We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 23 June 2017

Đốm lửa Đồng Tâm



Lệnh khởi tố vụ án Đồng Tâm: đòn đánh rập đầu rắn
 Quyền lực của nhà nước bình thường đã đầy sức mạnh. Một nhà nước tham nhũng, ngoài sức mạnh quyền lực còn có sức mạnh đồng tiền và sức mạnh của những thế lực ngầm mafia liên kết với nhau. Sức mạnh đó là vô cùng khủng khiếp. Sức mạnh khủng khiếp của quyền lực nhà nước tham nhũng như cơn bão lốc giúp những nhóm lợi ích thổi bay những người nông dân chân chất hiền lành khỏi mảnh đất ngàn đời của họ, để nhóm lợi ích cướp trắng mảnh đất là nguồn sống hiện tại, là quá khứ xương máu, mồ mả ông bà tổ tiên, là sự bảo đảm cho tương lai bền vững của những người nông dân sống nhờ đất, chết về đất.

Với sức mạnh khủng khiếp đó, những nhóm lợi ích dân sự đã nuốt chửng hàng trăm hecta đất màu mỡ là loại đất nông nghiệp cho năng suất cao nhất ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội, Hà Nội, ở Từ Sơn, Bắc Ninh...

Với sức mạnh khủng khiếp đó, nhóm lợi ích nhà binh còn có thêm sức mạnh của những công thần, sức mạnh của danh nghĩa quốc phòng và sức mạnh của những khẩu súng. Vậy mà nhóm lợi ích nhà binh không nuốt trôi cánh Đồng Xênh của làng Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội.

Vì Đồng Xênh là đất vàng đất bạc của Đồng Tâm. Đất vàng, đất bạc Đồng Xênh của Đồng Tâm đã bị mất oan, mất uổng từ mấy chục năm nay. Mấy chục năm đấu tranh đòi đất, nhiều lần bị lừa cay đắng đã giúp cho người dân Đồng Tâm biết tỉnh táo và biết đoàn kết. Và đặc biệt quan trọng hơn cả là mấy chục năm đấu tranh giành lại đất vàng đất bạc của tổ tiên đã hình thành và rèn luyện cho Đồng Tâm một bộ tham mưu sắc sảo, vững vàng, bản lĩnh, tạo được uy tín cao với dân. Bộ tham mưu đó là hạt nhân lãnh đạo tạo nên sức mạnh đòi đất của Đồng Tâm.

Nhận ra hạt nhân lãnh đạo tạo nên sức mạnh Đồng Tâm, ngày 15.4.2017, nhóm lợi ích cướp đất Đồng Tâm mượn danh nghĩa chính quyền và lực lượng công cụ bạo lực nhà nước đã thực hiện một cú lừa bắt đi những người lãnh đạo cuộc đấu tranh giữ đất Đồng Tâm. Lừa đưa cụ Lê Đình Kình 82 tuổi ra cánh đồng Xênh. Giữa cánh đồng vắng, một người già gầy guộc da bọc nắm xương khô liêu xiêu như chiếc bóng lọt giữa đám công cụ, quân đội và công an. Bất thình lình, một tên mang sức trẻ và thế võ được đào luyện trong trường công an lao đến, phóng cú đá vào nắm xương khô liêu xiêu. Hình hài liêu xiêu bay đi như chiếc lá khô trước cơn gió lốc. Chỉ đợi có vậy, mấy tên võ biền liền xô lại, kẻ nắm chân, kẻ nắm tay lôi hình hài liêu xiêu đi rồi ném lên ô tô như ném bó củi khô. Không đếm xỉa đến nỗi đau đớn của người già lãnh trọn cú đá đòn thù, kẻ cướp đất bập còng số 8 vào tay, tống giẻ đầy mồm thân xác già nua đang quằn quại trong đau đớn vì xương hông đã bị đá vỡ.

Cú lừa trắng trợn, sự hung bạo, man rợ của đám công cụ không còn tính người đã phá vỡ sự kìm nén bấy lâu nay của người dân Đồng Tâm. Đồng Tâm đùng đùng nổi dậy bắt giữ 38 cảnh sát cơ động và rào làng chống đối. Suốt một tuần Đồng Tâm trở thành một khu tự trị, một lãnh thổ ly khai.

Trước phẫn nộ chính đáng và nổi dậy tất yếu của Đồng Tâm, nhà nước cộng sản phải xuất tướng. Thời đất nước bình yên nhưng tướng công an tràn ngập bộ máy nhà nước cộng sản. Vì quyền lợi ích kỷ của nhóm lãnh đạo đảng, đảng cầm quyền đang cố duy trì một học thuyết của máu và nước mắt, học thuyết đã được thực tế chứng minh là quái thai của lịch sử, là thảm họa của loài người, đã bị lịch sử lên án và loại bỏ. Theo đuổi học thuyết tội ác đó, đảng cộng sản cầm quyền đang đi ngược xu thế thời đại, đang kìm hãm sự phát triển của đất nước, đang đi ngược lại lợi ích của đất nước và nhân dân, đang gặp sự bất bình và phản kháng ngày càng công khai, quyết liệt của nhân dân. Lẻ loi, suy yếu vì mất chỗ dựa là nguồn sức mạnh vô tận của nhân dân, đảng và nhà nước cộng sản chỉ còn tồn tại bằng tuyên truyền lừa dối và bằng bạo lực chuyên chính vô sản, bằng công an hóa bộ máy nhà nước. Và tướng giám đốc công an Hà Nội trở thành chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội được xuất trong vụ Đồng Tâm, trở thành sứ giả của nhà nước cộng sản cầm quyền đến Đồng Tâm.

Đồng Tâm chỉ là một xã của thành phố Hà Nội. Nhưng chuyện của Đồng Tâm là chuyện của cả nước. Điều 53 của Hiến pháp 2013: “Đất đai,... là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Hiến pháp 2013 đã tước quyền sở hữu đất đai của những cá thể người dân. Chuyển sở hữu của những cá thể thành sở hữu toàn dân. Dân gian đã đúc kết: Cha chung không ai khóc. Sở hữu toàn dân, ngôn từ mỹ miều nhưng thực chất là vô chủ. Hiến pháp 2013 đã tạo ra khối tài sản quí giá khổng lồ mà vô chủ làm tối mắt cả bộ máy quan chức nhà nước quản lý khối tài sản khổng lồ vô chủ đó. Quyền lực nhà nước quản lý khối tài sản khổng lồ vô chủ liền đi đêm với quyền lực đồng tiền để hình thành những băng cướp cực mạnh cướp đất của người dân. Cả nước đang tao tác, loạn ly, đang phẫn nộ nguyền rủa bọn cướp ngày mang danh chính quyền nhà nước cộng sản. Chuyện của Đồng Tâm cũng là chuyện còn, mất của thể chế, của đảng cộng sản. Vì thế chọn ai đứng ra xử lý vụ Đồng Tâm và xử lý như thế nào không phải chỉ là lựa chọn của nhà đỏ ở Hoàn Kiếm, thành ủy Hà Nội mà phải là lựa chọn của nhà đỏ ở Ba Đình, Bộ Chính trị đảng cộng sản.

Lãnh ấn đến Đồng Tâm ký ngay cam kết ba điều mà điều thứ hai là không truy tố hình sự người dân Đồng Tâm, tướng công an ký cam kết dù chỉ nhân danh nhà cầm quyền Hà Nội nhưng đó là cam kết của nhà nước cộng sản với người dân Đồng Tâm. Những năm tháng tao tác loạn ly trong thời cộng sản suy tàn này là những năm tháng của lịch sử. Cam kết của nhà nước cộng sản không truy tố hình sự dân Đồng Tâm còn là cam kết lịch sử. Công an Hà Nội dù có uống mật gấu cũng không dám chống lại cam kết của nhà nước cộng sản, chống lại cam kết của lịch sử, không dám tự tiện ký lệnh khởi tố Đồng Tâm dù lệnh khởi tố người dân Đồng Tâm công bố ngày 13.6.2016 mang chữ ký và con dấu công an Hà Nội.

Cam kết không truy tố hình sự người dân Đồng Tâm mà ông tướng công an ngồi ghế chủ tịch Hà Nội ký với dân Đồng Tâm cũng giống như lời dịu dàng mà ba kẻ võ biền mặc đồ nhà binh mang hàm tá ngon ngọt nhờ cụ Kình dẫn ra đồng Xênh chỉ mốc đất của Đồng Tâm. Nhờ cụ Kình ra đồng chỉ địa giới đất chỉ là trò lừa che đậy ý đồ tội ác là tách cụ Kình ra khỏi dân Đồng Tâm để ra đòn đánh gục ý chí đòi đất của cụ Kình, thủ tiêu hạt nhân lãnh đạo của Đồng Tâm trong cuộc chiến giành lại đất. Bản cam kết không truy tố hình sự dân Đồng Tâm cũng chỉ là ứng xự tình thế, chấp nhận lùi một bước, thua dân một keo chỉ để xả sức nóng của lò hơi Đồng Tâm.

Ký kết một đằng thực hiện một nẻo là bản chất của nhà nước có chính quyền nhờ thời cơ mà cướp được. Ký kết một đằng thực hiện một nẻo đã được nhà nước cộng sản Việt Nam nhiều lần thi thố ngay cả ở tầm quốc gia và quốc tế. Những người cộng sản mang danh Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ký kết với chính quyền Việt Nam Cộng Hòa ngừng bắn ba ngày Tết Mậu Thân 1968 cho nhân dân yên ổn mừng xuân đón tết nhưng đúng giao thừa Mậu Thân quân đội cộng sản đồng loạt nổ súng tràn vào tất cả các đô thị miền Nam, lãnh thổ của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, biến Tết Mậu Thân 1968 thành cái Tết chết chóc kéo dài và đẫm máu nhất trong lịch sử Việt Nam. Những hiệp định ở tầm quốc tế như hiệp định Genève, hiệp định Paris cũng chỉ là những cam kết giả của nhà nước cộng sản Việt Nam. Cam kết đình chiến để ráo riết tuyển quân, gom súng đạn cho cuộc chiến tranh ác liệt hơn sau đó.

Ngay từ khi V. I. Lê nin còn sống là lúc nhà nước Xô Viết còn vô cùng non yếu, mong manh, tổ chức cộng sản còn nhỏ bé, manh mún và bấp bênh, người khai sinh ra nhà nước Xô Viết đã nhìn thấy thói kiêu ngạo cộng sản lừng lững ngự trị ở những người cộng sản, những người vốn ở tầng lớp thấp hèn nhất trong xã hội nay bỗng vênh váo làm chủ cả xã hội, nắm quyền sống quyền chết cả những người trước đây thống trị xã hội, những người từ ngàn đời chỉ có sức lao động cơ bắp và hai bàn tay trắng nay bỗng có cả sơn hà xã tắc. Kiêu ngạo cộng sản là định mệnh, là căn bệnh xã hội có trong máu, trong gien giai cấp của những người cộng sản. Mang trong máu thói kiêu ngạo cộng sản đó làm sao nhà nước cộng sản Việt Nam có thể chấp nhận chịu thua mấy người dân lấm lem bùn đất ở Đồng Tâm.

Kiêu ngạo cộng sản và không đủ tầm vóc lớn để dám nhận sai trái trước dân, lại nơm nớp lo sợ sự kiện Đồng Tâm sẽ lan ra cả nước. Vì nhiều nơi trên cả nước đã và đang có những nhóm quyền lực nhà nước là những nhóm lợi ích cướp đất của dân. Nhiều nơi trên cả nước đang chồng chất nỗi đau Đồng Tâm, đang chứa chất nỗi uất hận Đồng Tâm.

Chưa khởi tố kẻ mặc đồ công an đánh cụ Kình vỡ xương hông là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến bùng nổ sự kiện Đồng Tâm lại vội vã khởi tố người dân Đồng Tâm. Nhà nước cộng sản vẫn quen thói hành xử cả vú lấp miệng em, đẩy sai trái sang dân để lấp liếm sai trái của một nhà nước ở buổi chiều tàn rặt những quan chức yếu kém và tham lam đang hối hả vơ vét, cướp bóc. Nguyễn Văn Thành bí thư thành ủy Hải Phòng cho phép giám đốc công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca đưa lực lượng công an và quân đội đến cướp mảnh đất mà anh em Đoàn Văn Vươn mang máu, mồ hôi, nước mắt ra lấn biển mới có được ở Cống Rộc, Tiên Lãng. Bị tiếng súng giữ đất của anh em Đoàn Văn Vươn tố cáo, vụ cướp không thành. Nhưng tiếng súng tự vệ giữ đất chính đáng thì bị khởi tố và phải nhận bản án vô tù còn bí thư thành ủy Nguyễn Văn Thành thì lên thứ trưởng bộ Công an, vinh thăng quân hàm thượng tướng, đại tá giám đốc công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca chỉ huy quân cướp đất thì được thăng hàm thiếu tướng. Luật pháp và công lý nhà nước cộng sản thời suy tàn đó! Một chỉ dấu đáng tin cậy về ngày tàn của một nhà nước là sự hung bạo và méo mó luật pháp của nhà nước đó. Hung bạo với dân và méo mó, thiên vị bênh che quan. Ngày tàn cận kề, cả bộ máy quan chức nhà nước từ hành pháp đến tư pháp đều ngang nhiên vi phạm pháp luật, hối hả cướp bóc, vơ vét của dân, bòn rút của nước thì pháp luật không thể nghiêm minh.

Khởi tố người dân Đồng Tâm, nhà nước cộng sản vung cao ngọn roi công an - tòa an - nhà tù răn đe người dân cả nước rằng nhà nước cộng sản luôn sáng suốt, mọi chính sách đường lối đều đúng đắn. Sự kiện Đồng Tâm xảy ra là sai trái của người dân. Các nơi khác chớ có đi vào con đường sai trái đó mà ăn đòn công an - tòa án - nhà tù.

Khởi tố người dân Đồng Tâm còn là ý chí quyết truy diệt đến cùng nòng cốt cuộc đấu tranh đòi đất Đồng Tâm, truy diệt những yếu tố tích cực nhất, quan trọng nhất tạo nên sức mạnh trong cuộc đấu tranh đòi đất Đồng Tâm. Đánh rắn phải đánh giập đầu. Đánh và bắt đi người lãnh đạo cuộc đấu tranh giữ đất Đồng Tâm ngày 15.4.2017 là cú đánh giập đầu lần thứ nhất. Lệnh khởi tố người dân Đồng Tâm công bố ngày 13.6.2017 sẽ là cú đánh giập đầu thứ hai đối với cuộc đấu tranh giữ đất của người dân Đồng Tâm.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn, tiếng súng Đặng Ngọc Viết chỉ là phản ứng của một cá nhân, một gia đình riêng lẻ, dù có đổ máu cũng không nguy hiểm bằng sự nổi dậy của cả một cộng đồng dân cư được tổ chức thành một làng kháng chiến. Cả nước đang là đồng cỏ khô thì đốm lửa Đồng Tâm là nỗi đe dọa sự còn mất của nhà nước cộng sản. Đốm lửa nhỏ nhưng vô cùng nguy khốn đó phải mạnh tay dập tắt ngóm. Và lệnh khởi tố được công bố!

Nhưng người dân cả nước đang chất ngất nỗi đau mất đất, chất ngất nỗi đau mất tự do, mất những giá trị làm người. Người dân cả nước đang ngùn ngụt oán hờn kẻ cướp đất, oán hờn thể chế tước đoạt quyền con người của người dân. Ngọn lửa đang âm thầm bén trong lòng người dân cả nước, làm sao có thể dập tắt!

22.06.2017


Dân làng Đông Yên: tấm gương về những anh hùng cảm tử vì dân tộc Việt Nam








- Sau khi được tiếp xúc, được đãi ăn, được lo ngủ, được che chở và bảo vệ. Tôi viết những điều dưới đây, bằng tất cả sự cảm phục, biết ơn và kính trọng nhất đối với bà con Đông Yên - Vũng Áng. Mọi người đã khiến cho ngọn lửa đấu tranh dân chủ trong tôi bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Và tôi mong, sẽ truyền ngọn lửa ấy cho tất cả bạn bè, cho những người đọc được bài này!



*



Trước khi Formosa đến Vũng Áng, đây là vùng đất màu mỡ. Ngư dân ra biển chỉ cần quăng lưới là có cá tôm. Trên bờ thì sỏi đá cũng bán được tiền. Biển ở đây có một loại sỏi mà thương lái thua mua với giá 350đ/kg (xem hình 1,2). Nghĩa là nếu trẻ con không có tiền ăn quà vặt thì chỉ cần ra biển hốt 10 kí sỏi đem bán là có tiền mua kem, thanh niên không có tiền điện thoại thì ra biển hốt 100 kí sỏi là có 20 nghìn nghìn mua thẻ cào rồi còn dư 15 nghìn tiền ăn sáng.









Bờ biển ở đây rất đẹp, cát trắng trải dài nhiều cây số, nên đã có thế lực muốn qui hoạch toàn bộ khu vực này để làm khu du lịch nghĩ dưỡng (và có thể là mục đích khác)... Thế nhưng ngoài việc đền bù không thỏa đáng, cái cách mà chính quyền làm việc với dân, rồi nhất là việc chủ đầu tư mang rất nhiều nhân công Trung Quốc đến khiến cho người dân không đồng tình. Đã có máu đổ khi nhà thầu đem máy móc đến giải tỏa.



Bị quấy rối, đập phá liên tục, nhiều người không chịu nổi đã chuyển đi. Đến khu tái định cư cách đó rất xa (dưới chân đèo Ngang), nhưng vẫn phải đưa thuyền về đây đánh cá, do ở nhà mới không biết làm gì để sống. Còn 166 hộ dân với hơn 800 nhân khẩu vẫn ở lại. Con cái của họ 2 năm nay không được đi học. 



Những người ở lại, càng bị quấy phá, gây rối càng khiến họ đoàn kết để bảo vệ nhau. Bây giờ, nếu công an, người lạ vào đây mà không có giấy tờ, không được giới thiệu rõ ràng thì "chắc chắn có chuyện". Vì đa số những người này xuất hiện là có mục đích xấu với dân làng.



Cuộc sống đang yên lành bỗng trở nên khó khăn bởi cái nhà máy kia, chưa nói tới vụ biển chết, hằng ngày chúng thải bao nhiêu khói độc ra không khí. Rồi sự tiếp tay của chính quyền khiến con cái họ không được học hành đàng hoàng (2 năm nay 155 em nhở không được tới trường). Vậy mà họ vẫn trụ lại!



Và khi cá chết, biển nhiễm độc, họ cũng biết mình đã và đang nhiễm độc, họ biết càng trụ lại càng mau chết. Vì nguồn nước sinh hoạt cũng chỉ lấy từ mạch nước ngầm tại địa phương. Nguồn nước này vẫn chưa có cơ quan nào đến kiểm tra, đánh giá suốt 3 tháng nay! 



Nếu là chúng ta, chắc chắn sẽ có người nhận tiền đền bù rồi dọn đi. Nhưng không, HỌ VẪN Ở LẠI!



Họ ở lại vì ai các bạn biết không?



HỌ - Ở - LẠI - VÌ - TÔI, VÌ - BẠN, VÌ -DÂN - TỘC - NÀY đấy! 



Từ trẻ sơ sinh đến cụ già, từ đứa bé đang học đánh vần đến anh thanh niên tới tuổi cập kê, cô nàng đang tuổi thanh xuân đến bà mẹ hằng ngày bán bưng, từ ông ngư dân đến người trí thức việc làm ổn định, TẤT CẢ ĐỀU CHỌN Ở LẠI.



Tất cả đã vứt bỏ tương lai của mình để bảo vệ tương lai của chúng ta!



Nhiều năm trước, qua truyền thông trong nước, tôi vẫn nghĩ họ không đi vì muốn có tiền, muốn nhận nhiều tiền đền bù hơn. Nhưng không, gặp họ, tôi hiểu rằng họ ở lại là do không muốn Trung Quốc thâu tóm toàn bộ vịnh Vũng Áng. Rồi bây giờ, kẻ ác xả độc muốn giết dân, lấy vịnh. Cái chết cận kề, họ vẫn chọn ở lại, phải ở lại để giữ lấy vị trí chiến lược mà bọn giặc muốn đầu tư làm cảng nước sâu. 



Nếu có được cảng nước sâu theo ý đồ của chúng tại dãy đất hẹp nhất Việt Nam này thì đất nước ta sẽ ra sao?



Buổi tối, vẫn có người ngủ trước cổng vào làng để đề phòng "kẻ lạ" vào quấy phá dân. Đặc biệt là nhiều nam thanh niên ở đây ra bờ biển, trải tấm chiếu manh để ngủ (hình 3). Ngủ để giữ biển, khi có "tàu lạ" tiếp cận bờ biển ở đây, họ sẽ báo động và sẵn sàng tử thủ. 






Bạn đã thấy họ yêu nước thế nào chưa?



Ý thức dân tộc, ý thức của những người ở đây là vậy, nhưng đổi lại, họ được gì?



Hãy nhìn những căn nhà bị đập bỏ vì chính quyền muốn giải phóng mặt bằng; những bức tường đã không còn nguyên vẹn do đập nhà này rồi phá luôn nhà bên; cột kèo liêu xiêu, có thể sập xuống bất cứ lúc nào. Mà, cả gia đình vẫn ăn, vẫn ngủ ở đấy (hình 4,5). Hãy nhìn những lớp học hoang tàn do bị đập bỏ để giải tỏa, bàn ghế chỏng chơ mà vẫn có người lót giấy báo nằm ngủ (hình 6,7). Hãy nhìn đứa bé đang tuổi đến trường phải ngồi bơ vơ trước cửa nhà (hình 8).











Bạn đã thấy họ kiên cường chưa?



Tôi không muốn đề cập tới việc bất mãn, cũng chẳng nói tới cộng sản trong bài này, tôi chỉ nhắc tới nhà cầm quyền! 



Chính quyền ơi, các ông đang làm gì dân tôi vậy? 



Hãy nhìn những lá Quốc kỳ, Đảng kỳ (hình 9) mà ngư dân cắm lên trên tàu bè, trên tấm bạc che lưới đi! Ba tháng trước, dân cắm cờ là vì rất tin vào các ông, chết đến nơi mà dân vẫn cắm cờ để khẳng định chủ quyền bờ biển! Chết đến nơi họ vẫn muốn giữ nước, giữ Đảng cho các ông! Thế nhưng các ông im lặng, để 3 tháng nay, cờ đã rách, lòng dân đã hết! Các ông muốn giữ Đảng thì phải thương dân chứ! 






Lòng tự tôn dân tộc của các ông ở đâu? Trái tim các ông ở đâu? Lí trí và tình yêu Tổ Quốc của các ông ở đâu? 



Bây giờ Formosa gập đầu xin lỗi, gập đầu trước báo chí và truyền thông là xong hả? 



Bồi thường 500 triệu đô, bao nhiêu trong đó sẽ tới tay dân khi mà ba tháng nay chưa hề có ai đến thăm hỏi, động viên người dân?



Xin lỗi mà huy động quân đội, công an làm gì?



Công an là bảo vệ dân, quân đội là bảo vệ Tổ quốc chứ không phải bảo vệ bất kỳ tập đoàn, thế lực hay chế độ nào cả!



Những kẻ đầu độc, những kẻ tiếp tay, những kẻ im lặng, tất cả các người phải quỳ xuống chân từng nạn nhân để xin lỗi họ! Tất cả các người phải đi tù vì tội diệt chủng! 



Viết tới đây tự nhiên nước mắt chảy không ngừng, không thể tiếp được nữa, mời các bạn tự cảm nhận!



Đừng share bài này, hãy copy và đăng lại trên facebook của các bạn, giống như những gì tôi đang đăng. Như vậy sẽ có nhiều người đọc hơn!



Có thể ghi nguồn "Vì Dân" hoặc không ghi cũng được. Tôi không cần nổi tiếng, tôi viết là để đánh vào trái tim các bạn, thức tỉnh lương tri của các dư luận viên, thức tỉnh lòng tự tôn dân tộc của nhân dân Việt Nam!



Tin rằng làng Đông Yên sẽ có một chỗ thật trang trọng trong sách giáo khoa lịch sử Việt Nam sau này!



30.6.2016




Vì Dân

Đừng biến cảnh giác thành nỗi sợ


Cách nay hơn 3 năm, một nhà báo than thở với tôi, thực phẩm bẩn bây giờ tràn lan trong nước, đến nỗi mua thứ gì để ăn, mà mua ở siêu thị hẳn hòi, cũng thấy sợ. Nhìn đâu cũng ám ảnh thực phẩm bẩn…Tôi trả lời, hơn 50% là do nhà báo các bạn đã biến cảnh giác thành nỗi hoảng sợ bằng ngôn ngữ báo chí.
Bây giờ nếu được trả lời lại câu hỏi đó, tôi sẽ nâng con số 50 thành 70%. Sao vậy? Khi giữ mục An toàn thực phẩm cho tờ TGTT, tôi nhận được rất nhiều câu hỏi từ độc giả, nhiều đường link bài báo mà họ gửi đến. Tôi hiểu vì sao họ hoang mang. Chính tôi đọc mà còn phát hoảng, huống gì độc giả.
Hôm nay là Ngày Nhà báo Việt Nam, xin phép tâm tình với các bạn nhà báo viết về an toàn thực phẩm một chút.
Viết về an toàn thực phẩm là viết về khoa học, không phải viết về phóng sự xã hội, chính trị, hay kinh tế, lại càng không phải là câu chuyện văn học để có thể có nhiều đáp số. Không chỉ là đến hiện trường để mô tả sự rùng rợn của một cơ sở sản xuất thực phẩm bẩn, sau đó lắp ghép vài ý kiến của nhà khoa học là xong bài báo. Ý kiến của chuyên gia mà không đặt đúng bối cảnh sẽ trở nên lạc lõng, chung chung, chẳng có giá trị gì cả. Giá trị nếu có, chỉ (vô tình) hỗ trợ cho thiên kiến của người viết. Người đọc dĩ nhiên sợ. Có ý kiến của chuyên gia mà không sợ sao được.
Một nhà báo hỏi tôi, nhiều cơ sở ngâm bắp chuối với thuốc tẩy trắng, có tác hại không? Câu hỏi đơn giản như vậy, nhưng tôi chịu (thua), không trả lời được. Nhà báo này dẫn cho tôi đường link đến một bài báo khác có tựa “Bắp chuối xắt trắng tươi nhờ…thuốc tẩy”.
Thuốc tẩy gì mới được? Trong công nghệ chế biến thực phẩm, thuốc tẩy trắng được sử dụng là chuyện thường. Nếu là sodium hydrogen sulfite (khá phổ biến), thì chất này được phép dùng trong thực phẩm. Còn dùng có quá liều lượng cho phép hay không, phải mang phân tích mới biết được. Vội vàng phang ngay một tựa đề “nhờ…thuốc tẩy” thiệt hết sức bất công với một cơ sở sản xuất nhỏ. Người đọc chỉ cần nghe đến thuốc tẩy là phát rét lên rồi.
Còn nữa, một bác sĩ ung thư thì khám và điều trị ung thư rất tuyệt. Chúng ta tin tưởng vào chuyên môn của họ. Nhưng bác sĩ ung thư mà nói về thực phẩm gây ung thư thì hơi lạng quạng, vì hai lĩnh vực này khác nhau xa. Họ chỉ có thể khuyên bệnh nhân ăn uống điều hòa, lành mạnh, nay thứ này mai thứ khác, hoặc có thể phải kiêng vài loại thực phẩm  để hỗ trợ cho việc điều trị. Nhà báo, nếu có định kiến với thực phẩm nào đó, tìm cách “cài độ” một bác sĩ ung thư (vô tình) nói lướt qua thực phẩm đó cho mục đích viết bài. Thế là xong, hoàn thành xuất sắc.
Các tờ báo nước ngoài đều có phóng viên chuyên viết về lĩnh khoa học. Họ có bằng cử nhân khoa học, và  sau đó qua đào tạo nghiệp vụ báo chí. Dù không chuyên sâu về thực phẩm hay y học, nhưng họ có thể hiểu được vấn đề, và biết cách viết một cách chừng mực, chứ không thổi tưng lên thành cơn bão kinh hoàng, với chất ướp xác hay thuốc tẩy rửa cực độc,…
Ở Việt Nam, đa số phóng viên về khoa học lại tốt nghiệp ngành Ngữ văn, hay từ Học viện Báo chí tuyên truyền. Trả lời phỏng vấn họ đôi khi tôi cũng…ngại. Ngại vì e mình bị họ tuyên truyền ngược.
Không phải các bài báo về an toàn thực phẩm cứ viết bằng tiếng Anh, nhất là báo mạng, đều có giá trị đâu. Đa số là báo lá cải, nhiều lắm. Họ cũng viết vô tội vạ, viết về khoa học thực phẩm theo kiểu ngồi lê đôi mách. Báo chí trong nước tóm lấy, dịch tóm dịch lướt, xem như là chân lý, cần phải cảnh báo ngay, rồi giựt tít câu view.
Ngay cả những nghiên cứu về khoa học mới công bố, cũng chưa chắc đã đúng. Chẳng hạn cách nay vài năm, Đại học Uppsala (Thụy Điển) công bố nghiên cứu về uống sữa làm gia tăng rủi ro bệnh tim mạch và ung thư. Tây hoảng mà ta cũng hoảng. Nhưng nghiên cứu này đã được giới khoa học thừa nhận đâu. Nghiên cứu về an toàn thực phẩm thì kết quả đá ngược nhau là chuyện thường. Có cả ngàn nghiên cứu về đậu nành, tốt xấu loạn cả lên… Nhưng không phải nghiên cứu nào cũng có giá trị như nhau. Khác biệt chủ yếu là phương pháp nghiên cứu. Giới khoa học chỉ xem xét những nghiên cứu được xem là tin cậy và sau đó mới đưa ra nhận định chung.
Hay mới đây, một tờ báo trong nước, đưa phát biểu của một quan chức Y tế tỉnh Quảng Trị về vụ cá nhiễm phenol mà tỉnh này tịch thu 30 tấn. Vị này cho rằng phenol là chất tẩy rửa cực độc, cấm không được có trong thực phẩm.
Quan chức này đã nhầm giữa “cấm không được có” và “cấm dùng”. Phenol không có trong danh mục phụ gia được phép dùng trong thực phẩm, nghĩa là cấm dùng.  Mà phenol cũng chẳng có công dụng gì trong thực phẩm để phải xài.  Phenol có trong thực phẩm là do môi trường ít nhiều bị ô nhiễm. Dấu hiệu ô nhiễm phenol cho thấy liên quan đến ô nhiễm nhiều thứ khác nữa, độc hơn nhiều, chứ không phải bản thân phenol.
Trên thế giới, không có quy định giới hạn về phenol trong cá nói riêng, và thủy sản nói chung, kể cả trong thực phẩm khác nữa vì dư lượng nhỏ quá, không đủ gây hại cho người. Sự cố chấp về khoa học của vị quan chức này được tờ báo nói trên hoan hô về tinh thần quả cảm.
Tôi chỉ nhặt ra vài thí dụ như thế. Còn nhiều , nhiều lắm. Gieo ấn tượng, uống nước đun lại bị ung thư, khó gột rửa trong đầu người đọc lắm.
An toàn thực phẩm trong nước đúng là có vấn đề, nhưng đang từng bước được cải thiện. Chậm, rất chậm một cách sốt ruột là đằng khác. Một số tổ chức xã hội và những người có thiện chí cũng tham gia vào việc cải thiện này. Nhưng không phải vì vậy mà báo chí  nhập nhằng giữa cảnh giác và gây hoảng sợ.
Tôi trách phóng viên viết bài thì ít, nhưng trách chủ bút cho đăng những bài như thế thì nhiều.

Vũ Thế Thành (vuthethanh202@...)

Bài Xem Nhiều