt Minh tỉnh Hòa Bình đã đem lực lượng vũ trang, công an tiêu diệt các toán vũ trang của Đại Việt Duy Dân ở Lạc Sơn, Kỳ Sơn, Cao Phong, Lương Sơn, thị xã Hòa Bình. Sau đấy, đem toàn lực lượng tiến đến tiêu diệt căn cứ của ĐVDDĐ tại vùng Mường Diềm.       
      Hầu như thành phần chủ chốt và lực lượng vũ trang của Đại Việt Duy Dân tại Bến Chương đều bị giết hay bị bắt. Theo ghi nhận của Việt Minh, Lý Đông A bị chết tại Bến Chương ở xã Hiền Lương thuộc tỉnh Hòa Bình. Tuy nhiên, có một số tài liệu ghi rằng vào năm 1946, lúc ấy ông 26 tuổi, người ta không còn biết ông ở đâu (mất tích), nhiều chính khách nghi ngờ ông bị đã Việt Minh thủ tiêu, như họ đã thủ tiêu những nhà cách mạng Quốc gia vào thời điểm đó. 
     Các tác phẩm của Lý Đông A đã xuất bản tại miền Nam Việt Nam vào thời Đệ nhị Việt Nam Cộng hòa: 
 - Huyết Hoa (Tâm sự việc làm chính trị). 
 - Đạo trường ngâm (Thơ yêu nước). 
 - Chu Tri Lục (Biết 90 điều để làm cách mạng dân tộc). 
 - Duy nhân Cương Thường (Phương pháp và nguyên tắc tổ chức xã hội và đất nước để phục vụ con người). 
 - Thiết Giáo Phương pháp (Nguyên tắc tổ chức nền giáo dục, để xây dựng và phục vụ con người). 
 - Chìa Khóa Thắng Nghĩa (Căn bản luận triết học nhân chủ). 
 - Việt Sử Thông Luận (Căn bản về lịch sử dân tộc).
 *- Thiết nghĩ: Lý Đông A là một nhà Cách mạng, một nhà Thái dịch uyên thâm, một nhà Văn hoá uyên bác của dân tộc Việt Nam. Ông là người nhìn xa thấy rộng, trong “Chu Tri Lục 3, Cương lĩnh cách mạng Việt” của ông, ông đã nhìn tận tim cật quân xâm lăng Đại Hán, thời nào chúng cũng muốn xâm chiếm nước Việt. Ông nêu rõ: “Còn nhớ Tôn Văn nói với cụ Phan (Bội Châu): Các ông bất tất phải làm, Việt Nam chỉ là một tỉnh của Tàu, chúng tôi làm xong thì xong”. Cũng như họ Tưởng bấy giờ nuôi mấy tên Việt gian và nói: “Việt Nam là Tàu, Việt Nam để người Tàu làm giúp cho”.
 
     Ông còn phân tích rõ ràng về ý đồ xâm lăng của Đại Hán: “Chúng chuẩn bị quân sự để nhập Việt, có thể rọi từ tim ruột về mục đích của cuộc hành quân này, mặc dầu nói là đi giải phóng, bằng sự ngấm ngầm các chiến lệnh trong quân, ngoài dân do bộ tuyên truyền và quân chính bí mật phát bố ra: 1) Lộ ố Nàm phồ (lấy vợ An Nam). 2) Dìu ố Nàm sìn (tiêu tiền An Nam). 3) Chì ố Nàm tì (ở đất An Nam)”.    
 
    Sau khi đọc báo ở Thượng Hải, ông bực tức: “Ngày 1-5-1933, tờ Đại Lộ Nguyệt San ở Thượng Hải đăng về Việt Nam: Bắc Kỳ quy về mẫu quốc (Tàu), Trung Kỳ và Nam Kỳ thuộc về Hoa kiều thống trị”?!. Ông còn biết rõ đường lối Hán hoá thâm độc, ông đã cảnh tỉnh Đồng bào: “Đối riêng Việt Nam, họ đang nghiên cứu cách nào lập thành một tỉnh, nuôi Việt gian thế nào, diệt chữ Quốc ngữ thế nào, tiễu trừ dân tộc ý thức cách nào, làm sao cho người Việt tưởng mình là người Hán, khôi phục chữ Hán thế nào, truyền bá Tam Dân chủ nghĩa thế nào, thống trị thế nào? Họ dụ dỗ: Hỡi người Hán! Hãy quay về dân tộc, truyền thống của nhà Minh văn minh lắm, thử xem người Việt sẽ biết đối phó cách nào?”
  
     Lý Đông A sau khi nêu rõ bản chất xâm lược và đồng hoá thâm độc của Tàu, ông nhắn nhủ Đồng bào Việt: “Chúng ta hãy quay về mình xem hình thể của tự mình. Đất ta là đất cơ sở của Thái Bình Dương, trung tâm của Đông Nam Á, tư lệnh đài của quốc tế, được ta thì tiến lên xưng bá loài người, lui về tự thủ muôn thuở, bất cứ trên chính trị, quân sự, kinh tế, chiến lược, văn hóa đều đứng vào thiên hiểm của trung tâm. Cho nên tự phần ta nên hiểu: đời nay nếu ta muốn sống phải hết sức mạnh mà ta hững hờ thì tất diệt. Lại đời nay, diệt tức là toàn diệt đó. Ta chớ nên hòng làm Hòa Lan hay Thụy Sĩ; bọn thân Tàu tất cũng diệt hết đi chớ để nó làm tay trong như Phần Lan với Nga. Ta còn nguy hiểm hơn Phần Lan đối với Nga nhiều. Phần Lan chỉ có một Nga, ta còn phải phòng cả thế giới, vì thế giới kẻ nào chiếm được ta mới xưng bá được lâu dài; tiện nhất và thẳng đường nhất là Tàu, ta là cái xương hóc giữa cổ họng chú chiệc, phải hiểu thế”.
 
     Ông lo ngại, những tên Việt gian dại dột sẽ nghe lời ru ngủ của Tàu: “Năm 1911, Tôn Văn đề xướng Ngũ Tộc Cộng Hoà, gồm 90% là dân Tàu, 10% là Mãn, Mông, Tạng, Miêu (Việt tộc). Năm 1916 Tôn Văn luận Quốc Tộc tức đúc các dân tộc vào một lò mà thống nhất thế giới, chia toàn quốc ra Tỉnh, Quận, Huyện. Khoảng năm 1921-1922, Tôn Văn nói: “Ta phải đem các dân tộc Thái, Việt liên hợp lại cùng chống đế quốc”. Lý Đông A phải cảnh cáo: "Dân Hán đông tới 90% thì những dân ít oi khác, Tàu sẽ đồng hoá dễ dàng". 
  
Cảm kích: Lý Đông A
  
Phục thay, trung nghĩa Lý Đông A!
Cương thổ Việt Nam luôn thiết tha
Mong mỏi phục hưng, nên tận tụy
Vẫy vùng kháng chiến, phải bôn ba
Chống Tây, diệt Cộng, lo nòi giống 
Biên sách, ngăn Tàu, giữ nước nhà!
Thái dịch uyên thâm, lưu luyến nhớ
Phục thay, trung nghĩa Lý Đông A!
Nguyễn Lộc Yên

Niềm Tin Mục Tử: Can đảm của LM Nguyễn Duy Tân

Bài viết cực kỳ can đảm của LM Nguyễn Duy Tân, giáo xứ Thọ Hòa , Đồng Nai

Linh Mục NGUYỄN DUY TÂN
Lm. Kts Nguyễn Duy Tân.

1. Thuở bé, mỗi khi đêm về, mà nghe tiếng súng: kắc kục; kắc kục… thì hãi lắm.
Mẹ tôi bảo: Việt Cộng về làng rồi đấy! con phải đóng cửa chuồng gà cho chắc, nếu ai kêu cửa thì không được mở nghe chưa!
Cũng may, nhà tôi có dán câu thần chú trên cửa: “VIỆT CỘNG RÚT VỀ BẮC, HÒA BÌNH SẼ ĐẾN NGAY”. Cho nên Việt Cộng không dám bén mảng đến nhà tôi bao giờ.
Tôi rất ước ao VIỆT CỘNG RÚT VỀ BẮC, để cho HÒA BÌNH HIỂN TRỊ.
Tôi mong ước HÒA BÌNH biết là dường nào!

2. Lớn lên, mỗi khi nhận được giấy mời của Công An Đồng Nai PA88… thì hãi lắm (Chuyện cách đây 4 năm rồi, nhưng vẫn còn hãi).
Tôi phải làm việc với họ từ sáng tới chiều, phải bỏ cả lễ lậy.
Máy camera quay liên tục, thỉnh thoảng máy chụp hình lại chớp chớp. Tôi ngồi ở giữa phòng, có lúc dăm bảy “đồng chí” đứng xung quanh, làm thằng bé sợ, teo hết cả …linh hồn .
Hãi nhất là, có một “đ/c” nói với tôi: “Bánh xe lịch sử nó cứ quay, nếu anh mà không theo, thì sẽ bị bánh xe nghiền nát” (tôi hiểu là: VN sẽ tiến lên CNXH nếu anh không theo, thì anh sẽ bị nghiền nát).
Là Linh mục, tôi rao giảng một lối sống YÊU THƯƠNG, tôi tôn trọng mạng sống của mọi người, và không muốn ai đe dọa mạng sống tôi.
Tôi mong ước NHÂN QUYỀN biết là dường nào!
.
3. Năm nay, lên 47 tuổi, tôi chưa một lần nào được đi BẦU CỬ chính quyền các cấp (ấp, xã, huyện, tỉnh, trung ương).
Không phải vì tôi không quan tâm đến chính chị chính em gì, nhưng vì mỗi lần có đợt bầu cử, tôi lại gọi điện về nhà nhờ mẹ đi bầu dùm, và bầu ai cũng được, vì việc bầu cử của Nhà Sản chỉ là hình thức.
Năm nay, tôi mới được nhập hộ khẩu vào xã Xuân Thọ, huyện Xuân Lộc.
Tôi cảm thấy thèm khát được đi bầu cử biết bao. Tôi mong ước, cực kỳ mong ước, VN ta được tiến bộ như Campuchia, việc bầu cử có Liên Hiệp Quốc giám sát.
Lúc đó, tôi sẽ rất hãnh diện và hạnh phúc vô cùng, nếu được cầm lá phiếu đi bầu vị đại diện cho Dân Tộc lãnh đạo Đất Nước.
Tôi mong ước được quyền BẦU CỬ biết là dường nào!
4. Hôm Tuần Thánh, tôi nhận được tin nhắn của cha Tin Vui hỏi ý: “Nhân dịp 30/4, cha có muốn chia sẻ gì với tư cách là Linh mục Công Giáo không?”.
-Vâng. Con cũng muốn phát biểu vài điều cảm nghĩ về “sự kiện ba mươi tháng tư”; nhưng chả dám, sợ bị “nhập kho”.
Sống dưới triều nhà Sản, thì chả ai dám nói thật, kể cả các Linh mục và Giám mục. Vì nói thật thì mất lòng, và mất bổng lộc.
Tôi đành phải mượn hình ảnh “ngày Thứ Sáu Tuần Thánh” để nói về “ngày Ba Mươi Tháng Tư”.
Tôi mong ước được quyền NÓI SỰ THẬT biết là dường nào!
5. SỰ KIỆN THỨ SÁU TUẦN THÁNH:
- Cách đây 2.000 năm rồi, các trưởng tế và luật sĩ đã bắt nộp Đức Giêsu cho quan Philato xét xử.
Sự kiện XÉT XỬ, KẾT ÁN, VÀ XỬ TỬ Đức Giêsu. Người có quyền chức thì bạo tàn gian ác vì ganh ghét . Chúng hò hét : “Giết! Giết! Giết! Đóng đinh nó vào thập giá”. Những người lương thiện thì im lặng hoặc dửng dưng. Quan Philatô thì bán rẻ lương tâm , vì phải chiều theo những kẻ quyền thế .
- Ngày ấy: CÁI ÁC đã chiến thắng CÁI THIỆN,
HẬN THÙ đã chiến thắng TÌNH YÊU,
DỐI TRÁ đã chiến thắng CHÂN THẬT,
GIAN TÀ đã chiến thắng CÔNG LÝ,
BẠO LỰC đã chiến thắng HÒA BÌNH.
.
*So sánh với “Sự kiện Ba Mươi Tháng Tư”:
Với sự trợ giúp súng AK, B40 của Satan, thì kẻ ác đã tăng thêm sức mạnh. Chúng bất tuân các hiệp định đình chiến (Paris 1973), chúng bắn phá, giết chóc, cướp bóc, gây bao đau thương.
Và rồi CÁI ÁC đã chiến thắng.
- Ngày ấy: CÁI ÁC đã chiến thắng CÁI THIỆN,
HẬN THÙ đã chiến thắng TÌNH YÊU,
ĐỘC TÀI đã chiến thắng DÂN CHỦ ,
ĐỘC ÁC đã chiến thắng NHÂN QUYỀN,
GIAN TÀ đã chiến thắng CÔNG LÝ,
BẠO LỰC đã chiến thắng HÒA BÌNH.
- Đang khi đó, thì những người Tây Đức và Nam Hàn họ vẫn đứng vững , nghĩa là cái ác vẫn không thắng được cái thiện .
.
6. THỨ BẨY TUẦN THÁNH:
- Thời gian 40 năm qua (1975-2015), ví như thời gian Chúa Giêsu bị mai táng trong mồ. Thời gian đủ để cho con người VN hiểu rõ Cộng Sản là gì?
- 40 năm qua, tôi đã từng trải nghiệm, thời kỳ tủi nhục của Dân tộc: đói khát, nghèo hèn, nhục nhã… đạo đức, văn hóa, xã hội suy đồi. Người VN phải đi làm nô dâm, nô dịch cho khắp cả thế giới.
.
7. NGÀY PHỤC SINH DÂN TỘC ĐÃ GẦN ĐẾN.
- Ngày nay, có khoảng 4 triệu người Việt sống lưu vong vì chạy trốn Cộng Sản. Có khoảng 500,000 người đi xuất khẩu lao động, và khoảng 150,000 Du học sinh. Họ đã biết Dân chủ là gì, và Cộng Sản là gì?
- Với sự phát triển của internet, kẻ ác không thể che đậy và bưng bít được nữa.
- Tôi tin tưởng, chắc chắn rằng: VN sẽ PHỤC SINH.
- Ngày đó: CÁI THIỆN sẽ chiến thắng CÁI ÁC,
YÊU THƯƠNG sẽ chiến thắng HẬN THÙ,
DÂN CHỦ sẽ chiến thắng ĐỘC TÀI,
NHÂN QUYỀN sẽ chiến thắng ĐỘC ÁC,
CÔNG LÝ sẽ chiến thắng GIAN TÀ,
HÒA BÌNH sẽ chiến thắng BẠO LỰC.
- Ngày đó Dân Tộc VN sẽ được hưởng một nền DÂN CHỦ và NHÂN QUYỀN, hòa bình và thịnh vượng. Ngày đó 4 triệu dân sẽ quay trở về xây dựng lại Quê Hương.
.
***
NÓI TÓM LẠI:
“Sự kiện Thứ Sáu Tuần Thánh” là sự kiện CÁI ÁC CHIẾN THẮNG CÁI THIỆN nhưng chỉ là tạm thời, chóng qua.
Tôi tin tưởng chắc chắn rằng, NGÀY PHỤC SINH CỦA DÂN TỘC ĐÃ GẦN ĐẾN.
Thọ Hòa ngày 11-4-2015
Lm. Kts Nguyễn Duy Tân.


--------
"Niềm Tin Mục Tử" bị bao vây,
                                                         "Tội ác côn đồ" sẽ xuống tay ! 
                                                          "Tự Do Tôn Giáo" là đâu nhỉ ?
                                                     "tà quyền", xúc phạm quá trắng tay!
                                                        Hỡi Ai, "Đứng lên vì Công Lý",
                                                      "Dẹp hết tà quyền xã hội  hôm nay" !

XIN CÁC BẠN SHARE RỘNG ĐẾN MỌI NGƯỜI KHẨN!
Lm Nguyễn Đình Thục kêu cứu!
"Tôi đang đứng ở giữa vòng vây có cả mấy ngàn người mà tôi nghĩ 
đó là côn đồ mà chính quyền đang dùng để đàn áp tôi.
Có thể buổi tối hôm nay tôi bị đánh đập. Cũng có thể tối hôm nay tôi bị giết. 
Nhưng tôi nghĩ vấn đề đó không quan trọng. Vấn đề ở đây mà tôi thấy
 là một chính quyền mà lại đi dung dưỡng bạo lực, kích động bạo lực 
để tấn công giáo dân và tấn công cả một linh mục đi dâng lễ.
Tôi không làm gì sai trái. Tôi đi dâng lễ. Vậy thì tấn công tôi hóa ra là 
chính quyền này đang xúc phạm niềm tin tôn giáo, xúc phạm tự do
 tín ngưỡng của tôi.
0000

Bài Xem Nhiều